Chương 110

Không có lịch cố định. Follow Page của Team để cập nhật chương mới: CallmeJang và CallmeJang Team.

Trán con bé nóng như lửa đốt, tiếng ho khan bật ra liên tục. Khổ nỗi con bé lại bắt đầu ốm vào cuối tuần, gần đó chẳng có hiệu thuốc hay bệnh viện nào, nên tất cả những gì cậu có thể làm là dùng khăn thấm nước lạnh lau mặt cho em hoặc bón chút cháo loãng. Lần đầu tiên thấy em ốm nặng như thế, Si Hyun thực sự sợ con bé sẽ chết.

'Có nên gọi xe cấp cứu đến phòng cấp cứu không?' Nhưng ngay cả trong khoảnh khắc đó, nỗi lo về tiền bạc vẫn hiện hữu trong đầu Si Hyun. Cậu cảm thấy ghê tởm chính mình khi em đang ốm mà lại tính toán chuyện tiền nong trước tiên. Đó là một thói quen đã hình thành từ lúc nào không hay.

Cậu thức trắng một đêm. Nằm sấp trên sàn nhà lạnh lẽo, nghe tiếng mưa rơi ngoài cửa sổ, nỗi bất an mới vơi đi đôi chút. Nhưng trái với mong muốn của Si Hyun, cơn sốt của con bé mãi không có dấu hiệu thuyên giảm. Chẳng biết tình hình thực tế nguy hiểm đến mức nào, nhưng trong mắt Si Hyun lúc đó, đứa em gái bé bỏng như đang đứng giữa ranh giới sinh tử.

'Lỡ như, lỡ như con bé chết thật thì sao?' Nỗi lo lắng vừa lắng xuống lại cuộn lên như cầu tuyết lăn. Chẳng biết từ lúc nào, khóe mắt cậu đã ướt đẫm. Thực ra, ngoài nỗi lo cho em, còn có cả nỗi sợ hãi rằng cậu sẽ lại cô độc một mình.

Sau khi cẩn thận lau trán cho em bằng chiếc khăn thô ráp đã bung chỉ, cậu vén những sợi tóc mái bết bát dính trên vầng trán ướt đẫm của con bé. Đứa trẻ mở đôi mắt sưng húp, thều thào bằng giọng khản đặc, tỏ vẻ không hài lòng về thời tiết u ám này. Quả thật, cái thời tiết như thể ma quỷ đội lốt người sắp gõ cửa bất cứ lúc nào thế này cũng đủ khiến một đứa trẻ sợ hãi.

Tình cờ nhớ ra mấy miếng dán ngôi sao dạ quang vứt lăn lóc sâu trong ngăn kéo bàn. 'Két.' Si Hyun trèo lên chiếc bàn ăn gấp bằng nhựa, dán rải rác những miếng sticker lên trần nhà loang lổ vết ố vàng và nấm mốc không rõ nguồn gốc. Những miếng dán hình ngôi sao và hành tinh được dán dọc theo rìa những vết ố ấy. Dán xong, cái trần nhà vốn đã bẩn thỉu trông lại càng lộn xộn hơn.

"Lấp lánh quá."

Si Yoon kéo chăn lên tận cằm, chỉ tay lên trần nhà.

"Thần kỳ thật đấy."

'Ừ, đúng ha.' Si Hyun chống tay đỡ đầu, đáp lại bằng giọng khô khốc. Trong mắt Si Hyun, thứ cậu thấy không phải là những miếng dán dạ quang rẻ tiền kia, mà là mảng nấm mốc lan rộng xung quanh chúng. Thứ nấm mốc đã gắn bó với cậu từ nhỏ giờ đây đã lan ra tận mép trần, phô bày sự hiện diện của nó không chút che giấu.

"Giống bầu trời đêm quá anh ơi."

Nghe câu nói ngây thơ của Si Yoon, Si Hyun thầm thấy may mắn vì trong phòng tối om. Nếu không, chắc con bé đã nhìn thấy biểu cảm méo mó thảm hại của cậu rồi.

Cuộc sống căn bán hầm chẳng dễ dàng gì. Cái cửa sổ ở không gian mà gọi là phòng khách cũng thấy ngượng mồm ấy, đừng nói là ánh sáng, hễ mưa hơi to một chút là nước lại chảy tràn vào, còn mùa mưa thì ẩm ướt như tờ báo cũ ngâm nước. Thực ra, lý do Si Hyun rùng mình ghê tởm tất cả những thứ đó khác với Si Yoon, không đơn thuần vì cậu lớn tuổi hơn, mà vì cậu đã từng sống một cuộc đời tốt đẹp hơn thế này rất nhiều. Con người ta có thể đi từ chỗ thấp lên chỗ cao, nhưng từ chỗ cao rơi xuống chỗ thấp thì là loài động vật rất khó để thích nghi.

Cậu nhớ tất cả mọi thứ trong quá khứ. Không phải thỉnh thoảng, mà thực ra là mọi lúc. Điều cậu nhớ nhất không phải là môi trường sống, là mái ấm gia đình đã từng che chở cho cậu khi xưa. Dù không muốn thừa nhận, nhưng Si Hyun luôn muốn sống mãi như một đứa trẻ vô lo vô nghĩ. Cứ thế, vào một ngày nọ, Si Hyun vừa nghe tiếng em gái líu lo bên tai, vừa thử mường tượng về tương lai của mình. Nếu nơi đó cũng bị mây đen che phủ thì có lẽ sẽ ảm đạm lắm.

---

Chóng mặt quá. Trước mắt cậu mờ đi. Cảm giác như hắn đã bắn đến mức cạn sạch cả túi tinh, nhưng sao vẫn thấy lạ quá. Cả trước lẫn sau, nước cứ trào ra liên tục như bị hỏng van. Thực ra thứ chảy ra từ phía sau là tinh dịch bắn sâu vào trong đang rỉ ra, nhưng với cái đầu óc mụ mị của Si Hyun lúc này thì làm sao biết được.

"Ha ư, a."

'Chụt, chùn chụt.' Nghe thấy âm thanh phát ra từ ngực mình, Si Hyun lờ đờ mở mắt. Hình ảnh người đàn ông dính chặt lấy bộ ngực phẳng lì của một gã đàn ông, lại còn chẳng phải Omega và ra sức mút mát chùn chụt trông thật quái đản. Nhưng cuối cùng vì thua cuộc trước khoái cảm từ lưỡi của hắn mang lại, Si Hyun đành giơ hai tay ôm lấy đầu người đàn ông. Ngay lập tức, đầu vú mong manh bị nghiền nát tàn nhẫn giữa những chiếc răng sắc nhọn. Cậu vừa mới rên rỉ ằng ặc vì đau, vậy mà đôi môi hắn lại mút chặt lấy đầu vú. Lưỡi lướt nhẹ qua quầng vú như để dỗ dành, khiến thân dưới của cậu tự động nảy lên.

'Ư, hư ư ư.' Tiếng rên mũi đầy ám ảnh thấm vào màng nhĩ đang ù đi. Trần nhà như tách làm đôi rồi lại hợp nhất. Cảm giác như vừa uống thuốc lắc và đang bay lơ lửng trên mây. Si Hyun chậm chạp chớp mắt, sau đó lại giật thót mình hít vào một hơi khan khi dương vật to lớn của người đàn ông lại xé toạc vách thịt chật hẹp để tiến vào.

"Hộc!"

"Phù."

Cha Moo Heon nhả đầu vú Si Hyun ra, nó đã sưng tấy bất thường. Hắn búng nhẹ ngón tay vào đầu vú, Si Hyun rên rỉ vặn vẹo eo vì sự kích thích pha trộn giữa đau đớn và khoái cảm. Theo chuyển động đó, sợi chỉ bạc nhớp nháp nối giữa đôi môi quyến rũ của hắn và đầu vú cậu đứt phựt. Khuôn mặt Si Hyun vốn đã đỏ bừng nay lại càng đỏ hơn, tưởng chừng như không thể đỏ hơn được nữa.

"Hư ư, ư!"

'Bạch, bạch.' Những cú thúc hông chậm rãi nhưng đầy uy lực khiến hơi thở Si Hyun đứt quãng. Trong tâm trí mơ hồ, ánh mắt Cha Moo Heon nhìn xuống cậu nóng bỏng đến mức khiến bụng dưới của cậu không hiểu sao thắt lại.

Pheromone của Cha Moo Heon không chỉ lấp đầy căn phòng mà còn nồng nặc đến mức gây ngạt thở. Chăn gối bao quanh cơ thể Si Hyun cũng thấm đẫm Pheromone và dịch thể của hắn, nếu là một Omega bình thường chắc đã ngất xỉu từ lâu. Hơn nữa, Pheromone của Alpha trội tỏa ra trong kỳ phát tình còn chí mạng gấp bội bình thường. Cảm giác như bị đổ thẳng một loại ma túy cực mạnh vào người mà không qua bất kỳ màng lọc nào vậy. Lượng Pheromone nồng độ cao đến mức tẩm ướp cả não bộ khiến chút Pheromone còn sót lại của Kim Ha Yeon trên người Si Hyun đã bay biến sạch sẽ, không còn một dấu vết.

"Ư, hư, buồn, buồn nôn, quá."

Hình như cậu bị mất nước rồi. Cơn buồn nôn cậu đã quên đi trong khoái lạc tột độ giờ ập đến như sóng trào. Trước đó nó bị Pheromone Omega trội của Kim Ha Yeon áp chế. Nhưng giờ thứ đó biến mất, phản ứng bài xích tự nhiên của một Alpha lại bắt đầu ngóc đầu dậy. Nhận ra sự thay đổi xấc xược đó, Cha Moo Heon nói bằng giọng lạnh tanh:

"Lại xạo sự rồi."

"Kh, không phải, không...."

"Trong mắt tôi thì cậu trông như đang sướng muốn chết đấy."

Điều đó cũng không sai. Nhưng đứng trên lập trường của Si Hyun thì cũng oan ức lắm, bất kể là ai khi đến kỳ phát tình mà bị chịch đến mức bên trong nát nhừ, mềm nhũn ra thế này thì cũng chỉ biết vặn vẹo cơ thể và bắn nước tung tóe thôi. Huống hồ đối phương lại là một Alpha có kỹ năng làm tình thượng thừa.

"Hư ư...."

Cuối cùng Si Hyun chẳng thể phủ nhận được nữa, chỉ biết nằm dưới thân hắn, rên rỉ nửa như khóc khi bị hắn thúc mạnh từ bên dưới. Có lẽ vì chứa nó bên trong quá lâu, nên hình dáng của dương vật đang khuấy đảo thô bạo bên trong vách thịt hiện lên rõ mồn một. Phần háng va chạm mạnh liên tục chắc chắn đã bầm tím. Gò mu vốn được cạo sạch sẽ, nhẵn nhụi bằng dao cạo giờ bị lông mu cứng của người đàn ông cọ xát, đỏ ửng lên và đau rát dù chỉ bị kích thích nhẹ.

Khuôn mặt Si Hyun lúc này nước mắt nước mũi tèm lem, giãy giụa như vừa thoát ra khỏi phòng hơi ngạt, trông chẳng khác nào vừa bị cưỡng bức. Thực tế thì cậu cũng đang bị làm như vậy, nên nói thế cũng chẳng sai. Nhìn thấy Si Hyun khóc lóc thảm thiết và đau đớn, Cha Moo Heon lại càng bị kích thích hơn. Hắn thở hắt ra hơi nóng, ép sát da thịt vào nhau rồi cọ xát, khiến Si Hyun bật ra tiếng kêu đau.

"Ư, hức, đ, a hức, đau quá."

"Sao."

"Ở, ở dưới."

"Bảo tôi ngừng chịch à?"

Trước câu hỏi trắng trợn đó, vẻ mặt Si Hyun thoáng hiện lên sự đắn đo. Đôi mắt vằn tia máu đảo qua đảo lại. Nhìn xuống mọi biến chuyển đó, Cha Moo Heon bật cười khẩy. Bình thường thì đeo cái mặt nạ cứng nhắc giả vờ ngoan ngoãn, thế mà khi bị chịch đến mức bụng đầy tinh dịch thì lại thành thật trong chốc lát thế này, đúng là nực cười.

Bản năng con người là càng cấm đoán lại càng muốn làm. Cảm giác muốn chinh phục, muốn chà đạp cái kẻ đang rên rỉ yếu ớt dưới thân mình cho đến khi tan nát cũng vậy. Và Cha Moo Heon là kẻ ôm trọn tất cả những bản năng tồi tệ đó, còn Si Hyun lại có tài năng thiên bẩm trong việc kích thích những thứ âm hiểm sâu kín nhất trong lòng hắn.

"Nói đi, muốn tôi làm thế nào."

Thay vì trả lời, Si Hyun lắc đầu nguầy nguậy. Trong lúc đó, chiếc lưỡi đỏ hồng, đầy đặn lấp ló sau đôi môi trông cứ như đang mời gọi người ta mút mát, nghiền ngẫm. Hoặc nhe nanh cắn đứt nó ra. Cha Moo Heon đan chặt mười ngón tay vào bàn tay đang nắm chặt ga giường của Si Hyun. Hắn cúi thấp người xuống, tham lam chiếm lấy khoang miệng nhỏ nhắn, mềm mại kia.

"Ưm, a ư, ư."

 

Cài đặt

180%
14px
Chương 385
Chương 384
Chương 383
Chương 382
Chương 381
Chương 380
Chương 379
Chương 378
Chương 377
Chương 376
Chương 375
Chương 374
Chương 373
Chương 372
Chương 371
Chương 370
Chương 369
Chương 368
Chương 367
Chương 366
Chương 365
Chương 364
Chương 363
Chương 362
Chương 361
Chương 360
Chương 359
Chương 358
Chương 357
Chương 356
Chương 355
Chương 354
Chương 353
Chương 352
Chương 351
Chương 350
Chương 349
Chương 348
Chương 347
Chương 346
Chương 345
Chương 344
Chương 343
Chương 342
Chương 341
Chương 340
Chương 339
Chương 338
Chương 337
Chương 336
Chương 335
Chương 334
Chương 333
Chương 332
Chương 331
Chương 330
Chương 329
Chương 328
Chương 327
Chương 326
Chương 325
Chương 324
Chương 323
Chương 322
Chương 321
Chương 320
Chương 319
Chương 318
Chương 317
Chương 316
Chương 315
Chương 314
Chương 313
Chương 312
Chương 311
Chương 310
Chương 309
Chương 308
Chương 307
Chương 306
Chương 305
Chương 304
Chương 303
Chương 302
Chương 301
Chương 300
Chương 299
Chương 298
Chương 297
Chương 296
Chương 295
Chương 294
Chương 293
Chương 292
Chương 291
Chương 290
Chương 289
Chương 288
Chương 287
Chương 286
Chương 285
Chương 284
Chương 283
Chương 282
Chương 281
Chương 280
Chương 279
Chương 278
Chương 277
Chương 276
Chương 275
Chương 274
Chương 273
Chương 272
Chương 271
Chương 270
Chương 269
Chương 268
Chương 267
Chương 266
Chương 265
Chương 264
Chương 263
Chương 262
Chương 261
Chương 260
Chương 259
Chương 258
Chương 257
Chương 256
Chương 255
Chương 254
Chương 253
Chương 252
Chương 251
Chương 250
Chương 249
Chương 248
Chương 247
Chương 246
Chương 245
Chương 244
Chương 243
Chương 242
Chương 241
Chương 240
Chương 239
Chương 238
Chương 237
Chương 236
Chương 235
Chương 234
Chương 233
Chương 232
Chương 231
Chương 230
Chương 229
Chương 228
Chương 227
Chương 226
Chương 225
Chương 224
Chương 223
Chương 222
Chương 221
Chương 220: "Tôi thích cậu Baek Si Hyun."
Chương 219: "Ngài có yêu tôi không?"
Chương 218: "Tại sao cậu lại ghét tôi?"
Chương 217
Chương 216
Chương 215
Chương 214
Chương 213
Chương 212
Chương 211
Chương 210
Chương 209
Chương 208
Chương 207
Chương 206
Chương 205
Chương 204
Chương 203
Chương 202
Chương 201
Chương 200
Chương 199
Chương 198
Chương 197
Chương 196
Chương 195
Chương 194
Chương 193
Chương 192
Chương 191
Chương 190
Chương 189
Chương 188
Chương 187
Chương 186
Chương 185
Chương 184
Chương 183
Chương 182
Chương 181
Chương 180
Chương 179
Chương 178
Chương 177
Chương 176
Chương 175
Chương 174
Chương 173
Chương 172
Chương 171
Chương 170
Chương 169
Chương 168
Chương 167
Chương 166
Chương 165
Chương 164
Chương 163
Chương 162
Chương 161
Chương 160
Chương 159
Chương 158
Chương 157
Chương 156
Chương 155
Chương 154
Chương 153
Chương 152
Chương 151
Chương 150
Chương 149
Chương 148
Chương 147
Chương 146
Chương 145
Chương 144
Chương 143
Chương 142
Chương 141
Chương 140
Chương 139
Chương 138
Chương 137
Chương 136
Chương 135
Chương 134
Chương 133
Chương 132
Chương 131
Chương 130
Chương 129
Chương 128
Chương 127
Chương 126
Chương 125
Chương 124
Chương 123
Chương 122
Chương 121
Chương 120
Chương 119
Chương 118
Chương 117
Chương 116
Chương 115
Chương 114
Chương 113
Chương 112
Chương 111
Chương 110
Chương 109
Chương 108
Chương 107
Chương 106
Chương 105
Chương 104
Chương 103
Chương 102
Chương 101
Chương 100
Chương 99
Chương 98
Chương 97
Chương 96
Chương 95
Chương 94
Chương 93
Chương 92
Chương 91
Chương 90
Chương 89
Chương 88
Chương 87
Chương 86
Chương 85
Chương 84
Chương 83
Chương 82
Chương 81
Chương 80
Chương 79
Chương 78
Chương 77
Chương 76
Chương 75
Chương 74
Chương 73
Chương 72
Chương 71
Chương 70
Chương 69
Chương 68
Chương 67
Chương 66: H
Chương 65
Chương 64
Chương 63
Chương 62
Chương 61
Chương 60
Chương 59
Chương 58
Chương 57
Chương 56
Chương 55
Chương 54
Chương 53
Chương 52
Chương 51
Chương 50
Chương 49
Chương 48
Chương 47
Chương 46
Chương 45
Chương 44
Chương 43
Chương 42
Chương 41
Chương 40
Chương 39
Chương 38
Chương 37
Chương 36: H+
Chương 35: H+
Chương 34: H+
Chương 33: H+
Chương 32: H
Chương 31: H
Chương 30
Chương 29
Chương 28
Chương 27
Chương 26
Chương 25
Chương 24
Chương 23
Chương 22
Chương 21
Chương 20
Chương 19
Chương 18
Chương 17
Chương 16
Chương 15
Chương 14
Chương 13
Chương 12
Chương 11
Chương 10
Chương 9
Chương 8
Chương 7
Chương 6
Chương 5
Chương 4
Chương 3
Chương 2
Chương 1

💬 Bình luận (0)

User Avatar
Bạn cần đăng nhập để bình luận.