Chương 285

Không có lịch cố định. Follow Page của Team để cập nhật chương mới: CallmeJang và CallmeJang Team.

Nghe vậy, Si Yoon khựng lại một nhịp rồi mới chậm rãi gật đầu. Cậu hoàn toàn không nhận ra khoảnh khắc do dự ngắn ngủi ấy.

"Còn anh thì sao?"

"Anh thì..."

Có quá nhiều chuyện đã xảy ra để có thể giải thích tường tận ở đây. Hơn nữa, khi nghĩ đến việc toàn bộ những sự kiện đó, từ đầu chí cuối, đều chứa đầy những thứ không thể hé lộ dù chỉ 1% cho một đứa trẻ, lại còn là em gái ruột của mình, cậu thà ngậm chặt miệng lại còn hơn. Rốt cuộc, cậu đành thu gọn vô vàn những sự kiện quái gở mình từng trải qua vào vỏn vẹn vài chữ.

"...Vẫn ổn mà."

"Nhưng em cứ tưởng anh chuyển đến ở nhà một chú Giám đốc khác rồi cơ."

"Sao cơ?"

"Không phải ạ, cái chú mà ngày trước từng đến tìm em lúc em chuyển trại trẻ mồ côi ấy..."

Là Cha Moo Joon. Lời con bé đang nhắc đến chính là gã Cha Moo Joon. Ba chữ ấy bất ngờ xuất hiện từ một nơi không lường trước khiến cậu hốt hoảng, vội vàng đảo mắt nhìn quanh một vòng rồi hạ thấp giọng xuống.

"Em, đã nói những lời đó, trước mặt chú chủ nhà này, bao giờ chưa?"

"Dạ chưa, em chưa nói ạ."

Thật may quá. Chẳng ích lợi gì nếu cứ khăng khăng chọc tức Cha Moo Heon. Cậu khẽ thở hắt ra, vuốt ngực trấn an rồi dặn dò đi dặn dò lại đứa em gái đang ngơ ngác chẳng hiểu sự tình đúng như những gì cậu mong muốn.

"Từ nay về sau, tuyệt đối không được, nói ra những lời như vậy nữa. Rõ chưa?"

Nhìn vẻ mặt đột ngột đanh lại của anh trai, Si Yoon có chút sợ hãi. Con bé tự vắt óc suy nghĩ xem mình đã làm sai điều gì. Bầu không khí bao trùm hai anh em tự nhiên chùng xuống hẳn. Cậu vội vàng tìm cách bẻ lái cuộc trò chuyện sang hướng khác. Chuyện gì được nhỉ? Có vô số câu hỏi muốn đặt ra, nhưng hễ ý thức được sự hiện diện của Cha Moo Heon là cậu lại sinh ra dè dặt.

"Cơ thể em không sao chứ? Có chỗ nào, khó chịu không?"

Nói chính xác hơn, đó là câu hỏi thăm dò về kỳ phân hóa. Nghe câu hỏi của cậu, Si Yoon lộ vẻ trầm ngâm đôi chút, rồi mím chặt môi và gật đầu. Phản ứng không mấy rõ ràng ấy thôi thúc cậu muốn gặng hỏi chi tiết hơn, nhưng lúc này cậu không nỡ dồn ép Si Yoon. Thay vào đó, cậu chuyển sang thắc mắc về một chuyện mà bản thân đã tò mò từ nãy đến giờ.

"Em, đến đây lần đầu tiên, là khi nào vậy?"

Đung đưa, đung đưa. Si Yoon vung vẩy đôi chân dưới gầm ghế đá. Biểu cảm chăm chú suy nghĩ theo cách riêng của con bé y hệt như ngày xưa, gọi biết bao kỉ niệm ùa về trong tâm trí cậu.

"Tầm mùa xuân năm ngoái ạ."

"Từ lúc đó, đến tận bây giờ sao?"

Si Yoon lắc đầu.

"Chỉ khoảng vài tháng thôi. Sau đó hễ Moo Hee gọi..."

"...Em thân với Moo Hee lắm à?"

"Dạ..."

Câu trả lời của Si Yoon nghe không được dứt khoát cho lắm. Điều đó lại dấy lên trong cậu nỗi bất an vô cớ. Dù chưa tận mắt chứng kiến cảnh hai đứa nhỏ ở cạnh nhau nhiều lần, nhưng không hiểu sao trông chúng không giống một mối quan hệ bạn bè bình đẳng, mà giống như có sự phân chia tôn ti trật tự hơn. Thêm vào đó, những hành động kì quặc của Moo Hee lần trước cứ lởn vởn trong đầu, khiến cậu dù cố suy nghĩ lạc quan bao nhiêu thì cuối cùng mọi thứ lại trật nhịp đi bấy nhiêu. Giờ phút này, cậu chỉ biết cầu mong rằng tất cả đều là do bản thân đã lo xa quá mức.

"Vậy bây giờ..., em đang sống ở đâu?"

Thế nhưng, ngay khi cậu vừa cất lời hỏi thăm về nơi ở hiện tại, Si Yoon lại tỏ vẻ ngập ngừng. Điểm này khiến cậu thấy hơi kỳ lạ, song nghĩ rằng chắc phải có lý do nào đó nên cậu lờ đi coi như không biết. Mãi cho đến xế chiều, cậu mới hiểu được lý do đằng sau sự ngập ngừng ấy.

Cậu lúi húi nhét mấy gói bánh kẹo đắt tiền đã chuẩn bị sẵn vào cặp cho Si Yoon trước khi con bé rời đi, rồi cẩn thận kéo khóa lại. Con búp bê đung đưa theo từng cử động, nhìn kỹ mới thấy nó đã bám một tầng bụi bẩn kỳ lạ. Nỗi xót xa dâng lên chưa được bao lâu, khóe miệng cậu đã từ từ chùng xuống khi nhìn thấy thứ đựng trong chiếc túi nilon trong suốt bên hông cặp. Sau khi ngó nghiêng xung quanh một lượt, cậu rút tấm biển tên bằng giấy ra và thầm đọc ba chữ cái viết ngay chính giữa.

Jung Si Yoon. Không phải họ Baek, mà là họ Jung.

"..."

Liệu có phải con bé viết nhầm tên không nhỉ? Suy nghĩ ấy lóe lên trong chốc lát, nhưng ở độ tuổi của Si Yoon đâu thể nào nhầm lẫn khi viết tên mình được, hơn nữa hình dáng nét chữ cũng khác biệt hoàn toàn. Sự bứt rứt mơn trớn trào dâng rồi chiếm trọn lấy tâm trí cậu chỉ trong chớp mắt.

***

Si Yoon lên chiếc xe do Cha Moo Heon chuẩn bị rồi rời đi đâu đó y như lần trước. Cậu đứng chết trân trước cổng, mải miết nhìn theo cho đến khi ánh đèn xe xa dần và khuất hẳn. Tầm nhìn vương lại những vệt sáng đỏ rực mờ ảo.

Chẳng biết từ lúc nào, cánh tay rắn chắc của Cha Moo Heon đã vòng qua eo cậu một cách thật tự nhiên, những ngón tay vuốt ve vùng bụng dưới với những đụng chạm thân mật khó tả, để rồi bắt đầu vẽ những vòng tròn vờn quanh rốn. Chuyển động ấy hệt như một màn ái ân. Những tiếng thì thầm trầm thấp mơn trớn bên vành tai đã đỏ ửng lên từ lúc nào chẳng hay.

"Trời lạnh rồi, chúng ta vào trong thôi."

Nhưng so với một người đang thấy lạnh, nhiệt độ cơ thể hắn lại nóng bỏng đến lạ. Cậu chợt nảy sinh một thắc mắc vớ vẩn, không biết hắn đã bao giờ bị cảm hay ốm đau gì chưa nhỉ? Có lẽ khác với cậu ngày bé hơi tí là ốm vặt, hắn đã lớn lên mà chẳng thèm biết đến trạng thái tồi tệ của cơ thể là như thế nào chăng. Giả thuyết ấy nghe cũng hợp lý phết, nếu nhớ lại bộ dạng thường ngày của hắn, lúc nào cũng tỉnh bơ dù có thức trắng đêm hay nhậu nhẹt bí tỉ vào tối hôm trước. Kể cũng phải, hắn là kiểu đàn ông thao thức suốt đêm trên giường, hao tổn biết bao sinh lực mà sáng ra vẫn dậy đúng giờ đi làm cơ mà. Nếu một kẻ như thế mà lăn ra ốm, thì đó mới là chuyện tày đình.

Rồi khi nghĩ lại chuyện xảy ra ở bệnh viện, cõi lòng cậu tự khắc chùng xuống và tràn ngập cảm giác có lỗi. Cậu khẽ ngẩng đầu lên, kiểm tra vết sẹo thấp thoáng sau vạt áo cổ cồn của hắn rồi vòng tay ôm chầm lấy hắn. Đó là hành động chất chứa cả lòng biết ơn và chút tủi thân dành cho người đàn ông này. Ngay lập tức, bàn tay đang chơi vơi giữa không trung dịu dàng đáp xuống tấm lưng cậu.

Cậu để mặc hắn dắt tay, quay trở lại phòng ngủ của cả hai. Tách. Cha Moo Heon nhấn nút bật đèn bàn, ánh sáng ấm áp ngả màu cam phần nào xua tan đi vẻ lạnh lẽo của chủ nhân tỏa ra từ phong cách bài trí nội thất hiện đại và thô cứng này. Cậu nằm cạnh Cha Moo Heon, im lặng mân mê tấm ga trải giường một hồi lâu.

"...Giám đốc."

Cậu thử gọi với giọng nhỏ xíu nhưng chẳng nhận được lời đáp. Đôi mắt Cha Moo Heon nhắm nghiền, song bản năng mách bảo cậu rằng hắn vẫn chưa chìm vào giấc ngủ. Vì vậy, cậu nhích lại gần hơn một chút và gọi tên hắn lần nữa.

"Giám đốc Cha Moo Heon."

Lúc này, đôi mắt người đàn ông từ từ hé mở. Ánh sáng màu cam hắt lên đôi đồng tử đen tuyền trong hốc mắt sâu thẳm mang lại một cảm giác khác biệt hoàn toàn so với thứ ánh sáng đang buông xuống căn phòng ngủ. Bị cuốn vào vực thẳm không đáy ấy trong chốc lát, cậu chợt nhận ra hắn đang chằm chằm nhìn mình liền vội vã cụp mắt xuống. Trước mắt cứ ngoan ngoãn thu mình lại và nằm nép xuống thì hơn.

"Hôm nay, cảm ơn ngài. Nhờ, nhờ có ngài, mà tôi thấy rất vui..."

Căn bệnh nói lắp ngỡ như đã thuyên giảm khi đứng trước mặt Si Yoon, giờ đây khi đối diện với Cha Moo Heon lại quay về điểm xuất phát. Chỉ vì đối phương thay đổi mà khả năng ngôn ngữ cũng tụt dốc không phanh. Quả là một chuyện kỳ lạ.

"Thật ra, tôi không ngờ ngài lại, chấp nhận lời cầu xin, cầu xin của tôi."

Đôi môi quyến rũ của Cha Moo Heon chậm rãi hé mở.

"Tôi cũng lo em gái cậu sẽ gặp phải chuyện bất trắc. Xét về công sức hay người chăm sóc, tôi đánh giá giữ con bé ở lại nhà tôi trong thời gian này là một lựa chọn tốt hơn."

Câu trả lời thẳng thắn ngoài sức tưởng tượng ấy khiến cậu nghẹn họng. Cậu cứ ngỡ hắn sẽ chỉ ừ hữ đáp lại bằng những từ cộc lốc đại loại như 'Ừ' là cùng. Những ngón tay của Cha Moo Heon vén những sợi tóc lòa xòa trên thái dương cậu ra sau tai một cách tinh tế và dịu dàng khôn tả. Hắn khóa chặt ánh mắt với cậu, điềm nhiên buông lời dối trá.

"Tôi đâu có tuyệt tình đến mức nhắm mắt làm ngơ bỏ mặc một bé gái trạc tuổi con gái mình chứ."

"..."

"Cậu tò mò chuyện đó đến vậy sao?"

"...Vâng."

Thế nhưng, cậu vẫn còn nhiều điều muốn hỏi hắn. Cậu rụt rè nhìn sắc mặt hắn rồi lại ném ra một câu hỏi khác.

"Vậy ngài có biết, Si Yoon, em ấy, đã quay về đâu..., không ạ?"

Một khoảng lặng ngắn ngủi lướt qua. Cha Moo Heon thốt ra một từ duy nhất.

"Nhà."

A. Cậu ậm ừ tỏ vẻ đã hiểu, nhưng miệng đã nhanh nhảu hỏi câu tiếp theo.

"Nhà, nhà ở đâu, cơ chứ...? Là trại trẻ mồ côi, phải không ạ?"

"Được nhận nuôi rồi."

Giọng điệu của Cha Moo Heon khi thốt ra những lời ấy lạnh nhạt đến vô cùng.

"Nhận nuôi..."

Cậu lặp đi lặp lại hai chữ ấy trong miệng mấy bận, giống như một kẻ chẳng hiểu nổi ý nghĩa của từ nhận nuôi. Dẫu trong lòng đã lờ mờ đoán được phần nào, nhưng đến khi chính tai nghe lời xác nhận, cảm giác nảy sinh lại có chút kỳ lạ. Cha Moo Heon không nói tiếng nào, lẳng lặng quan sát dáng vẻ ấy của cậu. Khá khen là cậu không hề khóc lóc như hắn dự đoán, thật là ngoài mong đợi. Một lúc lâu sau, đôi môi hé mở khó nhọc cất thành lời.

"...Em ấy, đã đến một gia đình tốt, chứ ạ?"

"Đó là một gia đình trung lưu bình thường, cả hai vợ chồng đều là những người tử tế. Nghe bảo họ hiếm muộn nên muốn nhận nuôi một đứa trẻ."

"Ngài đã, tận mắt chứng kiến sao...? Thế nên, ngài mới, gửi con bé, đến gia đình đó, ạ?"

Trong câu nói ấy chất chứa nỗi oán trách không tài nào che giấu. Cậu cũng biết rõ điều đó, nhưng lúc này đây, đây đã là giới hạn của cậu mất rồi.

"Quyết định cuối cùng thuộc về đứa trẻ đó."

"..."

"Là do con bé tự chọn, chắc nó sẽ sống tốt thôi."

Si Yoon đã được nhận nuôi rồi. Phải sống dưới mái ấm của những kẻ hoàn toàn xa lạ với tư cách là con gái của họ ư... Ngay cả cái họ vốn được coi là sợi dây liên kết duy nhất còn sót lại ở hiện tại giờ cũng đã đổi thay. Nực cười thay, đó lại chính là thứ do người cha mà cậu từng vô cùng căm ghét, người mà rốt cuộc cậu đã tự tay đoạn tuyệt, để lại. Thế nhưng, nếu ngay cả chút liên kết ấy cũng không còn nữa, thì bây giờ chẳng phải hai anh em đã trở nên hoàn toàn xa lạ rồi sao? Chính cậu cũng cảm thấy nực cười cho bản thân, rõ ràng lúc nào cũng tự nhủ phải quên đi tất cả, vậy mà đến khi hội ngộ lại nảy sinh loại cảm giác này. Có lẽ gốc rễ của những lưu luyến mà cậu còn chẳng hay biết đã bám rễ sâu hơn cậu tưởng rất nhiều.

Cậu thừa hiểu rằng, thay vì phải sống vất vưởng một mình trong trại trẻ mồ côi, việc được đón nhận vào một gia đình êm ấm, được trưởng thành dưới sự bảo bọc của cha mẹ sẽ mang lại lợi ích hơn rất nhiều cho đứa trẻ. Chuyện đó hiển nhiên đến mức chẳng cần phải suy nghĩ sâu xa. Phải rồi, thế nên cậu mới thấy kinh tởm chính bản thân mình khi ngoài miệng thì tỏ ra không sao, nhưng trong thâm tâm lại buồn bực trước sự lựa chọn vô cùng đúng đắn của Si Yoon. Bản thân đã vứt bỏ quá khứ để sống sung sướng yên ổn, vậy mà lại ích kỷ mong muốn người khác phải mắc kẹt lại trong cái quá khứ chết tiệt ấy cùng mình, đây chẳng phải là một ước muốn đạo đức giả quá đỗi hay sao?

"...Những người làm cha mẹ đó, liệu họ có biết đứa trẻ này, đã lớn lên như thế nào..., tại sao lại, bị đưa vào trại mồ côi..., không ạ?"

Qua câu hỏi ấy, Cha Moo Heon đã có thể kiểm chứng được một sự thật rằng, cô bé kia đã giữ lời hứa với hắn rất tốt. Đó là lời căn dặn không được hé nửa lời cho anh trai biết việc con bé đã phải sống lay lắt từ nhà này sang nhà khác như một con chó hoang và bị trả về không biết bao nhiêu lần, bởi nếu cậu biết được thì sẽ đau lòng lắm. Và nguyên nhân của những lần trả về ấy không chỉ bắt nguồn từ tính cách lầm lì, mà xuất thân của cô bé cũng đóng một vai trò vô cùng lớn. Những người nhận nuôi đều lờ mờ đoán được vẻ u ám của con bé có dính líu đến cái quá khứ đẫm máu kia, thấy ớn lạnh nên lại đùn đẩy về trại trẻ mồ côi. Hai vợ chồng đang cưu mang con bé hiện tại là những tín đồ ngoan đạo, có lẽ vì thế mà họ phần nào thấu hiểu được quá khứ của đứa trẻ...

Cha Moo Heon đã trau chuốt lại hiện thực tàn khốc ấy hết mức có thể rồi mới mở lời.

"Biết chứ. Vì thế nên nếu không muốn bị nhìn bằng ánh mắt soi mói, tốt nhất cậu đừng nên liên lạc với họ."

"..."

"Như vậy sẽ tốt hơn. Cho cả đôi bên."

Nghĩ lại cũng đúng, nếu anh trai của đứa con mình nhận nuôi không chỉ là một tên tội phạm vặt vãnh mà còn từng vào tù ra tội, đổi lại là cậu trong tình cảnh đó thì cậu cũng sẽ chán ghét thôi. Không, chẳng những chán ghét mà còn rợn tóc gáy ấy chứ. Cậu hiểu rất rõ điều đó, nhưng bất chấp tất cả, cậu vẫn không tài nào khống chế nổi mớ cảm xúc nặng trĩu đang đè nén nơi lồng ngực.

"Chỉ, chỉ vì những chuyện như thế này..., mà tôi lại thấy tiếc nuối, tôi thật ích kỷ, ngài nhỉ."

"Cậu hiểu rõ nhỉ."

Thâm tâm cậu mong hắn sẽ phủ nhận điều đó, nhưng quả nhiên Cha Moo Heon đâu phải dạng vừa. Cậu bật ra một tiếng cười nhạt chếch choáng. Đầu óc rối bời. Cậu tự nhủ chắc đánh một giấc thật sâu rồi tỉnh dậy sẽ thấy nhẹ nhõm hơn. Nhưng trước khi chìm vào giấc ngủ, cậu còn một điều muốn cầu xin hắn.

"Nhưng mà tôi, tôi..., nếu ngài để tôi, tiếp nhận, trị liệu ngôn ngữ..."

Suốt thời gian qua, cậu luôn đinh ninh rằng chứng bệnh này rồi sẽ dần thuyên giảm thôi, nhưng sau lần gặp gỡ Si Yoon ngày hôm nay, cõi lòng cậu bỗng trở nên nôn nóng bồn chồn. Đâu còn là con nít nữa mà cứ hở ra là nói lắp ba lắp bắp, bộ dạng này của cậu thật đáng xấu hổ và ngu ngốc hết chỗ nói. Cậu muốn phô ra dáng vẻ khỏe mạnh bình thường cho con bé thấy càng sớm càng tốt. Thế nhưng, suy nghĩ của Cha Moo Heon lại trái ngược hoàn toàn.

"Chứng nói lắp phát sinh do sự bất an hay căng thẳng mà thành."

"Vâng..."

"Trước tiên cậu cứ giữ cho tâm trạng thư thái một chút đã."

"..."

"Cậu rất ghét phải chạm mặt người lạ còn gì."

Bản thân Cha Moo Heon khi buông ra những lời ấy thừa biết rằng đó toàn là lời lẽ nhảm nhí. Đã thế lại còn là loại nhảm nhí xấu xa và đốn mạt cùng cực. Song mặt khác, hắn vẫn một mực tin tưởng rằng đến một ngày nào đó, chính hắn sẽ mang lại chốn bình yên cho Si Hyun.

"Trong ngôi nhà này không một ai có thể làm hại đến cậu."

"..."

"Bất kể ai nói ngả nói nghiêng, đây chính là nhà của cậu."

"..."

"Và tôi sẽ nuôi nấng cậu cho đến tận cùng."

Và hắn muốn Si Hyun phải dựa dẫm vào hắn nhiều hơn một chút nữa. Rốt cuộc, tất thảy những điều này chỉ là lòng tham không đáy của riêng hắn mà thôi.

<Hết Quyển 11>

 

Cài đặt

180%
14px
Chương 385
Chương 384
Chương 383
Chương 382
Chương 381
Chương 380
Chương 379
Chương 378
Chương 377
Chương 376
Chương 375
Chương 374
Chương 373
Chương 372
Chương 371
Chương 370
Chương 369
Chương 368
Chương 367
Chương 366
Chương 365
Chương 364
Chương 363
Chương 362
Chương 361
Chương 360
Chương 359
Chương 358
Chương 357
Chương 356
Chương 355
Chương 354
Chương 353
Chương 352
Chương 351
Chương 350
Chương 349
Chương 348
Chương 347
Chương 346
Chương 345
Chương 344
Chương 343
Chương 342
Chương 341
Chương 340
Chương 339
Chương 338
Chương 337
Chương 336
Chương 335
Chương 334
Chương 333
Chương 332
Chương 331
Chương 330
Chương 329
Chương 328
Chương 327
Chương 326
Chương 325
Chương 324
Chương 323
Chương 322
Chương 321
Chương 320
Chương 319
Chương 318
Chương 317
Chương 316
Chương 315
Chương 314
Chương 313
Chương 312
Chương 311
Chương 310
Chương 309
Chương 308
Chương 307
Chương 306
Chương 305
Chương 304
Chương 303
Chương 302
Chương 301
Chương 300
Chương 299
Chương 298
Chương 297
Chương 296
Chương 295
Chương 294
Chương 293
Chương 292
Chương 291
Chương 290
Chương 289
Chương 288
Chương 287
Chương 286
Chương 285
Chương 284
Chương 283
Chương 282
Chương 281
Chương 280
Chương 279
Chương 278
Chương 277
Chương 276
Chương 275
Chương 274
Chương 273
Chương 272
Chương 271
Chương 270
Chương 269
Chương 268
Chương 267
Chương 266
Chương 265
Chương 264
Chương 263
Chương 262
Chương 261
Chương 260
Chương 259
Chương 258
Chương 257
Chương 256
Chương 255
Chương 254
Chương 253
Chương 252
Chương 251
Chương 250
Chương 249
Chương 248
Chương 247
Chương 246
Chương 245
Chương 244
Chương 243
Chương 242
Chương 241
Chương 240
Chương 239
Chương 238
Chương 237
Chương 236
Chương 235
Chương 234
Chương 233
Chương 232
Chương 231
Chương 230
Chương 229
Chương 228
Chương 227
Chương 226
Chương 225
Chương 224
Chương 223
Chương 222
Chương 221
Chương 220: "Tôi thích cậu Baek Si Hyun."
Chương 219: "Ngài có yêu tôi không?"
Chương 218: "Tại sao cậu lại ghét tôi?"
Chương 217
Chương 216
Chương 215
Chương 214
Chương 213
Chương 212
Chương 211
Chương 210
Chương 209
Chương 208
Chương 207
Chương 206
Chương 205
Chương 204
Chương 203
Chương 202
Chương 201
Chương 200
Chương 199
Chương 198
Chương 197
Chương 196
Chương 195
Chương 194
Chương 193
Chương 192
Chương 191
Chương 190
Chương 189
Chương 188
Chương 187
Chương 186
Chương 185
Chương 184
Chương 183
Chương 182
Chương 181
Chương 180
Chương 179
Chương 178
Chương 177
Chương 176
Chương 175
Chương 174
Chương 173
Chương 172
Chương 171
Chương 170
Chương 169
Chương 168
Chương 167
Chương 166
Chương 165
Chương 164
Chương 163
Chương 162
Chương 161
Chương 160
Chương 159
Chương 158
Chương 157
Chương 156
Chương 155
Chương 154
Chương 153
Chương 152
Chương 151
Chương 150
Chương 149
Chương 148
Chương 147
Chương 146
Chương 145
Chương 144
Chương 143
Chương 142
Chương 141
Chương 140
Chương 139
Chương 138
Chương 137
Chương 136
Chương 135
Chương 134
Chương 133
Chương 132
Chương 131
Chương 130
Chương 129
Chương 128
Chương 127
Chương 126
Chương 125
Chương 124
Chương 123
Chương 122
Chương 121
Chương 120
Chương 119
Chương 118
Chương 117
Chương 116
Chương 115
Chương 114
Chương 113
Chương 112
Chương 111
Chương 110
Chương 109
Chương 108
Chương 107
Chương 106
Chương 105
Chương 104
Chương 103
Chương 102
Chương 101
Chương 100
Chương 99
Chương 98
Chương 97
Chương 96
Chương 95
Chương 94
Chương 93
Chương 92
Chương 91
Chương 90
Chương 89
Chương 88
Chương 87
Chương 86
Chương 85
Chương 84
Chương 83
Chương 82
Chương 81
Chương 80
Chương 79
Chương 78
Chương 77
Chương 76
Chương 75
Chương 74
Chương 73
Chương 72
Chương 71
Chương 70
Chương 69
Chương 68
Chương 67
Chương 66: H
Chương 65
Chương 64
Chương 63
Chương 62
Chương 61
Chương 60
Chương 59
Chương 58
Chương 57
Chương 56
Chương 55
Chương 54
Chương 53
Chương 52
Chương 51
Chương 50
Chương 49
Chương 48
Chương 47
Chương 46
Chương 45
Chương 44
Chương 43
Chương 42
Chương 41
Chương 40
Chương 39
Chương 38
Chương 37
Chương 36: H+
Chương 35: H+
Chương 34: H+
Chương 33: H+
Chương 32: H
Chương 31: H
Chương 30
Chương 29
Chương 28
Chương 27
Chương 26
Chương 25
Chương 24
Chương 23
Chương 22
Chương 21
Chương 20
Chương 19
Chương 18
Chương 17
Chương 16
Chương 15
Chương 14
Chương 13
Chương 12
Chương 11
Chương 10
Chương 9
Chương 8
Chương 7
Chương 6
Chương 5
Chương 4
Chương 3
Chương 2
Chương 1

💬 Bình luận (1)

User Avatar
Bạn cần đăng nhập để bình luận.
User Avatar
6 ngày trước
Sợ quá má ơi