Chương 1

Không có lịch cố định. Follow Page của Team để cập nhật chương mới: CallmeJang và CallmeJang Team.

Mở đầu.
*
Bắt nguồn từ Eros
*
Đời người suy cho cùng cũng là một quá trình lụi tàn. Thi thoảng câu nói ấy lại hiện lên trong tâm trí cậu. Baek Si Hyun cho rằng định nghĩa ấy cũng khá đúng. Cậu thuộc nhóm người tin rằng tất cả chúng ta sinh ra là để bước dần về cái chết.
Giống như bao người khác, vốn dĩ Si Hyun không phải kẻ hoài nghi đến thế. Chỉ là bỗng một ngày tỉnh giấc, cậu nhận ra mình đã trở thành kẻ bi quan đầy rẫy những vết chai sạn và thấm đẫm sự mỉa mai cay độc. Nghĩ lại cái thời còn cười khanh khách chỉ vì một chiếc lá rụng, cậu thấy sự thay đổi này quả là một bước trưởng thành đầy cay đắng. Thế nên đôi lúc nhìn lũ trẻ ngây thơ chẳng chút lo âu, cậu lại muốn ghé vào tai chúng thì thầm rằng thế giới nơi chúng vừa sinh ra vô tình đến nhường nào, và kiếp nhân sinh này thực chất phù du ra sao. Một khi vén bức màn nhung và bước ra khỏi vùng an toàn, thứ chờ đợi chúng chính là sự khởi đầu của những cuộc tranh đấu và chiến tranh khốc liệt mang tên cuộc đời.
Cuộc sống. Trong kiếp sống đầy khổ đau này luôn tồn tại vài ngã rẽ lớn. Giống như đích đến sẽ thay đổi tùy thuộc vào việc ta rẽ trái hay rẽ phải, rõ ràng cuộc đời sau này sẽ bị những lựa chọn tại ngã rẽ ấy chi phối rất nhiều.
Đa số mọi người đều vẽ nên những đường cong gợn sóng quanh cột mốc đó, sống một cuộc đời lúc thì tàm tạm, lúc lại chẳng mấy vừa ý. Nhưng thi thoảng vẫn có những kẻ tạo ra những đường kẻ cực đoan đến kỳ dị. Đó là những kẻ sống cuộc đời mà nếu nghe kể lại qua lời đồn đại thì hẳn sẽ thú vị lắm.
Baek Si Hyun là một trong số đó. Leo lên thì khó chứ trượt xuống thì dễ vô cùng. Thế nên việc biểu đồ cuộc đời cậu bỗng chốc lao dốc không phanh cũng chẳng phải chuyện gì quá ngạc nhiên. Vấn đề nằm ở chỗ chính bản thân cậu cũng chẳng hề lường trước được điều đó.
Đã có lúc cậu tưởng mình tìm được lối thoát. Cậu nghĩ cứ cố gắng đến chết thì dù không thành cơm cũng thành cháo. Đó chỉ là suy nghĩ đầy hy vọng của những con cừu non chưa nếm mùi đời. Nhưng rồi chỉ một sai lầm trong tích tắc đã khiến cái hy vọng yếu ớt ấy sụp đổ tan tành. Đó là một biến số quá lớn chưa từng tồn tại trong kế hoạch cuộc đời của Si Hyun, đồng thời cũng là sai lầm biến thành vết nhơ gột mãi không sạch. Người sốc nhất trước tình cảnh này chính là bản thân cậu.
Hầu hết mọi người đâu ai ngờ có ngày sau tên mình lại gắn thêm cái danh xưng kẻ giết người thân.
Người đàn ông được gọi là bố cậu chẳng biết làm gì ngoài uống rượu và cờ bạc. Trước khi công ty phá sản thì có lẽ ông ta cũng là một giám đốc ra dáng đấy, nhưng khi mọi thứ đổ sập xuống như hiệu ứng domino thì bản chất thật cũng sớm lộ ra. Nợ nần chồng chất, nhà cửa thu hẹp, tính khí ông ta ngày càng trở nên gắt gỏng. Mẹ cậu vốn không phải người chịu đựng nổi những biến cố ấy nên cuối cùng sinh bệnh rồi qua đời, bỏ lại đứa con trai duy nhất. Một bi kịch gia đình hoàn hảo như trong tranh.
Thế nên nếu lấy quá khứ làm cái cớ để biện minh thì có thể nói nền móng cuộc đời cậu vốn đã mục nát từ đầu. Một cuộc đời tựa như trò rút gỗ Jenga, chỉ cần đấm nhẹ một cái là sụp đổ hoàn toàn. Nếu con người được bốc thăm để chọn nơi đầu thai thì Si Hyun nghĩ mình đã bốc phải cái quẻ mạt rệp nhất trong những quẻ mạt rệp. Điều đau đớn nhất là, ở một mức độ nào đó, chuyện này cũng do cậu tự chuốc lấy.
Tuy nhiên dù có quay lại ngã rẽ ấy một lần nữa, Si Hyun tin chắc mình vẫn sẽ chọn y hệt như xưa.
Liệu ngay từ đầu cứ sống một mình thì có tốt hơn không? Tuy không nói ra miệng nhưng cậu thường xuyên nghĩ như vậy. Cậu vừa cố gắng giữ cho hàng rào bao quanh mình không sụp đổ, lại vừa muốn tự biến bản thân thành một hòn đảo cô độc. Giờ nhìn lại thì hình như cậu vẫn luôn như thế.
Cậu tò mò về một cuộc sống nhẹ tựa lông hồng, không vướng bận chút luyến lưu hay trách nhiệm nào. Giá như không còn nơi nào để về thì liệu có khá hơn chăng? Có lẽ là vậy. Thủy thủ không chịu rời con tàu đang chìm thì bị sóng cuốn trôi chết đuối là chuyện đương nhiên. Thà rằng cứ liều mạng nhảy xuống biển bơi đến kiệt sức còn khôn ngoan hơn.
Xét cho cùng thì cô đơn và vương vấn là thứ xa xỉ nhất mà Si Hyun có thể mơ tới. Si Hyun tự tin rằng ngoại trừ lúc còn rất nhỏ ra thì cậu chưa từng cảm thấy như vậy, nhưng đó rõ ràng là lời nói dối. Chính vì thế nên mới càng đau khổ. Vậy nên cậu thường lên kế hoạch chạy trốn khỏi tất cả những thứ trói buộc này và không bao giờ quay lại. Nó giống như bản kiểm điểm viết ra để lấp liếm lý trí đang trách cứ sự ngu ngốc của bản thân. Đôi khi cậu cũng chẳng thể ngăn mình ghê tởm chính mình.
Việc Si Hyun trở thành kẻ mâu thuẫn thế này bắt nguồn từ nhiều vấn đề phức tạp đan xen. Tiêu biểu nhất trong số đó chính là bàn tay nhỏ bé luôn níu lấy ống quần cậu. Thực ra tình cảm ấy khá đơn giản. Cậu cũng là động vật xã hội nên cũng khao khát được thuộc về nơi nào đó, và đứa trẻ ấy đã thỏa mãn điều đó cho cậu.
Trong đó có chút ám ảnh và cưỡng chế đối với cái hàng rào bao quanh mình. Nếu không thì cậu đã chẳng im lặng chịu đựng bạo lực từ gã bố nát rượu suốt thời gian dài đến thế. Si Hyun thực sự tin rằng chỉ cần cậu hứng chịu tính khí của ông ta thì cái gia đình này vẫn sẽ vận hành êm ả. Tất cả là vì vài câu khích lệ và những hành động lúc tỉnh táo hiếm hoi của bố.
Ảo tưởng nực cười ấy chấm dứt ngay khoảnh khắc cậu nhìn thấy dấu vết bạo hành trên người cô em gái cùng cha khác mẹ. Lúc ấy Si Hyun mới thực sự hiểu cảm giác "đứt cầu chì" là như thế nào.
Đó chẳng phải trải nghiệm vui vẻ gì.
Tòa tháp Jenga đổ nát cứ thế chìm dần trong vũng máu. Thế nhưng kẻ ngu ngốc là Si Hyun vẫn cố sống cố chết nhặt nhạnh đống tro tàn ấy. Cậu tìm kiếm những mảnh vỡ cuộc đời sực mùi ẩm mốc như nấm mốc ấy, cố gắng vụng về chắp vá chúng lại. Nhưng nỗ lực của cậu lại nhận về kết quả không ai ngờ tới.
“Cái gì đây ạ?”
Si Hyun lắp bắp hỏi lại. Rốt cuộc thì cái này là gì? Nhưng không có tiếng trả lời. Sự im lặng kỳ quái bao trùm căn phòng đầy rẫy thiết bị y tế. Tiếng bíp bíp của máy móc vang lên chói tai đến phát điên.
Ánh mắt Si Hyun đảo một vòng rồi lại dán chặt vào tấm ảnh trên tay. Giữa cái nền mờ mờ như sương mù là một khoảng trống hình tròn như hạt đậu, và ở rìa trong của vòng tròn đó có một hình thù gì đó đang bám vào.
‘A, tởm quá.’
Chưa kịp suy nghĩ kỹ xem nó là gì thì ý nghĩ ấy đã nảy ra trước tiên. Nhưng cảm giác như bị mê hoặc khiến cậu cau mày nhìn kỹ hơn. Giờ nhìn kỹ mới thấy cái hình thù tưởng như cục đất sét vo tròn bừa bãi ấy đang hiện lên những đường cong.
Người. Đó là một con người.
Sột soạt. Cánh tay rắn chắc của người đàn ông luồn qua eo cậu. Động tác tựa như con trăn trườn qua bờ tường khiến gáy Si Hyun dựng hết lông tót, nổi da gà rần rần.
“…So với số tuần tuổi thì kích thước thai nhi khá nhỏ.”
Vị giáo sư nãy giờ đứng khúm núm trong góc dè dặt lên tiếng. Si Hyun còn chưa kịp ngơ ngác hỏi lại "Dạ?" thì người đàn ông đã mở miệng trước.
“Có khả năng hay không.”
Một câu hỏi lược bỏ toàn bộ chủ ngữ. Si Hyun chẳng hiểu hắn đang nói về cái gì nên trong lòng dấy lên nỗi bất an tột độ. Bầu không khí bất thường giữa họ khiến tim cậu đập ngày càng nhanh. Vị giáo sư thở dài suy tính một hồi rồi chậm rãi gật đầu.
“Vì ngay từ đầu đã không phải phát triển bình thường nên nhau thai yếu hơn các Omega khác và tử cung cũng chưa hình thành tốt lắm, nguy cơ sảy thai rất cao. Nhưng may mắn là Giám đốc là Alpha trội, chỉ cần ngài cung cấp Pheromone đều đặn thì chắc vẫn xoay sở được. Cứ thế này về sau tử cung ổn định vị trí thì có thể kỳ vọng vào giai đoạn tiếp theo.”
“Thời gian tối thiểu.”
“Ít nhất phải giữ được đến tuần 23 ạ.”
Bàn tay đang ôm eo Si Hyun tự nhiên trượt dọc theo sống lưng lên trên, vân vê dái tai nhỏ nhắn. Cử chỉ tuy dịu dàng nhưng sau khi nghe cuộc đối thoại vừa rồi, Si Hyun không thể cứ ngồi yên chớp mắt được nữa.
“Nghe rồi chứ.”
Hắn cất lời bằng giọng điệu bình thản. Si Hyun nuốt khan một cái ực. Tiếng còi hụ đâu đó vang lên mang theo cơn đau đầu như búa bổ. Hơi thở cậu dồn dập thấy rõ, tấm ảnh trong tay bị vò nát. Mặc kệ những dấu hiệu bất thường đó, hắn vẫn tiếp tục.
“23 tuần. Chỉ cần chịu đựng đúng nửa năm thôi.”
“…Cái, gì cơ ạ.”
Hưm. Hắn rên nhẹ trong cổ họng, nhìn chằm chằm đôi môi run rẩy của Si Hyun rồi tuyên án một câu không tưởng.
“Cậu có thai rồi.”
Chưa bàn đến chuyện có khả năng hay không, đó hoàn toàn là lời nói nhảm nhí. Si Hyun là Alpha. Giờ mở ví ra thì bên trong vẫn còn cái căn cước ghi rõ đặc tính Alpha lặn mà cậu nhận được khi phân hóa. Dù chỉ là loại lặn kém cỏi, Pheromone chẳng ra đâu vào đâu thì Alpha vẫn cứ là Alpha.
Alpha thì làm sao mà mang thai được? Đó là vai trò của Omega. Bất kể nam hay nữ, họ đều có tử cung để tiếp nhận hạt giống của Alpha và nuôi dưỡng đứa trẻ, còn Alpha với ham muốn duy trì nòi giống mãnh liệt hơn bất cứ ai thì luôn khao khát nhìn thấy hạt giống của mình nảy mầm trong bụng Omega.
Con của Alpha phải do Omega sinh ra. Đó là chân lý cơ bản của thế giới này. Alpha cũng có thể khiến Beta mang thai, nhưng chuyện đó chỉ xảy ra giữa Alpha nam và Beta nữ mà thôi.
Nhưng trước hết, cậu không phải Omega, cũng chẳng phải nữ Alpha hay nữ Beta, mà là một gã đàn ông sinh học có đầy đủ "súng ống" bên dưới. Si Hyun hoang mang tột độ trước tình huống phi lý này. Đôi môi khô khốc mấp máy, thốt ra những câu từ lộn xộn, đảo lộn trật tự.
“Khoan đã, à, không, không thể nào. Chuyện, Giám đốc. Tôi, tôi là…. Chuyện đó, vô lý lắm, lạ lắm.”
Những ngón tay gầy guộc như cành khô của Si Hyun túm lấy áo sơ mi của người đàn ông. Hắn liếc mắt nhìn xuống, ánh nhìn như muốn liếm láp lấy những ngón tay ấy.
Giám đốc, Giám đốc Cha. Giám đốc Cha Moo Heon. Si Hyun liên tục gọi tên hắn, hai hàm răng va vào nhau lập cập. Cảm giác như bị ném vào một vở kịch dựng vội khiến cậu không thể nói trọn câu, cứ ấp úng như kẻ ngốc. Tầm này giá mà có ai bảo cậu diễn xong rồi lui xuống thì tốt biết mấy, ngặt nỗi Si Hyun lại là nhân vật chính của vở kịch này. Khoảnh khắc nhận ra điều đó, gáy cậu lạnh toát.
Khối trắng nằm giữa tấm ảnh đen ngòm vứt trên ga giường dường như đang cựa quậy, tạo ra ảo giác kỳ lạ. Si Hyun bỗng thấy sợ tấm ảnh đó. Cứ dập dờn thế kia, nhỡ đâu nó trườn ra khỏi bức ảnh như ma quỷ rồi bò lổm ngổm về phía cậu thì sao. Si Hyun lẩm bẩm bằng chất giọng sắp tắt ngấm.
“Vô lý, vô lý quá…”
Thấy vậy, người đàn ông vẫn dán mắt vào khuôn mặt trắng bệch của Si Hyun, gọi vị giáo sư trung niên đang đứng chắp tay khép nép như tội phạm.
“Giáo sư Han, ông giải thích đi.”

Cài đặt

180%
14px
Chương 385
Chương 384
Chương 383
Chương 382
Chương 381
Chương 380
Chương 379
Chương 378
Chương 377
Chương 376
Chương 375
Chương 374
Chương 373
Chương 372
Chương 371
Chương 370
Chương 369
Chương 368
Chương 367
Chương 366
Chương 365
Chương 364
Chương 363
Chương 362
Chương 361
Chương 360
Chương 359
Chương 358
Chương 357
Chương 356
Chương 355
Chương 354
Chương 353
Chương 352
Chương 351
Chương 350
Chương 349
Chương 348
Chương 347
Chương 346
Chương 345
Chương 344
Chương 343
Chương 342
Chương 341
Chương 340
Chương 339
Chương 338
Chương 337
Chương 336
Chương 335
Chương 334
Chương 333
Chương 332
Chương 331
Chương 330
Chương 329
Chương 328
Chương 327
Chương 326
Chương 325
Chương 324
Chương 323
Chương 322
Chương 321
Chương 320
Chương 319
Chương 318
Chương 317
Chương 316
Chương 315
Chương 314
Chương 313
Chương 312
Chương 311
Chương 310
Chương 309
Chương 308
Chương 307
Chương 306
Chương 305
Chương 304
Chương 303
Chương 302
Chương 301
Chương 300
Chương 299
Chương 298
Chương 297
Chương 296
Chương 295
Chương 294
Chương 293
Chương 292
Chương 291
Chương 290
Chương 289
Chương 288
Chương 287
Chương 286
Chương 285
Chương 284
Chương 283
Chương 282
Chương 281
Chương 280
Chương 279
Chương 278
Chương 277
Chương 276
Chương 275
Chương 274
Chương 273
Chương 272
Chương 271
Chương 270
Chương 269
Chương 268
Chương 267
Chương 266
Chương 265
Chương 264
Chương 263
Chương 262
Chương 261
Chương 260
Chương 259
Chương 258
Chương 257
Chương 256
Chương 255
Chương 254
Chương 253
Chương 252
Chương 251
Chương 250
Chương 249
Chương 248
Chương 247
Chương 246
Chương 245
Chương 244
Chương 243
Chương 242
Chương 241
Chương 240
Chương 239
Chương 238
Chương 237
Chương 236
Chương 235
Chương 234
Chương 233
Chương 232
Chương 231
Chương 230
Chương 229
Chương 228
Chương 227
Chương 226
Chương 225
Chương 224
Chương 223
Chương 222
Chương 221
Chương 220: "Tôi thích cậu Baek Si Hyun."
Chương 219: "Ngài có yêu tôi không?"
Chương 218: "Tại sao cậu lại ghét tôi?"
Chương 217
Chương 216
Chương 215
Chương 214
Chương 213
Chương 212
Chương 211
Chương 210
Chương 209
Chương 208
Chương 207
Chương 206
Chương 205
Chương 204
Chương 203
Chương 202
Chương 201
Chương 200
Chương 199
Chương 198
Chương 197
Chương 196
Chương 195
Chương 194
Chương 193
Chương 192
Chương 191
Chương 190
Chương 189
Chương 188
Chương 187
Chương 186
Chương 185
Chương 184
Chương 183
Chương 182
Chương 181
Chương 180
Chương 179
Chương 178
Chương 177
Chương 176
Chương 175
Chương 174
Chương 173
Chương 172
Chương 171
Chương 170
Chương 169
Chương 168
Chương 167
Chương 166
Chương 165
Chương 164
Chương 163
Chương 162
Chương 161
Chương 160
Chương 159
Chương 158
Chương 157
Chương 156
Chương 155
Chương 154
Chương 153
Chương 152
Chương 151
Chương 150
Chương 149
Chương 148
Chương 147
Chương 146
Chương 145
Chương 144
Chương 143
Chương 142
Chương 141
Chương 140
Chương 139
Chương 138
Chương 137
Chương 136
Chương 135
Chương 134
Chương 133
Chương 132
Chương 131
Chương 130
Chương 129
Chương 128
Chương 127
Chương 126
Chương 125
Chương 124
Chương 123
Chương 122
Chương 121
Chương 120
Chương 119
Chương 118
Chương 117
Chương 116
Chương 115
Chương 114
Chương 113
Chương 112
Chương 111
Chương 110
Chương 109
Chương 108
Chương 107
Chương 106
Chương 105
Chương 104
Chương 103
Chương 102
Chương 101
Chương 100
Chương 99
Chương 98
Chương 97
Chương 96
Chương 95
Chương 94
Chương 93
Chương 92
Chương 91
Chương 90
Chương 89
Chương 88
Chương 87
Chương 86
Chương 85
Chương 84
Chương 83
Chương 82
Chương 81
Chương 80
Chương 79
Chương 78
Chương 77
Chương 76
Chương 75
Chương 74
Chương 73
Chương 72
Chương 71
Chương 70
Chương 69
Chương 68
Chương 67
Chương 66: H
Chương 65
Chương 64
Chương 63
Chương 62
Chương 61
Chương 60
Chương 59
Chương 58
Chương 57
Chương 56
Chương 55
Chương 54
Chương 53
Chương 52
Chương 51
Chương 50
Chương 49
Chương 48
Chương 47
Chương 46
Chương 45
Chương 44
Chương 43
Chương 42
Chương 41
Chương 40
Chương 39
Chương 38
Chương 37
Chương 36: H+
Chương 35: H+
Chương 34: H+
Chương 33: H+
Chương 32: H
Chương 31: H
Chương 30
Chương 29
Chương 28
Chương 27
Chương 26
Chương 25
Chương 24
Chương 23
Chương 22
Chương 21
Chương 20
Chương 19
Chương 18
Chương 17
Chương 16
Chương 15
Chương 14
Chương 13
Chương 12
Chương 11
Chương 10
Chương 9
Chương 8
Chương 7
Chương 6
Chương 5
Chương 4
Chương 3
Chương 2
Chương 1

💬 Bình luận (1)

User Avatar
Bạn cần đăng nhập để bình luận.
User Avatar
2 tháng trước
Giống như 1 vở kịch buồn, anh diễn trọn cả 2 vai🥀