Chương 92

Không có lịch cố định. Follow Page của Team để cập nhật chương mới: CallmeJang và CallmeJang Team.

Si Hyun nhìn xuống, thấy một sợi chỉ bạc kéo dài từ môi Cha Moo Heon đến đầu vú mình. Quả nhiên, dương vật hắn lại cương cứng một nửa. Bắn nhiều thế rồi mà vẫn còn sức, đúng là trâu bò. Phát hoảng với cái sự sung mãn này, Si Hyun hơi nhíu mày.

Bàn tay to lớn của Cha Moo Heon vuốt ve bụng dưới Si Hyun. Tưởng như vuốt ve bình thường nhưng lại khiến cậu nổi da gà. Nhưng vì lòng tự trọng, cậu không muốn để lộ điều đó. Si Hyun dạng rộng chân, hất hàm lên đầy khiêu khích trước ánh nhìn nóng bỏng của hắn. Ngay lập tức, Cha Moo Heon không rời mắt khỏi mặt cậu, đâm dương vật đã cương cứng hoàn toàn vào bên trong.

"Hư ức...."

Cái lỗ đầy tinh dịch dễ dàng nuốt trọn vật khổng lồ đó. Si Hyun rên lên một tiếng 'a', kéo mặt Cha Moo Heon xuống. Hai đôi môi lại quấn lấy nhau, lưỡi vờn lưỡi ướt át. Một nụ hôn dâm loạn đến mức người ngoài nhìn vào cũng phải bủn rủn chân tay.

Đầu óc lại mụ mị. Si Hyun nhắm mắt, thả mình trôi theo dòng khoái cảm.

---

[Anh ơi, lớn lên anh muốn làm gì?]

Câu hỏi bất ngờ của Si Yoon khiến cậu cứng họng. Mới 5 tuổi đầu mà con bé thỉnh thoảng lại hỏi những câu sắc sảo như vậy. Bảo sao bố mẹ hay đau đầu với bọn trẻ con tò mò.

Si Yoon biết nói sớm hơn các bạn, dù còn ngọng nghịu nhưng đã biết đọc chữ. Si Hyun thầm nghĩ em mình là thiên tài. Trước mặt ông bố tệ bạc thì phải khép nép, nhưng khi chỉ có hai anh em, Si Yoon lại líu lo suốt ngày. Thấy anh trai đăm chiêu nhìn mình mãi không trả lời, Si Yoon phụng phịu giục:

[Đi mà? Anh muốn làm gì?]

[Em nói trước đi.]

Bí quá thì đẩy quả bóng sang sân đối phương. Si Yoon ngây thơ không nhận ra mưu mẹo, chu mỏ suy nghĩ. Si Hyun nhìn vào quyển vở vẽ nguệch ngoạc của em, hỏi ướm:

[Công chúa à?]

[Không phải công chúa.]

[Thế là gì?]

[Người giàu.]

Lần này Si Hyun nín thở thật. Si Yoon hồn nhiên nhìn bức tranh của mình, không hề biết tâm trạng của anh trai.

[Bố bảo tại nhà mình nghèo nên mới khổ thế này. Thế có nhiều tiền là cả nhà mình sẽ hạnh phúc đúng không?]

Đúng không anh? Trước câu hỏi ngây thơ vô số tội đó, Si Hyun không thể trả lời. Trong bức tranh, nhân vật được cho là Si Yoon đứng giữa hai người đang cười tươi rói. Si Hyun không dám nhìn vào bức tranh ba người nắm tay nhau hạnh phúc đó nữa. Dù có tiền núi mà ông bố vẫn là ông bố đó thì ước mơ của con bé mãi chỉ là ảo vọng.

Phải, trừ khi đổi bố khác....

"Anh nghĩ gì mà thẫn thờ thế?"

Giọng nói nhẹ nhàng kéo cậu về thực tại. Si Hyun giật mình, dời mắt khỏi khung cảnh ngoài cửa sổ.

Moo Hee nhìn cậu với ánh mắt bình thản đến lạ lùng. Sự điềm tĩnh đó khiến người ta tin rằng cô bé là người lớn. Một lần nữa Si Hyun phải thán phục sức mạnh của gen di truyền. Hình ảnh người đàn ông kia lướt qua trong đầu khiến bụng dưới cậu thắt lại theo phản xạ. Cậu cố lờ đi cơn nóng đang dồn tụ.

Ba ngày dài đằng đẵng trôi qua, Si Hyun nhận được hơn 10 triệu won. Cha Moo Heon đã hành hạ cửa sau của cậu đến tận sáng sớm nay giờ đã đi công tác với vẻ ngoài bảnh bao như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Ngược lại, Si Hyun nằm liệt giường đến tận trưa vì kiệt sức. Thời đi học hay ở tù cậu cũng tự tin về thể lực lắm, nhưng đứng trước Cha Moo Heon thì đúng là muỗi đốt inox. Si Hyun cố xua đi khuôn mặt điển trai và tiếng rên trầm thấp của hắn ra khỏi đầu.

Nhớ lại những màn làm tình thô bạo, phía sau cậu lại đau nhói. Việc moi móc tinh dịch hắn bắn vào trong cái lỗ sưng tấy là một cực hình. May mà lần này hắn đi công tác khá lâu. Nếu không chắc cậu lại phải dạng chân ra chịu trận tiếp. Dù đã quen nhưng chuyện này chẳng bao giờ dễ chịu cả.

"...Tại trời đẹp quá nên anh cứ nhìn ra ngoài mãi thôi."

Đó là sự thật. Bầu trời thu trong xanh không một gợn mây, nắng vàng rực rỡ. Thời tiết này mà đi dã ngoại thì tuyệt vời, chứ nằm nhà ngủ nướng phí cả ngày.

Si Hyun quan sát Moo Hee đang xị mặt. Không thấy chút Pheromone nào tỏa ra từ cô bé. Chắc bị bố cảnh cáo rồi. Cũng phải, dù là do mới phân hóa nên tò mò, nhưng để thành thói quen thì sau này chỉ thiệt thân. Uốn nắn từ bé vẫn hơn.

"Em đang học piano à?"

Si Hyun hỏi khi thấy Moo Hee đang xem bản nhạc. Những nốt nhạc đen sì chi chít trên giấy trắng nhìn qua thì dễ, nhưng với trình độ của Moo Hee trông có vẻ hơi quá sức.

"Em biết chơi từ trước rồi."

Câu trả lời kiêu kỳ khiến Si Hyun gật gù. Thảo nào trong phòng cô bé có cái gì đó phủ khăn trắng, hóa ra là đàn piano. Chắc dạo trước ốm nên không chơi được. Tưởng tượng cảnh cô bé ngồi bên cây đàn, cậu thấy rất hợp.

Bữa phụ hôm nay mang phong cách truyền thống với nước gạo thả hạt thông và bánh kẹo Hàn Quốc đủ màu sắc. Si Hyun liếc nhìn người giúp việc mang đồ ăn đến. Dù đến đây thường xuyên nhưng cậu chưa nhớ hết mặt người làm vì họ đi lại quá khẽ khàng. Tuy nhiên, cậu vẫn giữ phép lịch sự cảm ơn người mang đồ ăn cho mình.

"Cảm ơn cô."

Người phụ nữ trung niên cúi đầu rồi lui ra ngay. Bước đi nhẹ như mèo, không phát ra tiếng động. Si Hyun nhìn theo bà ta một lúc rồi cầm dĩa xiên miếng bánh dược quả (yakgwa). Vị ngọt lịm tan trên đầu lưỡi.

Không lâu sau, Si Hyun gặp lại người phụ nữ đó.

Vắng Quản gia Nam (về quê chăm bố ốm), căn biệt thự càng thêm vắng vẻ. Cha Moo Heon chưa về, Si Hyun rảnh rỗi đi dạo. Đang đi thong dong ở hành lang, cậu nghe thấy tiếng đàn piano du dương vọng ra. Tiếng đàn êm dịu, không vấp váp chút nào. Si Hyun tò mò bước lại gần.

'Keng.' Tiếng đàn đột ngột dừng lại. Si Hyun tiếc nuối đứng lại. Cánh cửa hé mở, người phụ nữ trung niên lúc nãy bưng khay trống đi ra. Bà ta giật mình khi thấy Si Hyun, rồi lặng lẽ biến mất.

Moo Hee đang ngồi trước đàn piano trong phòng. Nhưng ngón tay vẫn đặt trên phím đàn, khuôn mặt nhỏ nhắn dưới ánh trăng thẫn thờ như người mất hồn. Si Hyun dựa lưng vào cửa, khẽ nói:

"Em chơi hay đấy."

Moo Hee giật nảy mình quay lại. Si Hyun gãi đầu ngượng ngùng. Cậu tưởng mình đã gây ra tiếng động đủ lớn rồi chứ. Phản ứng khác thường của cô bé khiến cậu hơi thắc mắc, nhưng rồi cũng bỏ qua.

"Bài gì thế?"

"'Giấc mơ' (Rêverie) của Debussy."

Si Hyun gật đầu cho có lệ. Cậu mù âm nhạc, chỉ biết Mozart với Bach là cùng. Thú thật tai trâu nên nghe bài nào cũng như nhau.

"Em học đàn từ mấy tuổi?"

"Năm tuổi."

Si Hyun đang định nói gì đó thì Moo Hee tiếp lời: "Bố dạy em đấy."

"...Giám đốc á?"

Vâng. Moo Hee khoe với vẻ tự hào.

"Bố em chơi piano siêu lắm."

À... ra thế. Si Hyun kéo dài giọng. Đúng là hắn rất hợp với piano. Ngón tay thon dài đó lướt trên phím đàn chắc đẹp lắm. Nhưng chuyện Cha Moo Heon dạy con gái chơi đàn thì... khó tưởng tượng quá. Nhìn thái độ của Moo Hee, có vẻ cô bé không bị mắng mỏ gì, lạ thật. Golf, bơi lội, piano, hắn sống cũng "năng suất" gớm. Si Hyun hỏi sang chuyện khác để xua đi hình ảnh ông bố mẫu mực Cha Moo Heon ra khỏi đầu.

"Mà sao giờ này em còn ăn vặt?"

Chiếc bánh kem trên bàn cạnh đàn piano trông rất ngon, nhưng giờ này ăn thì không tốt chút nào. Nhớ lại Quản gia Nam quản lý ăn uống của Moo Hee rất nghiêm ngặt, chắc cô bé tranh thủ lúc bà vắng nhà để "xả hơi".

"Cẩn thận sâu răng đấy."

"Em... em sẽ đánh răng kỹ mà."

Bất ngờ bị bắt quả tang ăn vụng, Moo Hee lắp bắp. Si Hyun nghĩ chắc cô bé xấu hổ. Cậu không rành tâm lý con gái, nhưng trẻ con vốn nhạy cảm mà. Si Hyun giả vờ không biết, đóng cửa phòng cho cô bé.

Nhưng những hành động lạ lùng của Moo Hee bắt đầu từ hôm đó. Tuy nhiên, nếu không để ý kỹ cũng khó nhận ra. Lớn lên nhờ "cơm chan nước mắt", Si Hyun bán tín bán nghi quan sát cô bé. Nên vài ngày sau, khi Moo Hee đưa ra một kế hoạch táo bạo, cậu không quá ngạc nhiên.

"Mai em định ra ngoài."

"...Em xin phép bố chưa?"

"Giờ em hết ốm rồi, với lại sắp sinh nhật em mà. Bố cũng chẳng quan tâm đâu."

Câu cuối khiến tim cậu nhói lên. Si Hyun liếc nhìn Quản gia Nam. Bà ta có vẻ khó xử. Nhưng nếu cô chủ nhỏ đã quyết, bà ta cũng không cản được.

Chợt một câu hỏi nảy ra trong đầu. 'Tại sao lại nói với mình?' Si Hyun nghi ngờ ướm hỏi:

"Cần anh đi cùng không?"

Moo Hee không trả lời, nhưng nhìn mặt là biết muốn rồi. Si Hyun tự trách mình lắm chuyện, nhưng thôi, chiều chuộng cô bé sắp sinh nhật một hôm cũng chẳng sao.

Tối hôm đó Cha Moo Heon về, hành hạ cậu một trận tơi bời rồi lăn ra ngủ. Sáng hôm sau hắn lại đi công tác, mặt mũi tỉnh bơ như chưa từng tiêu tốn cả đống sức lực đêm qua.

Tiễn Cha Moo Heon xong, đến trưa Si Hyun bắt đầu chuẩn bị ra ngoài. Ngồi trên xe do Quản gia Nam lái, cậu có cảm giác như là đồng lõa đang làm chuyện xấu, dù cậu đâu phải chủ mưu. Nhìn qua gương chiếu hậu, mắt Quản gia Nam đầy lo lắng. Vốn dĩ bà định cho vệ sĩ đi theo bảo vệ tiểu thư vàng ngọc, nhưng bị cô bé từ chối thẳng thừng nên chỉ có ba người.

Si Hyun liếc nhìn cô bé ngồi cạnh. Nhìn thành phố lướt qua cửa sổ, khuôn mặt Moo Hee thoáng nét bất an hơn là hào hứng. Si Hyun đoán cô bé lo lắng vì trốn bố đi chơi.

Xe dừng lại trước một trung tâm thương mại ở Hannam-dong. Chính Moo Hee đòi đến đây. Tập đoàn Tae Baek cũng kinh doanh trung tâm thương mại do phu nhân Seo Mi Ran quản lý, nhưng đây không phải chuỗi của họ. Si Hyun thấy lạ nhưng cũng im lặng. Trẻ con nghĩ gì ai mà biết được.

Bước vào trung tâm thương mại, vẻ bất an trên mặt Moo Hee dần chuyển sang háo hức. Cứ như lần đầu tiên được đi trung tâm thương mại vậy.

Mang tiếng là tiểu thư con nhà giàu nhất nhì Hàn Quốc, nhưng bị nhốt trong nhà suốt vì bệnh tật, thấy chỗ đông người lạ lẫm cũng phải. Si Hyun đút tay túi áo khoác, cùng Quản gia Nam lững thững theo sau Moo Hee.

 

Cài đặt

180%
14px
Chương 385
Chương 384
Chương 383
Chương 382
Chương 381
Chương 380
Chương 379
Chương 378
Chương 377
Chương 376
Chương 375
Chương 374
Chương 373
Chương 372
Chương 371
Chương 370
Chương 369
Chương 368
Chương 367
Chương 366
Chương 365
Chương 364
Chương 363
Chương 362
Chương 361
Chương 360
Chương 359
Chương 358
Chương 357
Chương 356
Chương 355
Chương 354
Chương 353
Chương 352
Chương 351
Chương 350
Chương 349
Chương 348
Chương 347
Chương 346
Chương 345
Chương 344
Chương 343
Chương 342
Chương 341
Chương 340
Chương 339
Chương 338
Chương 337
Chương 336
Chương 335
Chương 334
Chương 333
Chương 332
Chương 331
Chương 330
Chương 329
Chương 328
Chương 327
Chương 326
Chương 325
Chương 324
Chương 323
Chương 322
Chương 321
Chương 320
Chương 319
Chương 318
Chương 317
Chương 316
Chương 315
Chương 314
Chương 313
Chương 312
Chương 311
Chương 310
Chương 309
Chương 308
Chương 307
Chương 306
Chương 305
Chương 304
Chương 303
Chương 302
Chương 301
Chương 300
Chương 299
Chương 298
Chương 297
Chương 296
Chương 295
Chương 294
Chương 293
Chương 292
Chương 291
Chương 290
Chương 289
Chương 288
Chương 287
Chương 286
Chương 285
Chương 284
Chương 283
Chương 282
Chương 281
Chương 280
Chương 279
Chương 278
Chương 277
Chương 276
Chương 275
Chương 274
Chương 273
Chương 272
Chương 271
Chương 270
Chương 269
Chương 268
Chương 267
Chương 266
Chương 265
Chương 264
Chương 263
Chương 262
Chương 261
Chương 260
Chương 259
Chương 258
Chương 257
Chương 256
Chương 255
Chương 254
Chương 253
Chương 252
Chương 251
Chương 250
Chương 249
Chương 248
Chương 247
Chương 246
Chương 245
Chương 244
Chương 243
Chương 242
Chương 241
Chương 240
Chương 239
Chương 238
Chương 237
Chương 236
Chương 235
Chương 234
Chương 233
Chương 232
Chương 231
Chương 230
Chương 229
Chương 228
Chương 227
Chương 226
Chương 225
Chương 224
Chương 223
Chương 222
Chương 221
Chương 220: "Tôi thích cậu Baek Si Hyun."
Chương 219: "Ngài có yêu tôi không?"
Chương 218: "Tại sao cậu lại ghét tôi?"
Chương 217
Chương 216
Chương 215
Chương 214
Chương 213
Chương 212
Chương 211
Chương 210
Chương 209
Chương 208
Chương 207
Chương 206
Chương 205
Chương 204
Chương 203
Chương 202
Chương 201
Chương 200
Chương 199
Chương 198
Chương 197
Chương 196
Chương 195
Chương 194
Chương 193
Chương 192
Chương 191
Chương 190
Chương 189
Chương 188
Chương 187
Chương 186
Chương 185
Chương 184
Chương 183
Chương 182
Chương 181
Chương 180
Chương 179
Chương 178
Chương 177
Chương 176
Chương 175
Chương 174
Chương 173
Chương 172
Chương 171
Chương 170
Chương 169
Chương 168
Chương 167
Chương 166
Chương 165
Chương 164
Chương 163
Chương 162
Chương 161
Chương 160
Chương 159
Chương 158
Chương 157
Chương 156
Chương 155
Chương 154
Chương 153
Chương 152
Chương 151
Chương 150
Chương 149
Chương 148
Chương 147
Chương 146
Chương 145
Chương 144
Chương 143
Chương 142
Chương 141
Chương 140
Chương 139
Chương 138
Chương 137
Chương 136
Chương 135
Chương 134
Chương 133
Chương 132
Chương 131
Chương 130
Chương 129
Chương 128
Chương 127
Chương 126
Chương 125
Chương 124
Chương 123
Chương 122
Chương 121
Chương 120
Chương 119
Chương 118
Chương 117
Chương 116
Chương 115
Chương 114
Chương 113
Chương 112
Chương 111
Chương 110
Chương 109
Chương 108
Chương 107
Chương 106
Chương 105
Chương 104
Chương 103
Chương 102
Chương 101
Chương 100
Chương 99
Chương 98
Chương 97
Chương 96
Chương 95
Chương 94
Chương 93
Chương 92
Chương 91
Chương 90
Chương 89
Chương 88
Chương 87
Chương 86
Chương 85
Chương 84
Chương 83
Chương 82
Chương 81
Chương 80
Chương 79
Chương 78
Chương 77
Chương 76
Chương 75
Chương 74
Chương 73
Chương 72
Chương 71
Chương 70
Chương 69
Chương 68
Chương 67
Chương 66: H
Chương 65
Chương 64
Chương 63
Chương 62
Chương 61
Chương 60
Chương 59
Chương 58
Chương 57
Chương 56
Chương 55
Chương 54
Chương 53
Chương 52
Chương 51
Chương 50
Chương 49
Chương 48
Chương 47
Chương 46
Chương 45
Chương 44
Chương 43
Chương 42
Chương 41
Chương 40
Chương 39
Chương 38
Chương 37
Chương 36: H+
Chương 35: H+
Chương 34: H+
Chương 33: H+
Chương 32: H
Chương 31: H
Chương 30
Chương 29
Chương 28
Chương 27
Chương 26
Chương 25
Chương 24
Chương 23
Chương 22
Chương 21
Chương 20
Chương 19
Chương 18
Chương 17
Chương 16
Chương 15
Chương 14
Chương 13
Chương 12
Chương 11
Chương 10
Chương 9
Chương 8
Chương 7
Chương 6
Chương 5
Chương 4
Chương 3
Chương 2
Chương 1

💬 Bình luận (0)

User Avatar
Bạn cần đăng nhập để bình luận.