Không có lịch cố định. Follow Page của Team để cập nhật chương mới: CallmeJang và CallmeJang Team.
Cha Moo Heon nhướn mày. Hắn phân vân có nên cắt ngang cuộc trò chuyện vô nghĩa này, nhưng nhìn thấy bộ dạng run rẩy như gặp thần chết của Si Hyun cũng thú vị, nên hắn quyết định để yên xem sao.
Seo Mi Ran bắt đầu chuyển sang giọng điệu bề trên với Si Hyun.
"Cậu sống ở đây à?"
Si Hyun cắn môi suy nghĩ. Thực ra là bị giam lỏng, nhưng vừa nãy cậu lại tự ý ra ngoài rồi về, nên nói là giam lỏng thì hơi kỳ. Hơn nữa, cậu cũng chẳng to gan đến mức dám nói từ đó trước mặt kẻ đang giam cầm mình. Cậu liếc nhìn Cha Moo Heon cầu cứu, nhưng hắn chẳng có vẻ gì là định giúp đỡ.
Dù Cha Moo Heon là kẻ khó đoán, nhưng sau mấy tháng sống chung, Si Hyun cũng lờ mờ hiểu được cảm xúc của hắn.
'Đồ khốn.' Si Hyun chửi thầm. Si Hyun nuốt câu chửi vào trong. Dù mặt Cha Moo Heon vẫn lạnh tanh, nhưng cậu chắc chắn hắn đang thích thú với tình cảnh này. Seo Mi Ran tiếp tục dồn dập đặt câu hỏi. Si Hyun bị xoay như chong chóng, tiến thoái lưỡng nan. Cảm giác như mình đã biến thành cái máy trả lời tự động vậy.
"Dạ, không ạ."
"Thế là sao? Gọi là đến à?"
"...Vâng."
"Không phải xuất thân từ mấy chỗ bẩn thỉu đấy chứ?"
'Giật thót.' Si Hyun cắn chặt má trong để che giấu sự bối rối. Giữa trai bao và tù nhân, cái nào đáng khinh hơn trong mắt bà ta? Nhưng ít ra trai bao không bị ghi vào lý lịch tư pháp.
Vị máu tanh nồng lan tỏa trong miệng. Si Hyun cố gắng mỉm cười tự nhiên.
"Tuyệt đối không phải đâu ạ."
"Bình thường cậu cũng nói chuyện cứng nhắc thế à? Không có ý trách móc đâu, chỉ thấy lạ thôi."
Ý là một đứa không biết nũng nịu, chiều chuộng như cậu thì làm sao lọt vào mắt xanh của con trai bà. Thấy cậu im lặng, bà cười khẩy, nghiêng đầu soi mói cậu từ đầu đến chân.
Trông giản dị nhưng toàn đồ hiệu đắt tiền. Áo khoác cashmere hàng chục triệu won, áo len thêu tay tinh xảo, quần jeans nằm trong bộ sưu tập mới nhất mùa này. Với con mắt sành sỏi của phu nhân Tae Baek và một người đứng đầu giới thời trang, Seo Mi Ran không bỏ sót bất cứ chi tiết nào, kể cả chiếc đồng hồ lấp ló dưới tay áo.
Một nhà thiết kế từng nói đỉnh cao của thời trang là sự tối giản. Đắp tiền lên người chưa chắc đã sang, có khi còn phản tác dụng, thậm chí rẻ tiền hơn. Và bà ghét thứ rẻ tiền nhất.
Nhưng chàng trai này, dù là do tự biết cách ăn mặc, do gu thẩm mỹ của "nhà tài trợ", hay do bản thân cậu ta có khí chất thì trông cậu ta không hề rẻ tiền chút nào. Mái tóc đen bóng mượt rủ xuống gò má trông như lông mèo được chải chuốt kỹ càng.
Seo Mi Ran đoán ngay ra tất cả là nhờ công lao dạy dỗ của thằng con trai ngỗ ngược. Dù không thân thiết nhưng bà hiểu tính nó, bà chắc chắn nó đã làm đủ trò điên khùng với cậu ta, uốn nắn cậu ta kỹ lưỡng theo ý mình. Dù sao cũng là mẹ con mà.
'Hóa ra gu của nó là thế này.'
Nheo mắt nhìn khuôn mặt trắng trẻo của chàng trai, Seo Mi Ran lầm bầm một câu không rõ là khen hay chê.
"Khuôn mặt này đi làm người nổi tiếng cũng được đấy. Chắc sẽ đắt khách."
"...Cảm ơn phu nhân."
"Có sửa sang gì không?"
"Dạ không ạ."
"Thế thì phải cảm ơn mẹ cậu rồi."
Cái kiểu đánh giá người khác như món hàng này là truyền thống gia đình này hay sao ấy. Si Hyun tự nhủ cứ nghe tai này lọt tai kia, gật đầu cho qua chuyện.
"Cậu Baek Si Hoon."
Lần này người gọi không phải Seo Mi Ran mà là Cha Moo Heon. Si Hyun cau mày quay sang theo phản xạ. Nhưng khuôn mặt đối diện không còn vẻ bàng quan như lúc nãy mà sa sầm lại, trông rất khó chịu. Si Hyun hoang mang trước cảm xúc thất thường của hắn. Lúc nãy còn thích thú xem kịch, giờ lại thay đổi thái độ nhanh như chớp.
"Lên phòng đi."
"Dạ?"
"Trông mệt mỏi thế kia mà, lên ngủ trước đi."
"Chuyện đó...."
Si Hyun ngập ngừng. Giờ mới là giờ ăn tối, ngủ nghê gì tầm này. Nhưng nếu không hiểu ý đồ của mệnh lệnh đó thì đúng là đồ ngốc. Si Hyun định đứng dậy thì Seo Mi Ran đang khoanh tay quan sát lên tiếng.
"Sao thế, ở lại thêm chút nữa đi."
"Mẹ cần người nói chuyện thì gọi Quản gia Nam ấy."
Cha Moo Heon chẳng nể nang gì mẹ mình. Seo Mi Ran cũng không vừa, ánh mắt sắc lẹm không hợp với khuôn mặt đài các chút nào. Kẹt giữa hai mẹ con, Si Hyun khổ sở vô cùng.
Đúng lúc đó điện thoại của Cha Moo Heon rung lên. Hắn nhíu mày nhìn màn hình, thở dài bực dọc rồi bắt máy. Có vẻ là cuộc gọi quan trọng vì hắn day day thái dương, ra hiệu cho Si Hyun lên tầng rồi đi ra ban công nghe điện thoại. Cửa kính đóng lại, phòng khách chìm vào im lặng.
"Ngồi xuống đi, đứng mãi thế."
Si Hyun vô thức ngồi xuống theo lời Seo Mi Ran. Cơ thể cậu lỡ phản ứng nhanh hơn não bộ.
Cả Cha Moo Heon và Seo Mi Ran đều khiến cậu cảm thấy nếu không nghe lời họ thì sẽ có chuyện lớn xảy ra. Không chỉ do tác động của Pheromone mà còn do sự khác biệt giai cấp quá lớn. Những kẻ sinh ra ở vạch đích, cả đời đứng trên người khác, với người cả đời quen thói ra lệnh và kẻ nằm dưới đáy xã hội như cậu tồn tại một khoảng cách không thể vượt qua.
Đó là thế giới mà dù có chết cậu cũng sẽ chẳng bao giờ hiểu được.
"Trà nguội hết rồi."
'Chậc.' Seo Mi Ran tặc lưỡi, sai Quản gia Nam pha trà mới. Quản gia Nam phục vụ bà rất cung kính, khi chạm mắt với Si Hyun, bà ta cụp mắt xuống. Đặt tách trà sữa trước mặt Si Hyun, Quản gia Nam lặng lẽ lui ra. Seo Mi Ran uống hồng trà, còn cậu uống trà sữa.
Si Hyun nắm chặt hai bàn tay đặt trên đầu gối. Ánh mắt lúc nãy của Quản gia Nam chứa đựng sự lo lắng và bất an dành cho cậu.
Người nhà này kỳ lạ thật. Ai nấy đều sáng nắng chiều mưa, thay đổi thái độ nhanh như chớp. Hồi ở tù tuy chật chội nhưng ít ra mọi người sống thật với bản chất, dễ đối phó hơn ở đây nhiều.
"Uống đi."
Si Hyun lắc đầu.
"...Tôi không uống đâu ạ."
"Thế à? Tay run thế kia."
Lúc này Si Hyun mới nhận ra tay mình đang run bần bật. Gân xanh nổi lên trên mu bàn tay trắng bệch trông thật đáng sợ. Thấy vậy, Seo Mi Ran nhếch mép cười "thân thiện".
"Tôi có ăn thịt cậu đâu mà sợ."
"…."
"Làm như tôi là mụ phù thủy độc ác không bằng."
Không biết là nói thật hay đùa. Mẹ chồng nàng dâu nhà này (ý nói Kim Ha Yeon) cũng giống nhau thật. Trong khi Si Hyun im lặng, một câu hỏi như thẩm vấn lại được tung ra.
"Học hành thế nào? Giỏi không?"
Sao tự dưng điều tra lý lịch thế này. Si Hyun hơi ngạc nhiên nhưng vẫn trả lời trôi chảy:
"Cũng tàm tạm ạ."
"Gia đình có tiền sử bệnh di truyền không?"
Tự dưng hỏi thế làm gì, nhưng không phải kẻ ngốc nên cậu đoán được ý đồ của câu hỏi. Chắc đề phòng "sự cố" xảy ra đây mà. Si Hyun định cười trừ cho qua chuyện, nhưng Seo Mi Ran không động vào tách trà, cứ nhìn chằm chằm vào cậu khiến cậu đành khuất phục.
"Theo tôi biết thì không ạ."
"Cao bao nhiêu?"
"...1m81 ạ."
Đầu óc Si Hyun quay cuồng. Hình như hồi mới gặp Cha Moo Heon, hắn cũng hỏi mấy câu tương tự.
"Anh chị em thì sao?"
'Khựng.' Hình ảnh Si Yoon năm 5 tuổi thoáng qua trong đầu. Si Hyun cố xóa nó đi.
"...Không có ạ."
"Bố mẹ thì sao? Đang làm gì ở đâu?"
"Mất rồi ạ."
Câu trả lời bình thản của cậu khiến Seo Mi Ran ngạc nhiên. Cậu biết bà ta chỉ định chọc ngoáy chơi thôi, ai ngờ trúng thật nên chột dạ. Bà ta an ủi cậu bằng giọng điệu gượng gạo.
"Thế à, tội nghiệp nhỉ."
"Không sao đâu ạ."
Im lặng bao trùm. Ánh mắt Seo Mi Ran dừng lại ở túi nilon vứt dưới sàn cạnh ghế sofa. Bà hất hàm hỏi:
"Cái gì kia?"
"...À, quà ạ."
Cậu hơi do dự. Moo Hee là cháu gái duy nhất của Seo Mi Ran. Một kẻ bán thân nuôi miệng như cậu mà tặng quà cho tiểu thư danh giá thì sẽ bị coi là gì đây? Dù không có ý đồ đen tối gì, và cũng không phải cố tình đi mua quà cho Moo Hee, nhưng có tật giật mình nên cậu thấy chột dạ. Cuối cùng, Si Hyun trả lời lấp lửng:
"Chỉ là quà thôi ạ."
"Chắc chắn không phải tặng thằng Moo Heon rồi."
"…."
"Định hối lộ cháu gái tôi à?"
Tiếng bước chân vang lên phía sau. Là Moo Hee. Cô bé mặc váy satin màu xanh navy, da trắng, đường nét khuôn mặt tinh xảo trông như búp bê trong tủ kính. Cô bé vịn tay vào lan can, nhìn xuống phòng khách với ánh mắt hờ hững.
Khuôn mặt nhỏ nhắn ấy phảng phất nét của Cha Moo Heon, Kim Ha Yeon, Cha Moo Hye và cả Seo Mi Ran.
Si Hyun là người tránh ánh mắt trước.
'Cộp, cộp.' Khi cô bé bắt đầu đi xuống cầu thang, Si Hyun định nhổm dậy. Cậu chắc chắn mình nên rút lui lúc này. Nhưng Seo Mi Ran lại không để cậu toại nguyện.
"Mà này, cậu ăn tối chưa?"
Câu hỏi đầy ẩn ý khiến mắt Si Hyun đảo liên hồi. Bắt gặp ánh mắt Cha Moo Heon đang nhìn vào từ ngoài ban công. Hơi thở của hắn phả vào không khí lạnh tạo thành làn khói trắng như khói thuốc.
Dự cảm chẳng lành ập đến.
*
Phần 11: Lừa dối
*
'Cạch.' Tiếng dao dĩa va chạm vào nhau xen lẫn tiếng nhạc cổ điển êm dịu khiến vai cậu giật nảy lên. Miếng bít tết chín tới mềm tan trong miệng, nhưng Si Hyun nhai như nhai cao su.
"Không hợp khẩu vị à?"
Không gian im bặt. Tiếng nhạc cổ điển vẫn phát ra từ chiếc loa cao cấp nhưng chẳng ai để tâm.
"Tôi hỏi có hợp khẩu vị không?"
Cha Moo Heon hỏi lại. Khi Si Hyun đang cúi gằm mặt nhìn đĩa ăn với vẻ mặt căng thẳng, thì muộn màng nhận ra sự im lặng kỳ quặc và câu hỏi đó là dành cho mình. Ngước mắt lên, qua làn tóc mái, cậu thấy tất cả mọi người đang nhìn mình chằm chằm.
"Không hợp thì đổi món khác."
Thấy Cha Moo Heon định đổi món thật, Si Hyun vội xua tay:
"Không phải đâu ạ, tại miệng tôi hơi đau nên.... Đồ ăn ngon lắm ạ."
Thực ra miệng cậu đang đau thật. Là do hậu quả khi "chăm sóc" cái đó của Cha Moo Heon quá nhiệt tình.
"Đau ở đâu."
💬 Bình luận (1)