Chương 193

Không có lịch cố định. Follow Page của Team để cập nhật chương mới: CallmeJang và CallmeJang Team.

Hắn chẳng cần nhìn, khứu giác nhạy bén đến đáng sợ của Alpha cũng dễ dàng ngửi thấy mùi dịch thể mà Omega của mình tiết ra.

"Sao lại khóc?"

"...K-không khóc."

Cậu cắn răng vì lòng tự trọng, nhưng giọng nói run rẩy thảm thương đã phản bội lại cậu.

"Xấu hổ à?"

"…."

"Vậy thì làm cùng nhau là được chứ gì."

Si Hyun đang đảo mắt tự hỏi hắn có ý gì, thì ngay sau đó lại ngẩn người há hốc miệng vì một âm thanh khác vang lên từ bên dưới. Cậu cúi đầu xuống với động tác cứng nhắc như robot rỉ sét, đập vào mắt là khối thịt đỏ sẫm đang nhô ra giữa hai đùi hằn vết tay đỏ ửng của mình. Cùng lúc đó, cánh tay dài của hắn vươn ra từ phía sau rút nắp cống thoát nước, dòng nước bẩn đã nguội ngắt bắt đầu rút đi ào ào.

Tiếng nước chảy dội vào màng nhĩ nghe thật vui tai. Hành động dơ bẩn vượt quá sức tưởng tượng khiến cậu choáng váng. Si Hyun ngẩn ngơ nhìn dòng nước xoáy trôi xuống lỗ cống đen ngòm dưới đáy bồn tắm.

Trong lúc đó, một câu hỏi lại hiện lên trong đầu cậu.

'Tên này không thấy chán à?' Không biết do không thể xâm nhập nên hắn mới cố chấp như vậy, hay sở thích của hắn đang ngày càng biến thái nữa. Dù cơ thể đã bị biến đổi và Pheromone của hắn luôn khiến cậu hưng phấn, nhưng cái gì cũng có giới hạn. Cả thể xác lẫn tinh thần cậu đều sắp không chịu nổi nữa.

'Đúng là tên nghiện tình dục.' Si Hyun muốn hét vào mặt Cha Moo Heon như thế, nhưng chắc cũng chỉ nhận lại một câu thừa nhận dửng dưng kiểu "Tôi biết". Tưởng tượng đến đó, cậu lại càng ghét bản thân mình hơn khi cứ rên rỉ dưới kỹ năng vuốt ve điêu luyện của hắn.

'Hộc.' Cậu thở hắt ra một hơi nặng nề. Giờ dù cậu có hít thở sâu đến đâu vẫn thấy thiếu dưỡng khí. Đó không chỉ do tâm lý, mà còn vì bụng cậu đã lớn hơn trước. Đã 15 tuần rồi, bụng to lên là lẽ đương nhiên. Nhưng với người luôn nghe nói thai nhi phát triển chậm như Si Hyun đây quả là cú sốc lớn.

"Hôm nay chúng ta sẽ siêu âm như đã hẹn nhé...."

Giáo sư Han vừa nói vừa kéo dài âm cuối, mắt nhìn về phía cậu. Nhận ra ánh mắt đó, cậu chưa kịp lắc đầu từ chối thì Cha Moo Heon đã lên tiếng trước.

"Làm đi."

Ngay lập tức, các nhân viên y tế đứng sau Giáo sư Han tiến lại điều chỉnh giường bệnh của Si Hyun. Giờ cậu mới để ý thấy chiếc máy siêu âm di động quen thuộc lấp ló sau lưng Giáo sư Han. Bầu không khí trong phòng bệnh trở nên ồn ào khiến nhịp thở của cậu dồn dập hơn, kéo theo tiếng kêu tít tít liên hồi từ máy theo dõi.

"K-khoan đã! Chờ chút...."

Những ngón tay trắng bệch của Si Hyun níu lấy tay áo Cha Moo Heon.

"Tôi không muốn làm ở đây. Thà đến phòng khám còn hơn..."

Thực ra làm ở phòng khám hay phòng bệnh cũng chẳng khác gì nhau, xét về độ quen thuộc thì phòng bệnh này còn hơn hẳn. Nhưng một căn phòng bệnh rộng hơn cả phòng khám thế này lúc nào cũng mang đến cho Si Hyun một cảm giác bất an khó tả.

Ngược lại, phòng khám nhỏ hẹp không có cửa sổ lại càng bí bách, ngột ngạt. Nói trắng ra là Si Hyun chỉ muốn ra khỏi đây thôi. Cậu chẳng nhớ đã mấy tuần rồi không bước chân ra khỏi cửa, Si Hyun cảm thấy mình như con vật bị nhốt lại để chăn nuôi vậy. Cậu dám chắc con hamster chạy trên vòng quay còn sướng hơn mình.

'Biết thế lúc hắn rủ đi dạo thì đi luôn cho rồi, tự dưng lại bướng bỉnh làm gì không biết.'

"Tôi tự đi được. T-tôi đi được mà."

Cha Moo Heon cúi xuống nhìn Si Hyun đang níu chặt tay áo mình van nài. Đôi lông mày nhíu lại, khóe miệng trễ xuống và ánh mắt dao động tố cáo nỗi bất an tột độ của cậu. Chẳng phải đi mổ bụng gì cho cam, vậy mà cậu lại sợ việc siêu âm đến lạ.

Cuộc chiến tâm lý diễn ra trong im lặng. Thấy Si Hyun cúi gằm mặt và Cha Moo Heon nhìn chằm chằm không nói gì, Giáo sư Han lấy hết can đảm xen vào.

"Chắc do nằm dưỡng bệnh lâu quá nên cậu ấy thấy bí bách đấy ạ. Đi dạo quanh khu bệnh phòng một chút chắc cũng không ảnh hưởng gì đâu ạ."

Phòng siêu âm nằm cách đó không xa. Vốn dĩ đây là khu phòng bệnh VVIP chú trọng sự riêng tư và đa năng, nên chỉ cần đi thang máy là có thể dễ dàng tiếp cận hầu hết các cơ sở vật chất.

'Đã bao lâu rồi mới được ra ngoài thế này nhỉ?' Si Hyun ngơ ngác nhìn quanh với ánh mắt hơi đờ đẫn. Gọi là ra ngoài nhưng cũng chỉ là ra khỏi phòng bệnh một tẹo. Hành lang dài hun hút cũng sạch sẽ đến mức bệnh hoạn.

"…."

Trong khoảnh khắc, cậu có ảo giác hành lang trải dài vô tận.  Cậu thở dài bực bội, chớp mắt vài cái, cảnh vật mới trở lại bình thường. Thứ tiếp theo lọt vào tầm mắt cậu là lan can bằng kính. Chính xác hơn là khung cảnh bên dưới lớp kính trong suốt ấy...

"Đừng có thẫn thờ ra đấy."

'Giật mình.' Bàn tay Cha Moo Heon đặt lên vai khiến Si Hyun run bắn. Đôi mắt người đàn ông đối diện hệt như dòng sông đen thẳm mà cậu từng có lần nhìn vào, lúc lại như hố đen vũ trụ trong mấy bức ảnh chụp. Điểm chung là cả hai đều chực chờ nuốt chửng cậu bất cứ lúc nào.

Si Hyun ngoan ngoãn để Cha Moo Heon kéo đi. Cảm giác hệt như con chó bị chủ giật dây xích lôi đi khi mải mê ngó nghiêng lúc đi dạo vậy. Si Hyun thầm rủa xả trong lòng không biết bao nhiêu lần. 'Tên khốn kiếp... Con chó là anh, không phải tôi.' Bàn tay cậu siết chặt đến trắng bệch run lên bần bật. Móng tay đã được Cha Moo Heon cắt gọn gàng nên không thể làm đau lòng bàn tay mềm mại được nữa.

Tấm lưng người đàn ông đang nắm tay dẫn cậu đi vẫn thẳng tắp và ngạo nghễ như mọi khi. Chiếc áo sơ mi may đo vừa vặn ôm khít lấy tấm lưng rộng, từng chuyển động của cơ bắp dưới lớp vải cũng đủ thấy cơ thể hắn rắn chắc đến mức nào.

Chợt cậu nảy sinh ý nghĩ muốn cắm một con dao vào tấm lưng đó. Ý nghĩ bạo lực đầy máu me cứ lặp đi lặp lại như cuốn phim hỏng. Nhưng không biết là may hay rủi, những tội lỗi cậu từng gây ra cho hắn lại ùa về. Nhờ đó, cậu phần nào kìm nén được nỗi uất hận đang sôi sục trong lòng.

"Tuy vẫn còn nhỏ nhưng nhìn qua màn hình cũng thấy tay chân bé khá dài. Chắc chắn sau này sẽ cao ráo lắm đây."

Không biết định nịnh nọt Cha Moo Heon đến mức nào mà suốt buổi kiểm tra, Giáo sư Han cứ nhìn vào hình ảnh mờ mịt của khối tế bào kia mà tuôn ra đủ lời hay ý đẹp. Si Hyun lấy tay che mắt, nằm im như xác chết đến tận khi kiểm tra xong. Cảm giác lớp gel lạnh lẽo chảy dọc từ bụng xuống sườn khiến cậu nổi da gà.

"Nhau thai đã bám chắc rồi. Thường thì tuần thứ 12 là hết xuất huyết và dọa sảy, đến tuần thứ 14 nhau thai sẽ hoàn thiện. Tuy trường hợp này hơi muộn một chút nhưng hiện tại nguy cơ sảy thai tự nhiên gần như không còn nữa."

"Vất vả rồi."

"Không có gì đâu ạ, giờ chỉ cần kéo dài thời gian thêm chút nữa là ổn thôi."

Bàn tay Cha Moo Heon cầm khăn khô lau sạch lớp gel trên bụng Si Hyun, sau đó lướt nhẹ qua bụng dưới và chạm vào phần xương chậu. Si Hyun suýt chút nữa bật ra tiếng rên kỳ quặc vì hành động đó, phải cố lắm mới kìm lại được. Chắc chắn là hắn cố tình làm vậy.

"May là chỉ số Pheromone của Giám đốc rất ổn định. Cứ đà này thì ngài không cần dùng thuốc ức chế kỳ Rut nữa đâu. Như ngài đã biết, thường thì chất hóa học do Omega mang thai tiết ra sẽ ngăn chặn hoặc làm giảm cường độ kỳ Rut của Alpha, nhưng trường hợp của bệnh nhân quá đặc biệt nên tôi cũng hơi lo."

Si Hyun nghiến chặt răng. Nói vậy chẳng phải có nghĩa là là kỳ Rut vẫn có thể xảy ra ư? Kể từ khi cậu rơi vào tình cảnh này, Cha Moo Heon lúc nào cũng như đang động dục, giờ mà thêm kỳ Rut nữa thì....

Cậu không dám tưởng tượng nữa.

Để trốn tránh hiện thực, cậu bắt đầu để đầu óc trôi theo những suy nghĩ vẩn vơ, muốn lờ đi những câu chuyện xoay quanh bản thân mình. Nhưng suy nghĩ của cậu cứ như dải Mobius, dù chạy đường nào rồi cũng quay về thực tế phũ phàng.

Đường từ phòng khám về phòng bệnh càng thêm tĩnh mịch. Si Hyun liếc nhìn Cha Moo Heon. Lúc đi thì có cả đoàn tùy tùng, lúc về chỉ có hai người nên không khí ngượng ngùng vô cùng.

Cậu lê từng bước nặng nhọc theo sau hắn. Cảm giác của một tên nô lệ bị kéo đi chịu án tử dù biết trước cái chết đang chờ đợi mình có lẽ cũng chỉ đến thế này thôi. Tiếng đế dép lê loẹt xoẹt vang lên trên sàn nhà, nhưng chẳng ai buồn nhắc nhở.

Đằng xa, biển báo lối thoát hiểm màu xanh lá cây hiện ra. Hình người đang chạy vẽ trên nền xanh sáng rực như đang giục giã cậu mau chạy vào đó. Một ngọn lửa bốc đồng chẳng biết từ đâu len lỏi nhen nhóm trong lồng ngực Si Hyun. Tim cậu đập thình thịch.

'Biết đâu đây là cơ hội? Nếu khoảnh khắc này là cơ hội cuối cùng thì sao?'

Những cảnh phim vượt ngục hiện lên trong đầu Si Hyun. Trong tưởng tượng, cậu vượt qua mọi chướng ngại vật, thoát khỏi bệnh viện an toàn và nếm trải hương vị tự do ngọt ngào. Cậu cứ thế chạy mãi không ngoảnh đầu lại, thoát khỏi mọi xiềng xích đang trói buộc mình.

Đôi mắt lờ đờ như phủ sương đảo nhanh một vòng. 'Mình có thể chạy đến đó được không? Nếu được thì....' Si Hyun liếm môi, tính toán khoảng cách. Chỉ vài bước nữa thôi, rẽ qua góc cua kia là hết cơ hội.

 

Cài đặt

180%
14px
Chương 385
Chương 384
Chương 383
Chương 382
Chương 381
Chương 380
Chương 379
Chương 378
Chương 377
Chương 376
Chương 375
Chương 374
Chương 373
Chương 372
Chương 371
Chương 370
Chương 369
Chương 368
Chương 367
Chương 366
Chương 365
Chương 364
Chương 363
Chương 362
Chương 361
Chương 360
Chương 359
Chương 358
Chương 357
Chương 356
Chương 355
Chương 354
Chương 353
Chương 352
Chương 351
Chương 350
Chương 349
Chương 348
Chương 347
Chương 346
Chương 345
Chương 344
Chương 343
Chương 342
Chương 341
Chương 340
Chương 339
Chương 338
Chương 337
Chương 336
Chương 335
Chương 334
Chương 333
Chương 332
Chương 331
Chương 330
Chương 329
Chương 328
Chương 327
Chương 326
Chương 325
Chương 324
Chương 323
Chương 322
Chương 321
Chương 320
Chương 319
Chương 318
Chương 317
Chương 316
Chương 315
Chương 314
Chương 313
Chương 312
Chương 311
Chương 310
Chương 309
Chương 308
Chương 307
Chương 306
Chương 305
Chương 304
Chương 303
Chương 302
Chương 301
Chương 300
Chương 299
Chương 298
Chương 297
Chương 296
Chương 295
Chương 294
Chương 293
Chương 292
Chương 291
Chương 290
Chương 289
Chương 288
Chương 287
Chương 286
Chương 285
Chương 284
Chương 283
Chương 282
Chương 281
Chương 280
Chương 279
Chương 278
Chương 277
Chương 276
Chương 275
Chương 274
Chương 273
Chương 272
Chương 271
Chương 270
Chương 269
Chương 268
Chương 267
Chương 266
Chương 265
Chương 264
Chương 263
Chương 262
Chương 261
Chương 260
Chương 259
Chương 258
Chương 257
Chương 256
Chương 255
Chương 254
Chương 253
Chương 252
Chương 251
Chương 250
Chương 249
Chương 248
Chương 247
Chương 246
Chương 245
Chương 244
Chương 243
Chương 242
Chương 241
Chương 240
Chương 239
Chương 238
Chương 237
Chương 236
Chương 235
Chương 234
Chương 233
Chương 232
Chương 231
Chương 230
Chương 229
Chương 228
Chương 227
Chương 226
Chương 225
Chương 224
Chương 223
Chương 222
Chương 221
Chương 220: "Tôi thích cậu Baek Si Hyun."
Chương 219: "Ngài có yêu tôi không?"
Chương 218: "Tại sao cậu lại ghét tôi?"
Chương 217
Chương 216
Chương 215
Chương 214
Chương 213
Chương 212
Chương 211
Chương 210
Chương 209
Chương 208
Chương 207
Chương 206
Chương 205
Chương 204
Chương 203
Chương 202
Chương 201
Chương 200
Chương 199
Chương 198
Chương 197
Chương 196
Chương 195
Chương 194
Chương 193
Chương 192
Chương 191
Chương 190
Chương 189
Chương 188
Chương 187
Chương 186
Chương 185
Chương 184
Chương 183
Chương 182
Chương 181
Chương 180
Chương 179
Chương 178
Chương 177
Chương 176
Chương 175
Chương 174
Chương 173
Chương 172
Chương 171
Chương 170
Chương 169
Chương 168
Chương 167
Chương 166
Chương 165
Chương 164
Chương 163
Chương 162
Chương 161
Chương 160
Chương 159
Chương 158
Chương 157
Chương 156
Chương 155
Chương 154
Chương 153
Chương 152
Chương 151
Chương 150
Chương 149
Chương 148
Chương 147
Chương 146
Chương 145
Chương 144
Chương 143
Chương 142
Chương 141
Chương 140
Chương 139
Chương 138
Chương 137
Chương 136
Chương 135
Chương 134
Chương 133
Chương 132
Chương 131
Chương 130
Chương 129
Chương 128
Chương 127
Chương 126
Chương 125
Chương 124
Chương 123
Chương 122
Chương 121
Chương 120
Chương 119
Chương 118
Chương 117
Chương 116
Chương 115
Chương 114
Chương 113
Chương 112
Chương 111
Chương 110
Chương 109
Chương 108
Chương 107
Chương 106
Chương 105
Chương 104
Chương 103
Chương 102
Chương 101
Chương 100
Chương 99
Chương 98
Chương 97
Chương 96
Chương 95
Chương 94
Chương 93
Chương 92
Chương 91
Chương 90
Chương 89
Chương 88
Chương 87
Chương 86
Chương 85
Chương 84
Chương 83
Chương 82
Chương 81
Chương 80
Chương 79
Chương 78
Chương 77
Chương 76
Chương 75
Chương 74
Chương 73
Chương 72
Chương 71
Chương 70
Chương 69
Chương 68
Chương 67
Chương 66: H
Chương 65
Chương 64
Chương 63
Chương 62
Chương 61
Chương 60
Chương 59
Chương 58
Chương 57
Chương 56
Chương 55
Chương 54
Chương 53
Chương 52
Chương 51
Chương 50
Chương 49
Chương 48
Chương 47
Chương 46
Chương 45
Chương 44
Chương 43
Chương 42
Chương 41
Chương 40
Chương 39
Chương 38
Chương 37
Chương 36: H+
Chương 35: H+
Chương 34: H+
Chương 33: H+
Chương 32: H
Chương 31: H
Chương 30
Chương 29
Chương 28
Chương 27
Chương 26
Chương 25
Chương 24
Chương 23
Chương 22
Chương 21
Chương 20
Chương 19
Chương 18
Chương 17
Chương 16
Chương 15
Chương 14
Chương 13
Chương 12
Chương 11
Chương 10
Chương 9
Chương 8
Chương 7
Chương 6
Chương 5
Chương 4
Chương 3
Chương 2
Chương 1

💬 Bình luận (1)

User Avatar
Bạn cần đăng nhập để bình luận.
User Avatar
1 tháng trước
Thôi em à ( ・_ゝ・) thật sự là ko chạy đc đâu