Chương 103

Không có lịch cố định. Follow Page của Team để cập nhật chương mới: CallmeJang và CallmeJang Team.

Cha Moo Heon lấy điện thoại từ trong túi ra và dí vào mặt Si Hyun. Màn hình hiển thị bàn phím số. Si Hyun ngước lên nhìn với vẻ thắc mắc, Cha Moo Heon hất mắt về phía màn hình.

"Bấm số đi."

Dự cảm chẳng lành ập đến. Chưa kịp để Si Hyun hỏi lại xem ý hắn là gì, Cha Moo Heon bắt đầu đọc từng con số. Phát âm rõ ràng, chậm rãi để Si Hyun không bấm sai. Si Hyun dùng ngón tay run rẩy khó khăn bấm mười một con số. Bấm xong, cậu cứ cầm khư khư cái điện thoại, Cha Moo Heon đứng sau quan sát mọi việc liền thò tay ấn nút gọi thay cậu.

Tiếng chuông vang lên. Mắt Si Hyun đảo điên loạn xạ. Nỗi bất an dâng trào khiến dịch vị trào ngược lên cổ họng. Sau vài hồi chuông, giọng một người phụ nữ vang lên từ đầu dây bên kia.

- Gì đây, anh mà cũng gọi cho tôi cơ à.

Si Hyun nổi da gà toàn thân. Nếu cậu không nghe nhầm thì giọng nói đó là....

Hoảng hốt, Si Hyun định ném cái điện thoại đi, nhưng bàn tay bị Cha Moo Heon giữ chặt không nhúc nhích được. Cha Moo Heon vẫn giữ vẻ mặt không chút biểu cảm, liếc nhìn Si Hyun một cái rồi ấn nút loa ngoài.

"Cô nói thế nghe đau lòng đấy."

Ha. Tiếng cười khẩy nhẹ vang lên qua điện thoại. Cha Moo Heon đưa ngón trỏ lên môi ra hiệu im lặng cho Si Hyun thấy. Sau khi xác nhận Si Hyun đã sợ hãi ngậm miệng, Cha Moo áHeon liền tiếp tục câu chuyện bằng giọng điệu thong dong hết mức.

"Tôi có chút chuyện muốn hỏi ấy mà."

- Thế à? Tò mò chuyện gì thế.

"Tối qua cô làm gì."

Câu hỏi của Cha Moo Heon thẳng thắn hơn dự đoán. Thời gian trôi qua, Si Hyun dán mắt vào những con số thời gian cuộc gọi đang tăng dần trên màn hình, cố gắng trấn tĩnh lại. Phải mất gần 10 giây sau mới nghe thấy giọng nói pha chút thở dài chán chường của Kim Ha Yeon.

- Tự dưng lại quan tâm đến lịch trình của tôi thế, lạ đời nhỉ?

Trái ngược với Si Hyun đang cảm thấy như đi trên dây, Kim Ha Yeon lại vô cùng bình thản. Chỉ cần nhìn việc cô ta dám làm những chuyện tày trời với Cha Moo Heon cũng đủ đoán được, nhưng cô ta đúng là người phụ nữ liều lĩnh đến mức gan to bằng trời.

"Nghe nói cô gặp Baek Si Hyun à."

Một khoảng lặng ngắn ngủi. À. Kim Ha Yeon kéo dài giọng như vừa mới nhớ ra.

- Ý anh là thằng trai bao dạo này anh hay ôm ấp ấy hả.

"Tin tức nhanh nhạy đấy."

- Nhưng tôi gặp nó làm gì. Chuyện công ty đang đau đầu chết đi được, hơi đâu mà lãng phí thời gian.

"Xưa nay cô vẫn quan tâm đến đời tư của tôi lắm mà."

- Vợ quan tâm đến đời tư của chồng cũng có gì lạ đâu.

'Bíp...' Tiếng còi xe gay gắt vang lên. Có vẻ Kim Ha Yeon đang lái xe. Ký ức về đêm hôm trước ùa về khiến miệng Si Hyun khô khốc. Do căng thẳng, cộng thêm những cơn sốt nhẹ và cơn đau nhói ở bụng dưới, tình trạng của cậu càng tồi tệ hơn. Nếu lúc trước chỉ là ảo giác do tâm lý, thì giờ đây nó đã trở thành sự thật.

Đôi mắt nheo lại của Cha Moo Heon dán chặt vào ngón tay đang cầm điện thoại của Si Hyun. Nhìn bàn tay chai sạn và cổ tay gầy guộc nổi rõ xương, mặt nước đang phẳng lặng trong lòng hắn bỗng nổi sóng.

"Cái cô làm là rình mò chứ không phải quan tâm đâu."

"…."

"Và cái tôi đang làm là truy cứu trách nhiệm đấy."

Câu nói đó không chỉ dành cho Kim Ha Yeon, mà còn là lời cảnh cáo dành cho Si Hyun. Chính Si Hyun cũng cảm nhận được điều đó. Cha Moo Heon một tay cù vào cằm Si Hyun, một tay nói chuyện với vợ cũ.

"Tôi đang lo không biết dạo này cô có mắc chứng tắt mắt không đấy Ha Yeon ạ."

- Cái gì...?

"Tôi đâu có ngu đến mức không nhớ nổi mùi Pheromone của vợ cũ."

- ....

"Dù có thèm muốn của người khác đến đâu cũng phải giữ chút đạo đức nghề nghiệp chứ, đừng có quá đáng như thế."

Một khoảng lặng ngắn ngủi trôi qua, tiếng cười trong trẻo như ngọc vỡ vang lên từ đầu dây bên kia.

- Thế còn vụ Pyeongchang-dong, anh biết chưa?

Thấy Kim Ha Yeon lảng sang chuyện khác, Cha Moo Heon cười khẩy.

"Trên đời này làm gì có thằng ngu nào đi báo cáo với bố mẹ mình đang ngủ với ai chứ."

- Bà Seo cũng có tuổi rồi, lỡ chuyện vỡ lở ra bà sốc thì sao? Dù gì cũng mang tiếng là con dâu cũ, thằng con trai mải mê chơi bời không lo thì tôi phải lo thay chứ.

"Lo bò trắng răng."

Cuộc đối thoại giữa hai người từng là vợ chồng, có con chung mà nghe lạnh lẽo, tàn nhẫn đến rợn người. Không một chút tình cảm, chỉ toàn là những lời mỉa mai sắc nhọn. Giống như vùng đất khô cằn nứt nẻ, vừa khô khan vừa sắc bén.

Cuối cùng, Kim Ha Yeon nhận thấy không thể chối cãi thêm nữa, bèn đổi giọng khó chịu:

- Tôi chỉ tò mò muốn biết đó là người thế nào thôi. Tiện thể xem anh sống chết ra sao.

Xét cho cùng thì đó cũng không phải là nói dối. Si Hyun nuốt nước bọt liên tục, lén nhìn sắc mặt Cha Moo Heon. Cậu không thể đoán được hắn đang nghĩ gì sau vẻ mặt vô cảm đó.

- Sao? Có vấn đề gì à?

Kim Ha Yeon hỏi tỉnh bơ. Cha Moo Heon càng cúi thấp người xuống, cái bóng của hắn càng bao trùm lấy Si Hyun. Nhìn từ ngoài vào trông giống như một cái ôm từ phía sau đầy tình cảm, nhưng với người trong cuộc như Si Hyun, cậu chỉ thấy sợ hãi, không biết mình sẽ bị đè bẹp hay bị bóp cổ lần nữa. Cảm giác như bị con trăn khổng lồ siết chặt đến nghẹt thở vậy.

"Thế cô đã moi được thông tin gì chưa?"

- Tôi định tâm sự mỏng với cậu ta một chút, ai dè cậu ta chạy mất dép. Chắc tôi làm cậu ta sợ rồi, cho tôi gửi lời xin lỗi nhé.

'Soạt.' Cha Moo Heon cúi đầu sát vào mặt Si Hyun. Môi hắn lướt qua gò má cậu khiến toàn thân cậu cứng đờ. Đây rõ ràng là hành động có chủ đích. Hơi nóng phả vào da thịt nóng hơn bình thường khiến cậu nổi da gà.

"Cô ta nói thế đấy, cậu nghĩ sao?"

"…."

Si Hyun im lặng. Nói sai một câu là hỏng bét. Bàn tay cầm điện thoại của cậu ướt đẫm mồ hôi. Cha Moo Heon vươn tay tắt điện thoại. Màn hình đen ngòm phản chiếu khuôn mặt tái nhợt của cậu. Bàn tay to lớn của Cha Moo Heon bao trùm lấy tay cậu, xoay điện thoại đi.

Mắt Si Hyun đảo theo. Góc nhìn thay đổi, hình ảnh đôi môi Cha Moo Heon mấp máy hiện lên trên màn hình.

"Tôi hỏi khó quá à?"

"...Tại tôi sợ Giám đốc sẽ phản ứng thế này nên không dám nói thật."

"Chắc cậu không quên là tôi ghét phải chia sẻ đồ của mình với người khác chứ."

"…."

"Hay là cậu muốn làm 'anh em chung lỗ' với tôi?"

Câu hỏi thô tục bất ngờ khiến máu trong người cậu đang lạnh toát bỗng sôi lên sùng sục. Si Hyun khựng lại một chút rồi bình tĩnh phản bác.

"Dù sao Giám đốc cũng đã giải tỏa được nghi ngờ rồi còn gì."

"Cậu nghĩ tôi gọi cho Kim Ha Yeon chỉ để giải tỏa nghi ngờ vặt vãnh đó thôi sao?"

"...Vâng."

"Không đâu."

"…."

"Là để xác nhận và trừng phạt."

Si Hyun chưa kịp hiểu gì thì tiếng bát đĩa rơi vỡ 'xoảng' vang lên. Tóc cậu bị túm chặt, Cha Moo Heon lôi cậu xềnh xệch chẳng khác gì một món đồ.

"A hức! Á! Giám đốc! Giám đốc!"

Si Hyun van xin thảm thiết nhưng Cha Moo Heon mặc kệ, cứ thế lôi cậu lên cầu thang. Tóc bị giật từng mảng, chân tay va đập vào bậc cầu thang bầm tím, nhưng nỗi sợ hãi về điều sắp xảy ra khiến cậu quên cả đau đớn.

Trong lúc bị lôi lên tầng 2, qua khe hở lan can cầu thang, cậu thoáng thấy một bóng người nhỏ bé.

Hình như lúc nãy có tiếng cửa mở thì phải? Tầm nhìn của cậu nhòe đi vì nước mắt, đây không chỉ là phản ứng sinh lý do đau đớn. Si Hyun đưa tay lên che mặt, cố gỡ tay Cha Moo Heon ra khỏi tóc mình. Cảm giác của cậu bây giờ chẳng khác gì súc vật bị lôi vào lò mổ. Cậu cố phản kháng nhưng sức lực chênh lệch quá lớn.

"Hư a!"

Cơ thể bị kéo lê trên sàn bỗng bị ném mạnh lên giường. Dù đệm êm ái nhưng không làm cậu bớt sợ hãi. Si Hyun 'hộc' một tiếng, chống tay định ngồi dậy chạy trốn nhưng không kịp. Quần bị lột phăng, đôi chân trắng như bột mì lộ ra. Ngay sau đó một cái bóng đen khổng lồ đè lên.

"Á!"

Cái lỗ khô khốc bị dương vật khổng lồ xé toạc, Si Hyun há hốc mồm vì đau đớn. Quy đầu to như nắm tay trẻ con cưỡng ép nong rộng đường vào, thô bạo tiến sâu vào trong. Chưa kịp thích ứng với cơn đau đó, một bàn tay to lớn luồn xuống bụng dưới cậu.

"A, hức! A a!"

Dương vật đang rũ rượi bị bóp nghẹt như muốn nổ tung, cảm giác đau đớn tột cùng như bị thiến sống ập đến. Si Hyun thở hổn hển, quằn quại. Cứ đà này dương vật của cậu sẽ nát bét mất. Thực ra đối phương cũng đang có ý định đó thật. Mắt Si Hyun trợn ngược, nước dãi chảy ròng ròng, cậu van xin như một con chó.

"Xin, ư, hức, xin lỗi."

"Xin lỗi cái gì."

"A, ha a, vì, hức, vì đã không, nói thật, ngay từ đầu."

Nhưng những cú thúc vẫn không dừng lại. 'Bộp', dương vật đâm mạnh vào trong, dường như làm rách cả cửa sau. Vùng hội âm mỏng manh bị kéo căng hết mức. Si Hyun nghiến răng nuốt tiếng hét đau đớn vào trong. Khác với Omega, bên trong cậu rất chặt và khô, khó mà vào được, nhưng Cha Moo Heon vẫn cố tình đâm lút cán.

Những cú thúc ra vào thô bạo khiến cậu ngạt thở. Si Hyun thực sự sắp chết đến nơi rồi. Nếu chỉ bị hành hạ phía sau cậu còn cố chịu được như mọi khi, nhưng lần này cả phía trước cũng bị tra tấn. Dương vật tím tái vì thiếu máu trông thật đáng sợ.

"A, đau quá, Giám đốc."

"Đau ở đâu, hử?"

"Trước, hức, phía trước, á-!"

Chưa dứt lời, móng tay sắc nhọn đã ấn mạnh vào lỗ sáo. Chuyện này còn đau gấp bội so với bị rách hậu môn, nước mắt Si Hyun trào ra. Sự tra tấn trực tiếp vào nơi nhạy cảm khiến cậu sụp đổ hoàn toàn, không còn chút sức lực phản kháng.

"Á a! Buông! Buông ra!"

Đau quá nên cậu quên cả kính ngữ. Si Hyun dùng đôi tay run rẩy đấm thùm thụp vào người đàn ông đang đè lên mình, nhưng chẳng xi nhê gì. Cậu đau đến mức chửi thề trong vô thức.

"Hư ư, buông, mẹ kiếp, buông ra.... Ha a! Ư. Không, không được."

 

Cài đặt

180%
14px
Chương 385
Chương 384
Chương 383
Chương 382
Chương 381
Chương 380
Chương 379
Chương 378
Chương 377
Chương 376
Chương 375
Chương 374
Chương 373
Chương 372
Chương 371
Chương 370
Chương 369
Chương 368
Chương 367
Chương 366
Chương 365
Chương 364
Chương 363
Chương 362
Chương 361
Chương 360
Chương 359
Chương 358
Chương 357
Chương 356
Chương 355
Chương 354
Chương 353
Chương 352
Chương 351
Chương 350
Chương 349
Chương 348
Chương 347
Chương 346
Chương 345
Chương 344
Chương 343
Chương 342
Chương 341
Chương 340
Chương 339
Chương 338
Chương 337
Chương 336
Chương 335
Chương 334
Chương 333
Chương 332
Chương 331
Chương 330
Chương 329
Chương 328
Chương 327
Chương 326
Chương 325
Chương 324
Chương 323
Chương 322
Chương 321
Chương 320
Chương 319
Chương 318
Chương 317
Chương 316
Chương 315
Chương 314
Chương 313
Chương 312
Chương 311
Chương 310
Chương 309
Chương 308
Chương 307
Chương 306
Chương 305
Chương 304
Chương 303
Chương 302
Chương 301
Chương 300
Chương 299
Chương 298
Chương 297
Chương 296
Chương 295
Chương 294
Chương 293
Chương 292
Chương 291
Chương 290
Chương 289
Chương 288
Chương 287
Chương 286
Chương 285
Chương 284
Chương 283
Chương 282
Chương 281
Chương 280
Chương 279
Chương 278
Chương 277
Chương 276
Chương 275
Chương 274
Chương 273
Chương 272
Chương 271
Chương 270
Chương 269
Chương 268
Chương 267
Chương 266
Chương 265
Chương 264
Chương 263
Chương 262
Chương 261
Chương 260
Chương 259
Chương 258
Chương 257
Chương 256
Chương 255
Chương 254
Chương 253
Chương 252
Chương 251
Chương 250
Chương 249
Chương 248
Chương 247
Chương 246
Chương 245
Chương 244
Chương 243
Chương 242
Chương 241
Chương 240
Chương 239
Chương 238
Chương 237
Chương 236
Chương 235
Chương 234
Chương 233
Chương 232
Chương 231
Chương 230
Chương 229
Chương 228
Chương 227
Chương 226
Chương 225
Chương 224
Chương 223
Chương 222
Chương 221
Chương 220: "Tôi thích cậu Baek Si Hyun."
Chương 219: "Ngài có yêu tôi không?"
Chương 218: "Tại sao cậu lại ghét tôi?"
Chương 217
Chương 216
Chương 215
Chương 214
Chương 213
Chương 212
Chương 211
Chương 210
Chương 209
Chương 208
Chương 207
Chương 206
Chương 205
Chương 204
Chương 203
Chương 202
Chương 201
Chương 200
Chương 199
Chương 198
Chương 197
Chương 196
Chương 195
Chương 194
Chương 193
Chương 192
Chương 191
Chương 190
Chương 189
Chương 188
Chương 187
Chương 186
Chương 185
Chương 184
Chương 183
Chương 182
Chương 181
Chương 180
Chương 179
Chương 178
Chương 177
Chương 176
Chương 175
Chương 174
Chương 173
Chương 172
Chương 171
Chương 170
Chương 169
Chương 168
Chương 167
Chương 166
Chương 165
Chương 164
Chương 163
Chương 162
Chương 161
Chương 160
Chương 159
Chương 158
Chương 157
Chương 156
Chương 155
Chương 154
Chương 153
Chương 152
Chương 151
Chương 150
Chương 149
Chương 148
Chương 147
Chương 146
Chương 145
Chương 144
Chương 143
Chương 142
Chương 141
Chương 140
Chương 139
Chương 138
Chương 137
Chương 136
Chương 135
Chương 134
Chương 133
Chương 132
Chương 131
Chương 130
Chương 129
Chương 128
Chương 127
Chương 126
Chương 125
Chương 124
Chương 123
Chương 122
Chương 121
Chương 120
Chương 119
Chương 118
Chương 117
Chương 116
Chương 115
Chương 114
Chương 113
Chương 112
Chương 111
Chương 110
Chương 109
Chương 108
Chương 107
Chương 106
Chương 105
Chương 104
Chương 103
Chương 102
Chương 101
Chương 100
Chương 99
Chương 98
Chương 97
Chương 96
Chương 95
Chương 94
Chương 93
Chương 92
Chương 91
Chương 90
Chương 89
Chương 88
Chương 87
Chương 86
Chương 85
Chương 84
Chương 83
Chương 82
Chương 81
Chương 80
Chương 79
Chương 78
Chương 77
Chương 76
Chương 75
Chương 74
Chương 73
Chương 72
Chương 71
Chương 70
Chương 69
Chương 68
Chương 67
Chương 66: H
Chương 65
Chương 64
Chương 63
Chương 62
Chương 61
Chương 60
Chương 59
Chương 58
Chương 57
Chương 56
Chương 55
Chương 54
Chương 53
Chương 52
Chương 51
Chương 50
Chương 49
Chương 48
Chương 47
Chương 46
Chương 45
Chương 44
Chương 43
Chương 42
Chương 41
Chương 40
Chương 39
Chương 38
Chương 37
Chương 36: H+
Chương 35: H+
Chương 34: H+
Chương 33: H+
Chương 32: H
Chương 31: H
Chương 30
Chương 29
Chương 28
Chương 27
Chương 26
Chương 25
Chương 24
Chương 23
Chương 22
Chương 21
Chương 20
Chương 19
Chương 18
Chương 17
Chương 16
Chương 15
Chương 14
Chương 13
Chương 12
Chương 11
Chương 10
Chương 9
Chương 8
Chương 7
Chương 6
Chương 5
Chương 4
Chương 3
Chương 2
Chương 1

💬 Bình luận (0)

User Avatar
Bạn cần đăng nhập để bình luận.