Chương 172

Không có lịch cố định. Follow Page của Team để cập nhật chương mới: CallmeJang và CallmeJang Team.

Ngón cái đang vuốt ve bầu mắt bỗng trượt xuống, chạm vào đuôi mắt. Móng tay sắc nhọn như muốn ấn sâu vào xé toạc lớp niêm mạc mỏng manh làm Si Hyun sợ hãi, thở hổn hển và nuốt dương vật vào sâu hơn. Cảm giác đầu nấm cọ xát tới tận lưỡi gà và cào vào cổ họng non nớt rõ đến mức cậu có thể hình dung ra hình dáng của nó, bụng dưới quặn thắt lại.

'Híc, híc. Khụ, khụ....'

Hốc mắt cậu nóng bừng, hơi thở rối loạn. Si Hyun vô thức ngước mắt van xin Cha Moo Heon, nhưng khuôn mặt hắn chìm trong bóng tối không biểu lộ chút cảm xúc nào.

Chỉ có bàn tay vuốt ve gáy cậu lại có vẻ dịu dàng kỳ lạ.

Không, đó chỉ là sự dịu dàng giả tạo. Bằng chứng là ánh mắt vô cảm đang nhìn xuống cậu. Và khi hai tay hắn siết chặt lấy cổ cậu, Si Hyun nôn thốc nôn tháo dương vật vừa cố nuốt vào, làm yết hầu nhô lên.

"Oẹ! Oẹ!"

Cơn buồn nôn cứ trào lên, ruột gan quặn thắt. Không phải vì kinh tởm việc quan hệ bằng miệng, mà là nỗi sợ hãi tột độ đối với người đàn ông này.

Rõ ràng vừa rồi, Cha Moo Heon định bóp cổ cậu. Đó tuyệt đối không phải ảo giác.

Si Hyun phát ra những âm thanh kỳ quái như tiếng xì hơi, trần truồng bò lồm cồm trên sàn nhà. Tinh dịch dính đầy bụng dưới và đùi nhỏ tong tong xuống nền đá cẩm thạch lạnh lẽo. Pheromone tràn ngập khoang mũi khiến cậu khó lòng điều khiển tứ chi.

Tầm nhìn hạ thấp, ánh đèn đỏ nhấp nháy dưới ghế càng hiện rõ hơn. Si Hyun há hốc mồm, nước dãi chảy ròng ròng, nhìn chằm chằm vào ánh sáng đó. Những ngày cậu khóc lóc ngu ngốc, Cha Moo Heon lại hưng phấn lạ thường và về nhà sớm. Sau lần đầu tiên, Cha Moo Hye không gọi lại nữa.

Ánh mắt hắn nhìn cậu như đang quan sát vật thí nghiệm.

Như đang quan sát....

Si Hyun ngẩng phắt đầu dậy, điên cuồng nhìn quanh. Cảm giác như có những chiếc camera giấu kín đang ghi lại từng cử chỉ của cậu bây giờ vậy.

Ở kia ư? Hay giấu ở kia? Si Hyun vắt óc suy nghĩ, điên cuồng tìm kiếm những chiếc camera không biết có tồn tại hay không. Dù không tìm ra, nhưng nực cười thay, những vị trí cậu nghi ngờ đều là những nơi cậu từng giấu camera trước đây.

"...A-!"

Cơ thể bất ngờ bị kéo mạnh ra sau, cổ chân bị nắm chặt. Cảm giác như bị ma da kéo chân khiến Si Hyun sợ hãi vùng vẫy. Nhưng do ảnh hưởng của Pheromone, cử động của cậu thật yếu ớt và thảm hại. Sàn đá cẩm thạch trơn bóng, lại thêm dịch thể nhớp nháp càng làm cậu dễ trượt ngã.

Si Hyun thốt ra những âm thanh vô nghĩa, lắc đầu quầy quậy. Nhưng lực nắm ở cổ chân không những không lỏng ra mà ngày càng siết chặt hơn.

"A, không được, đ, đừng làm thế!"

Cố gắng lắm cậu mới thốt nên lời. Chẳng biết đối phương định làm gì, nhưng linh cảm chẳng lành dâng lên tận cổ khiến cậu cứ hét toáng lên trước đã. Trái ngược với vẻ hoảng loạn của Si Hyun, Cha Moo Heon vẫn giữ thái độ ung dung đến lạ,  thậm chí còn trả lời khá dịu dàng.

"Đừng làm gì cơ?"

"Đừng, hức..., ư!"

Bàn tay Cha Moo Heon siết chặt hơn. Si Hyun lấy hết sức bình sinh hét lên, đạp chân vào người hắn. Nhưng tất cả đều bị hắn chặn lại dễ dàng.

"Thực ra, con ngựa cái tôi kể cho cậu nghe lần trước ấy."

'Soạt.' Ngón cái hắn nhẹ nhàng vuốt ve mắt cá chân cậu, khiến toàn thân Si Hyun cứng đờ.

"Nó đẻ được một con ngựa con rồi bị thương ở chân nên giải nghệ. Sau đó trở thành ngựa giống."

"...Hức."

"Chắc do chân đau nên nó ngoan ngoãn nằm im cho ngựa đực phối giống mà chẳng cần dùng đến ngựa thử."

'Á á!' Tiếng hét thất thanh của Si Hyun vang vọng khắp căn penthouse. Si Hyun vung tay loạn xạ như người chết đuối, miệng há hốc. 'Rắc', tiếng xương khớp ghê rợn phát ra từ chỗ cổ chân bị Cha Moo Heon nắm chặt.

"Liệu cậu có làm được như nó không nhỉ?"

"A, ư, ư hự...."

Si Hyun áp má xuống sàn đá lạnh buốt, thở hổn hển. Cổ chân hình như bị trẹo rồi. Chắc chưa gãy xương đâu nhưng dây chằng thì toi là cái chắc. Cú sốc đó khiến Si Hyun không còn sức phản kháng, cậu nằm vật ra sàn.

Hai cánh tay rắn chắc như cột đình chống xuống hai bên đầu Si Hyun đang rũ rượi. Chưa kịp nghĩ đến việc phản kháng, bóng đen đã ập xuống bao trùm lấy cậu. Hai chân cậu cố khép lại nhưng bị hắn banh ra dễ dàng. Vật cứng nóng hổi cứng ngắc chạm vào cửa động. Như chuẩn bị cho cuộc xâm nhập, đầu khấc to như nắm tay trẻ con cọ xát quanh miệng lỗ, gửi đi tín hiệu sẽ xuyên thủng nội tạng cậu.

'Thình thịch, thình thịch.' Nỗi sợ hãi về những gì sắp xảy ra khiến bụng dưới cậu thắt lại. Dù trước đây đã nhiều lần bị rách, bị banh rộng đến cực hạn, nhưng chưa bao giờ cậu thấy sợ hãi như lúc này. Tiếng kêu cứu vô vọng bị nuốt ngược vào trong, thay vào đó là tiếng rên rỉ hấp hối thoát ra từ miệng Si Hyun.

"A, a a...!"

Bàn tay trắng bệch gầy guộc quờ quạng trong không trung như cầu cứu, cuối cùng ôm chặt lấy bụng dưới. Cảm giác như ruột gan xoắn lại thành một điểm đen sâu thẳm, mắt Si Hyun trợn ngược.

'Đau quá, sao lại thế này?'

Cơn đau này khác hẳn đau bụng thông thường. Si Hyun ôm bụng, run rẩy co quắp người lại. Giữa hai chân ướt đẫm chất lỏng.

Hắn chưa cho vào, cũng không phải là tinh dịch, thứ chất lỏng này quá loãng và nóng.

"...Hư ư, ức. Ư."

Máu, mùi máu. Mùi tanh nồng giống hệt Pheromone của cậu khiến Si Hyun khó thở. Mồ hôi lạnh túa ra như tắm, đầu ngón tay lạnh ngắt. Cảm giác như có hàng ngàn mũi kim châm vào khối gì đó trong bụng dưới. Cơn đau khó chịu ngày càng tăng, đè lên người Si Hyun.

Bàn tay to lớn luồn xuống dưới ngực, lật người Si Hyun lại. Trong tầm nhìn mờ ảo, gương mặt Cha Moo Heon hiện lên vẻ bối rối hiếm thấy, khác hẳn lúc nãy. Lần đầu tiên cậu thấy biểu cảm đó trên mặt hắn.

Mọi thứ quay cuồng, hình ảnh tách đôi rồi nhập lại, chao đảo như mặt nước gợn sóng. Khuôn mặt hắn cũng nhòe đi, biến thành khuôn mặt người bố mà chính tay cậu đã kết liễu.

'Thằng chó, đồ khốn nạn. Tao giết mày, tao sẽ giết mày....' Si Hyun lẩm bẩm những lời không rõ dành cho ai và nhắm mắt lại.

'Baek Si Hyun.' Đó là âm thanh cuối cùng cậu nghe thấy trước khi bóng tối hoàn toàn nuốt chửng tâm trí.

Ký ức đứt đoạn. Mỗi lần hé mắt ra rồi lại nhắm lại, khung cảnh lại thay đổi chút ít, nhưng mùi thuốc sát trùng xộc vào mũi và cơ thể nặng trịch như bông thấm nước thì vẫn y nguyên.  Cậu cảm thấy như đang bị cầm tù trong chính cơ thể mình. Cậu muốn hét lên cầu cứu ai đó, nhưng chẳng hiểu sao cổ họng không thể phát ra tiếng.

Si Hyun lang thang trong những giấc mơ mờ ảo sương khói. Có rất nhiều người xuất hiện trong giấc mơ ấy. Người mẹ có khuôn mặt nhòa nhạt, người bố đáng nguyền rủa, Si Yoon, chú Heung Deok, Cha Moo Joon, Cha Moo Hye, Seo Mi Ran....

Và Cha Moo Heon.

Trong những ký ức không phân biệt được là mơ hay thực, Cha Moo Heon luôn dõi theo cậu. Ở hiện trường vụ án giết bố đẫm máu, giữa nhà tù xám xịt, trong con hẻm tối tăm, hay trên cây cầu bắc qua dòng sông sâu thẳm.

Nhưng hắn không nói gì với cậu. Chỉ đứng đó nhìn chằm chằm như đang quan sát hành vi của cậu. Cuối cùng, Si Hyun không biết thứ đang nhìn mình là con người hay một thực thể mang hình dáng con người.

Giống như con yêu quái trong cuốn tiểu thuyết cậu từng đọc. Càng nhìn nó, nó càng lớn lên và cuối cùng nuốt chửng linh hồn người đó. Cách duy nhất để tiêu diệt con yêu quái đen sì đó là quay đi và không quan tâm đến nó nữa.

Nhưng Si Hyun sợ rằng nếu lơ là một chút, sẽ có chuyện gì đó xảy ra với mình. Nỗi sợ hãi và kinh hoàng khiến cậu cứ phải ngoái lại nhìn, không thể rũ bỏ nỗi bất an. Đó là tâm lý thường thấy của con mồi bị săn đuổi.

Rốt cuộc, con mồi nằm dưới móng vuốt thú dữ dù còn thở cũng chẳng khác gì đã chết.

Si Hyun cũng vậy. Thân xác ở nơi êm ấm nhưng tâm hồn luôn bất an, nỗi sợ hãi mơ hồ luôn rình rập quanh cậu.

Việc nhận ra dù mình có làm gì thì cũng nằm trong lòng bàn tay người khác đủ để khiến một người bình thường suy nhược thần kinh trong tích tắc. Huống hồ là người đã âm thầm chịu đựng bệnh tâm lý suốt nhiều năm như cậu. Cơn đau âm ỉ đè nặng lên ngực Si Hyun kể từ ngày đó là loại bệnh mà thuốc thang vô phương cứu chữa.

"Ha a, ức.... Hư."

Cậu cố hít một hơi thật sâu để xua đi sự ngột ngạt nhưng luồng nhiệt nóng rát trong lồng ngực vẫn không tan. Si Hyun vùng vẫy tay chân, lắc đầu quầy quậy như người sắp chết đuối trong ảo ảnh vô hình.

"Dừng lại."

Giọng nói trầm thấp đầy uy quyền xuyên qua màng nhĩ khiến cậu bừng tỉnh. Tiếng vo ve như ong bay bên tai dần lắng xuống, cảm giác thực tại từ từ quay trở lại. Lúc này Si Hyun mới nhận ra mình đang ở thế giới thực chứ không phải trong ảo giác hay ký ức quá khứ.

'Ơ, ơ ơ.' Ơ, a a. Tiếng rên rỉ thoát ra từ đôi môi khô khốc nghe thật ngớ ngẩn. Giờ cậu mới thấy toàn thân mình ướt đẫm mồ hôi lạnh, quần áo mỏng dính chặt vào da thịt. Nhớp nháp và khó chịu vô cùng.

Nhưng thứ dính ở bụng dưới không phải mồ hôi, mà là một chất lỏng lạnh lẽo dinh dính. Si Hyun ngơ ngác nhìn phần bụng dưới trắng hếu đang phơi ra, khi phát hiện ra những người xung quanh cậu vội vàng kéo áo xuống.

 

Cài đặt

180%
14px
Chương 385
Chương 384
Chương 383
Chương 382
Chương 381
Chương 380
Chương 379
Chương 378
Chương 377
Chương 376
Chương 375
Chương 374
Chương 373
Chương 372
Chương 371
Chương 370
Chương 369
Chương 368
Chương 367
Chương 366
Chương 365
Chương 364
Chương 363
Chương 362
Chương 361
Chương 360
Chương 359
Chương 358
Chương 357
Chương 356
Chương 355
Chương 354
Chương 353
Chương 352
Chương 351
Chương 350
Chương 349
Chương 348
Chương 347
Chương 346
Chương 345
Chương 344
Chương 343
Chương 342
Chương 341
Chương 340
Chương 339
Chương 338
Chương 337
Chương 336
Chương 335
Chương 334
Chương 333
Chương 332
Chương 331
Chương 330
Chương 329
Chương 328
Chương 327
Chương 326
Chương 325
Chương 324
Chương 323
Chương 322
Chương 321
Chương 320
Chương 319
Chương 318
Chương 317
Chương 316
Chương 315
Chương 314
Chương 313
Chương 312
Chương 311
Chương 310
Chương 309
Chương 308
Chương 307
Chương 306
Chương 305
Chương 304
Chương 303
Chương 302
Chương 301
Chương 300
Chương 299
Chương 298
Chương 297
Chương 296
Chương 295
Chương 294
Chương 293
Chương 292
Chương 291
Chương 290
Chương 289
Chương 288
Chương 287
Chương 286
Chương 285
Chương 284
Chương 283
Chương 282
Chương 281
Chương 280
Chương 279
Chương 278
Chương 277
Chương 276
Chương 275
Chương 274
Chương 273
Chương 272
Chương 271
Chương 270
Chương 269
Chương 268
Chương 267
Chương 266
Chương 265
Chương 264
Chương 263
Chương 262
Chương 261
Chương 260
Chương 259
Chương 258
Chương 257
Chương 256
Chương 255
Chương 254
Chương 253
Chương 252
Chương 251
Chương 250
Chương 249
Chương 248
Chương 247
Chương 246
Chương 245
Chương 244
Chương 243
Chương 242
Chương 241
Chương 240
Chương 239
Chương 238
Chương 237
Chương 236
Chương 235
Chương 234
Chương 233
Chương 232
Chương 231
Chương 230
Chương 229
Chương 228
Chương 227
Chương 226
Chương 225
Chương 224
Chương 223
Chương 222
Chương 221
Chương 220: "Tôi thích cậu Baek Si Hyun."
Chương 219: "Ngài có yêu tôi không?"
Chương 218: "Tại sao cậu lại ghét tôi?"
Chương 217
Chương 216
Chương 215
Chương 214
Chương 213
Chương 212
Chương 211
Chương 210
Chương 209
Chương 208
Chương 207
Chương 206
Chương 205
Chương 204
Chương 203
Chương 202
Chương 201
Chương 200
Chương 199
Chương 198
Chương 197
Chương 196
Chương 195
Chương 194
Chương 193
Chương 192
Chương 191
Chương 190
Chương 189
Chương 188
Chương 187
Chương 186
Chương 185
Chương 184
Chương 183
Chương 182
Chương 181
Chương 180
Chương 179
Chương 178
Chương 177
Chương 176
Chương 175
Chương 174
Chương 173
Chương 172
Chương 171
Chương 170
Chương 169
Chương 168
Chương 167
Chương 166
Chương 165
Chương 164
Chương 163
Chương 162
Chương 161
Chương 160
Chương 159
Chương 158
Chương 157
Chương 156
Chương 155
Chương 154
Chương 153
Chương 152
Chương 151
Chương 150
Chương 149
Chương 148
Chương 147
Chương 146
Chương 145
Chương 144
Chương 143
Chương 142
Chương 141
Chương 140
Chương 139
Chương 138
Chương 137
Chương 136
Chương 135
Chương 134
Chương 133
Chương 132
Chương 131
Chương 130
Chương 129
Chương 128
Chương 127
Chương 126
Chương 125
Chương 124
Chương 123
Chương 122
Chương 121
Chương 120
Chương 119
Chương 118
Chương 117
Chương 116
Chương 115
Chương 114
Chương 113
Chương 112
Chương 111
Chương 110
Chương 109
Chương 108
Chương 107
Chương 106
Chương 105
Chương 104
Chương 103
Chương 102
Chương 101
Chương 100
Chương 99
Chương 98
Chương 97
Chương 96
Chương 95
Chương 94
Chương 93
Chương 92
Chương 91
Chương 90
Chương 89
Chương 88
Chương 87
Chương 86
Chương 85
Chương 84
Chương 83
Chương 82
Chương 81
Chương 80
Chương 79
Chương 78
Chương 77
Chương 76
Chương 75
Chương 74
Chương 73
Chương 72
Chương 71
Chương 70
Chương 69
Chương 68
Chương 67
Chương 66: H
Chương 65
Chương 64
Chương 63
Chương 62
Chương 61
Chương 60
Chương 59
Chương 58
Chương 57
Chương 56
Chương 55
Chương 54
Chương 53
Chương 52
Chương 51
Chương 50
Chương 49
Chương 48
Chương 47
Chương 46
Chương 45
Chương 44
Chương 43
Chương 42
Chương 41
Chương 40
Chương 39
Chương 38
Chương 37
Chương 36: H+
Chương 35: H+
Chương 34: H+
Chương 33: H+
Chương 32: H
Chương 31: H
Chương 30
Chương 29
Chương 28
Chương 27
Chương 26
Chương 25
Chương 24
Chương 23
Chương 22
Chương 21
Chương 20
Chương 19
Chương 18
Chương 17
Chương 16
Chương 15
Chương 14
Chương 13
Chương 12
Chương 11
Chương 10
Chương 9
Chương 8
Chương 7
Chương 6
Chương 5
Chương 4
Chương 3
Chương 2
Chương 1

💬 Bình luận (2)

User Avatar
Bạn cần đăng nhập để bình luận.
User Avatar
1 tháng trước
Chắc chap này biết có em bé hả ta, động thai hay sao rồi nè
User Avatar
1 tháng trước
Tr mịa =)))) Giáo sư Seo nhớ coi xương khớp em bot kĩ kĩ nha 🥹🥹