Chương 4

Không có lịch cố định. Follow Page của Team để cập nhật chương mới: CallmeJang và CallmeJang Team.

Heung Deok chỉ vẫy tay thay cho câu trả lời. Phản ứng ấy khiến Si Hyun vừa thấy nhẹ lòng, lại vừa thấy hụt hẫng. Khi cánh cửa nhà tù từ từ đóng lại, Heung Deok kéo thấp vành mũ rồi quay lưng đi. Si Hyun cố gắng dời mắt khỏi bóng lưng ông. Gió lùa vào cổ áo khiến vai cậu co rúm lại.
Một mình. Nhìn lại quá khứ thì hầu như khoảnh khắc nào cậu cũng cô đơn, nhưng giờ đây cậu thực sự chỉ còn lại một mình. Cảm giác ấy bỗng ùa về rõ rệt.
Cậu xốc lại hành lý trên vai. Đôi giày vải cũ mèm cậu đi trước khi vào tù mang lại cảm giác kỳ cục dưới lòng bàn chân. Cứ như đang mượn giày người khác đi vậy. Cậu đứng im, ngọ nguậy mấy ngón chân. Suốt thời gian qua chỉ đi dép cấp phát trong tù, giờ xỏ chân vào đôi giày này quả thực không quen chút nào.
Đứng ngẩn ngơ một lúc, cậu sực tỉnh rồi gượng gạo bước đi. Nhà tù được nhiều lớp an ninh bao bọc để ngăn tù nhân trốn thoát nên cậu còn phải đi qua vài cửa ải nữa mới ra ngoài được.
<Ngày mai tươi sáng, Cải tạo bằng hy vọng>
Dòng chữ trắng trên tấm biển xanh đập vào mắt Si Hyun đau nhói. Đi thêm một đoạn nữa, cậu thấy tấm băng rôn phấp phới với dòng chữ "Ủng hộ ngày mai mới của bạn". Si Hyun khẽ cười khẩy.
Ngày mai mới cái gì chứ, đời đã nát bét thế này rồi. Ở đây mà mơ với chả mộng, vẽ vời tương lai cái nỗi gì. Si Hyun thầm làu bàu rồi rảo bước đôi chân nặng trĩu. Cậu cảm thấy phải thoát khỏi nơi này càng nhanh càng tốt thì mới rũ bỏ được trạng thái bế tắc ngột ngạt này.
Cuối cùng khi bước qua cổng số 1 của nhà tù, Si Hyun mới dám thở phào nhẹ nhõm. Cứ làm bộ như không có gì nhưng trong thâm tâm cậu vẫn căng thẳng vô cùng. Si Hyun quay lại nhìn cánh cổng sắt lần nữa. Không thể tin nổi mình đã sống trong đó 3 năm. Đồng thời, một cảm giác hư vô ập đến.
3 năm là một khoảng thời gian dài. Cậu thấy lòng đau nhói khi nghĩ đến quãng thời gian đã hoài phí đó. Rõ ràng trước khi ra tù cậu còn nghĩ hay là cứ ở lì trong đó lại tốt hơn, nhưng giờ mặc bộ đồ thường, đứng bên ngoài nhìn lại cơ sở giáo dưỡng xám xịt này, cảm xúc lại đổi khác. Si Hyun buột miệng lẩm bẩm:
"Chắc tốt nghiệp đại học rồi nhỉ..."
Nếu đi học đại học đúng như dự định thì sẽ thế nào? Chắc sẽ sống chật vật để lọt vào mắt xanh các giáo sư, rồi giờ này đang hòa vào dòng bạn bè cùng trang lứa chuẩn bị xin việc chăng. Một giả thuyết hão huyền. Dẫu sao, lẽ ra phải mục xương trong đó ít nhất 7 năm, nhưng nhờ dư luận thương cảm và tòa án khoan hồng mà cậu đã trả cái giá quá hời. Xét theo khía cạnh đó thì cậu cũng là một kẻ may mắn. Giết người mà chỉ đi tù 3 năm, ra tù khi mới ngoài hai mươi. Thế này thì cuộc đời cũng chưa đến nỗi nào.
Phì, tiếng cười như hơi xì ra lại bật lên. Si Hyun lắc đầu ngán ngẩm trước những tưởng tượng ngu ngốc và màn "thắng lợi tinh thần" không hồi kết của mình. Thôi thì, ít ra cũng nên biết ơn vì mấy năm tù tội đã giúp cậu không bị ném vào xã hội tàn khốc ngoài kia. Si Hyun cố lờ đi sự thật rằng nơi cậu vừa thoát khỏi là cái ổ tập trung rác rưởi của xã hội với đủ loại tội phạm hung hãn.
Bim bim. Tiếng còi xe vang lên từ phía sau. Đang tự hỏi tiếng động ở đâu ra thì cậu thấy một chiếc xe ngoại nhập bóng loáng đang đậu bên vệ đường vắng tanh.
Lái cái xe này về tận vùng quê hẻo lánh thế này, đúng là kẻ thích chơi trội. Thà đi cái xe Carnival ở phía bên kia còn hơn, nhưng nếu cố tình chọn xe này để gây chú ý thì hắn đã thành công rồi đấy. Si Hyun hờ hững liếc nhìn chiếc xe sang rồi tiếp tục bước đi. Nhưng chiếc xe dường như đang bám theo cậu. Tưởng là ảo giác nhưng khi thấy nó cứ bim bim còi và chạy rà rà theo tốc độ đi bộ của mình, cậu biết chắc không phải mình nhầm.
Phóng viên à? Cũng có lý. Thời gian đã trôi qua lâu, cậu cũng sống lặng lẽ như người chết nên cứ tưởng mình và vụ án năm xưa đã bị lãng quên rồi chứ.
Mẹ kiếp. Cậu rủa thầm qua kẽ răng. Có vẻ thứ duy nhất tăng lên sau 3 năm là vốn từ chửi thề. Rắc rối to rồi đây. Nhưng giờ có chạy bán sống bán chết thì xung quanh cũng chẳng có taxi hay xe buýt nào. Si Hyun dừng lại với vẻ mặt đầy khó chịu, chiếc xe bám đuôi giữ một khoảng cách nhất định cũng bóp còi "bim" một cái ngắn gọn như thể đã chờ sẵn.
Cửa kính xe hạ xuống. Si Hyun thở dài thườn thượt, ngó vào trong.
"Gì đây?"
"Lên xe."
Người đàn ông ngồi ở ghế sau hất hàm về phía ghế trống bên cạnh mình. Lời đề nghị đường đột khiến Si Hyun nhíu mày.
"Tại sao tôi phải làm thế?"
Gã đàn ông bực bội giật cái kính râm đang đeo xuống rồi tặc lưỡi cố tình để cậu nghe thấy.
"Baek Si Hyun, hai mươi ba tuổi. Đúng là hôm nay ra tù rồi. May mà cái mặt vẫn còn dùng được. Không thì tao quay xe về luôn rồi."
"Vâng, đúng rồi. Nhưng tôi không nhận phỏng vấn đâu."
Trước thái độ lạnh nhạt của Si Hyun, gã nở nụ cười chế giễu rồi nói với giọng điệu cợt nhả:
"Thế giờ định đi đâu? À, đến trại trẻ mồ côi gửi em gái chứ gì? Từ đây đến đó xa lắm, đi xe buýt thì vất vả đấy."
“….”
"Tên là Si Yoon nhỉ. Baek Si Yoon. Năm nay lên tám à? Hình như học tiểu học Gwangyun. Bận đi bóc lịch nên không dự được lễ nhập học của nó chắc đau lòng lắm. Tao tìm đọc báo thấy bảo mày nuôi nó như con gái chứ không phải em gái nữa mà."
Gương mặt vô cảm cứng đờ của Si Hyun xuất hiện vết nứt. Thông tin gã đàn ông trước mặt nắm giữ khá đáng gờm, nhưng nhìn cách ăn mặc và thái độ ngông nghênh kia thì cậu chắc chắn gã không phải phóng viên. Si Hyun nuốt nước bọt, dè dặt hỏi:
"...Anh là ai?"
Nghe câu hỏi của Si Hyun, gã nhướng một bên mày lên.
"Tao đã ngờ ngợ rồi, hóa ra mày không nhớ tao thật à?"
Tên này với mình có quen biết sao? Si Hyun bối rối. Cậu đã cố gắng quên đi ký ức trước khi vào tù, nên dù có lục tung trí nhớ cũng không tài nào nhớ ra khuôn mặt gã.
"Anh biết tôi sao?"
Ha. Gã đàn ông bật cười hơi nén lại. Có vẻ gì đó hơi hụt hẫng. Nhưng gã thay đổi sắc mặt nhanh như lật bánh tráng.
"Cứ lên xe đã. Nhìn quanh thì chỗ này cũng đếch có bến xe buýt đâu. Nghe tao nói chuyện chút, nếu thấy không hợp thì tao thả mày xuống gần đây. À, tất nhiên tao sẽ cho tiền gọi là cảm ơn. Cứ coi như phí phỏng vấn đi."
Si Hyun định từ chối lần nữa nhưng lại ngậm miệng. Chưa bàn đến chuyện bị khoản phí phỏng vấn lung lay, nhưng từ chiếc xe Carnival màu đen cậu thấy ban nãy, mấy gã to con lần lượt bước xuống và đang đi về phía này với dáng vẻ hùng hổ. Bản năng mách bảo Si Hyun có gì đó không ổn. Trực giác trong cậu đang gào thét cảnh báo nguy hiểm.
Gã đàn ông trước mắt cực kỳ đáng ngờ, nhưng hiện tại cậu chẳng còn cách nào khác. Hơn nữa, với kinh nghiệm sống chung với đủ loại tội phạm mấy năm qua, Si Hyun đánh giá gã này tuy mờ ám nhưng ít nhất không giống xã hội đen.
Dám cá là bọn xã hội đen thật chính là mấy gã đang tiến về phía cậu kia kìa. Suy nghĩ ấy chuyển thành tin chắc khi Si Hyun vừa leo lên xe. Người ngồi ghế lái thay cho gã trông như thư ký hoặc tài xế chuyên nghiệp, và quan trọng nhất là những món đồ hiệu đắp lên người gã kia, dù Si Hyun mù tịt về thời trang cũng đoán được phải có tiền mới mua nổi. Tóm lại, nói theo kiểu chợ búa thì gã trông cũng "có mùi tiền".
"Nhanh, đi nhanh lên."
Si Hyun nhìn vào gương chiếu hậu, hối thúc với giọng đầy lo lắng. Quả nhiên, đám đàn ông kia thấy Si Hyun lên xe liền la hét gì đó rồi bắt đầu chạy đuổi theo. Mặc kệ sự sốt ruột của Si Hyun, gã đàn ông quay đầu nhìn ra sau rồi cảm thán:
"Ái chà, trông thế mà mày gây thù chuốc oán cũng nhiều phết nhỉ?"
Vù. Chiếc xe lao đi gấp gáp nhưng không hề rung lắc. Đúng là xe đắt tiền có khác, cảm giác ngồi êm ru. Chỉ có lòng Si Hyun là đang chao đảo. Cậu không biết chính xác bọn đuổi theo là ai, nhưng dựa vào kinh nghiệm quá khứ thì cậu đoán chắc lại là chủ nợ của ông bố quý hóa. Nghĩ đi nghĩ lại thì chẳng còn mối liên hệ nào khác.
"Thư ký Park, tìm chỗ nào ổn ổn quanh đây rồi dừng xe. Mẹ kiếp cái vùng khỉ ho cò gáy này, đi đâu cũng toàn núi với vách đá."
Nghe gã chỉ đạo, Si Hyun lo lắng nhìn quanh. Mảnh giấy của Heung Deok trong túi sột soạt. Tay cậu nắm chặt chiếc điện thoại để có thể gọi cảnh sát bất cứ lúc nào. Vì tình thế cấp bách nên cậu mới chấp nhận lên xe, nhưng vẫn phải đề phòng tình huống bất trắc.
"Woa, cái điện thoại đời tống nào kia? Của tập đoàn Tae Baek hả? Chắc phải đem hiến tặng cho bảo tàng công ty mất."
Si Hyun nhìn ra cửa sổ, giữ im lặng như muốn thách thức. Trước thái độ đóng sập cửa lòng của Si Hyun, gã đàn ông tặc lưỡi "Chảnh chó ghê chưa" cốt để cậu nghe thấy. Sau khi thư ký Park đỗ xe bên vệ đường vắng vẻ và mở cửa bước ra ngoài, gã rút một điếu thuốc ngậm lên môi.
"Làm một điếu không?"
"Tôi không hút. Vào thẳng vấn đề nhanh đi."
Gã đàn ông châm thuốc với vẻ mặt khó chịu, tùy tiện ném cái bật lửa xuống sàn xe. Khói thuốc cay xè lập tức lấp đầy không gian khiến tầm nhìn mờ đi. Si Hyun nín thở, nhăn mặt.
"Tao là Cha Moo Joon, nói thế mà vẫn không nhớ à?"
Cha Moo Joon? Si Hyun nhẩm lại cái tên ấy và cố lục lọi trí nhớ. Nhưng vẫn tịt ngóm. Điều đó có nghĩa là cái gã tự xưng là Cha Moo Joon này chẳng phải nhân vật ấn tượng gì trong ký ức của cậu.
"Không nhớ."

Cài đặt

180%
14px
Chương 385
Chương 384
Chương 383
Chương 382
Chương 381
Chương 380
Chương 379
Chương 378
Chương 377
Chương 376
Chương 375
Chương 374
Chương 373
Chương 372
Chương 371
Chương 370
Chương 369
Chương 368
Chương 367
Chương 366
Chương 365
Chương 364
Chương 363
Chương 362
Chương 361
Chương 360
Chương 359
Chương 358
Chương 357
Chương 356
Chương 355
Chương 354
Chương 353
Chương 352
Chương 351
Chương 350
Chương 349
Chương 348
Chương 347
Chương 346
Chương 345
Chương 344
Chương 343
Chương 342
Chương 341
Chương 340
Chương 339
Chương 338
Chương 337
Chương 336
Chương 335
Chương 334
Chương 333
Chương 332
Chương 331
Chương 330
Chương 329
Chương 328
Chương 327
Chương 326
Chương 325
Chương 324
Chương 323
Chương 322
Chương 321
Chương 320
Chương 319
Chương 318
Chương 317
Chương 316
Chương 315
Chương 314
Chương 313
Chương 312
Chương 311
Chương 310
Chương 309
Chương 308
Chương 307
Chương 306
Chương 305
Chương 304
Chương 303
Chương 302
Chương 301
Chương 300
Chương 299
Chương 298
Chương 297
Chương 296
Chương 295
Chương 294
Chương 293
Chương 292
Chương 291
Chương 290
Chương 289
Chương 288
Chương 287
Chương 286
Chương 285
Chương 284
Chương 283
Chương 282
Chương 281
Chương 280
Chương 279
Chương 278
Chương 277
Chương 276
Chương 275
Chương 274
Chương 273
Chương 272
Chương 271
Chương 270
Chương 269
Chương 268
Chương 267
Chương 266
Chương 265
Chương 264
Chương 263
Chương 262
Chương 261
Chương 260
Chương 259
Chương 258
Chương 257
Chương 256
Chương 255
Chương 254
Chương 253
Chương 252
Chương 251
Chương 250
Chương 249
Chương 248
Chương 247
Chương 246
Chương 245
Chương 244
Chương 243
Chương 242
Chương 241
Chương 240
Chương 239
Chương 238
Chương 237
Chương 236
Chương 235
Chương 234
Chương 233
Chương 232
Chương 231
Chương 230
Chương 229
Chương 228
Chương 227
Chương 226
Chương 225
Chương 224
Chương 223
Chương 222
Chương 221
Chương 220: "Tôi thích cậu Baek Si Hyun."
Chương 219: "Ngài có yêu tôi không?"
Chương 218: "Tại sao cậu lại ghét tôi?"
Chương 217
Chương 216
Chương 215
Chương 214
Chương 213
Chương 212
Chương 211
Chương 210
Chương 209
Chương 208
Chương 207
Chương 206
Chương 205
Chương 204
Chương 203
Chương 202
Chương 201
Chương 200
Chương 199
Chương 198
Chương 197
Chương 196
Chương 195
Chương 194
Chương 193
Chương 192
Chương 191
Chương 190
Chương 189
Chương 188
Chương 187
Chương 186
Chương 185
Chương 184
Chương 183
Chương 182
Chương 181
Chương 180
Chương 179
Chương 178
Chương 177
Chương 176
Chương 175
Chương 174
Chương 173
Chương 172
Chương 171
Chương 170
Chương 169
Chương 168
Chương 167
Chương 166
Chương 165
Chương 164
Chương 163
Chương 162
Chương 161
Chương 160
Chương 159
Chương 158
Chương 157
Chương 156
Chương 155
Chương 154
Chương 153
Chương 152
Chương 151
Chương 150
Chương 149
Chương 148
Chương 147
Chương 146
Chương 145
Chương 144
Chương 143
Chương 142
Chương 141
Chương 140
Chương 139
Chương 138
Chương 137
Chương 136
Chương 135
Chương 134
Chương 133
Chương 132
Chương 131
Chương 130
Chương 129
Chương 128
Chương 127
Chương 126
Chương 125
Chương 124
Chương 123
Chương 122
Chương 121
Chương 120
Chương 119
Chương 118
Chương 117
Chương 116
Chương 115
Chương 114
Chương 113
Chương 112
Chương 111
Chương 110
Chương 109
Chương 108
Chương 107
Chương 106
Chương 105
Chương 104
Chương 103
Chương 102
Chương 101
Chương 100
Chương 99
Chương 98
Chương 97
Chương 96
Chương 95
Chương 94
Chương 93
Chương 92
Chương 91
Chương 90
Chương 89
Chương 88
Chương 87
Chương 86
Chương 85
Chương 84
Chương 83
Chương 82
Chương 81
Chương 80
Chương 79
Chương 78
Chương 77
Chương 76
Chương 75
Chương 74
Chương 73
Chương 72
Chương 71
Chương 70
Chương 69
Chương 68
Chương 67
Chương 66: H
Chương 65
Chương 64
Chương 63
Chương 62
Chương 61
Chương 60
Chương 59
Chương 58
Chương 57
Chương 56
Chương 55
Chương 54
Chương 53
Chương 52
Chương 51
Chương 50
Chương 49
Chương 48
Chương 47
Chương 46
Chương 45
Chương 44
Chương 43
Chương 42
Chương 41
Chương 40
Chương 39
Chương 38
Chương 37
Chương 36: H+
Chương 35: H+
Chương 34: H+
Chương 33: H+
Chương 32: H
Chương 31: H
Chương 30
Chương 29
Chương 28
Chương 27
Chương 26
Chương 25
Chương 24
Chương 23
Chương 22
Chương 21
Chương 20
Chương 19
Chương 18
Chương 17
Chương 16
Chương 15
Chương 14
Chương 13
Chương 12
Chương 11
Chương 10
Chương 9
Chương 8
Chương 7
Chương 6
Chương 5
Chương 4
Chương 3
Chương 2
Chương 1

💬 Bình luận (0)

User Avatar
Bạn cần đăng nhập để bình luận.