Chương 84

Không có lịch cố định. Follow Page của Team để cập nhật chương mới: CallmeJang và CallmeJang Team.

Các gia đình có truyền thống mang gen trội thường giáo dục con cái về đặc tính từ rất sớm. Không biết Moo Hee có được dạy dỗ như thế không, nhưng khả năng cao là có. Chứ xem vài bộ phim làm sao hỏi được câu như thế. Lần đầu gặp nhau cô bé hỏi là bạn bè, chắc là do lúc đó trong phòng nồng nặc mùi Cha Moo Heon.

Lại còn "hôm nay" nữa chứ. Si Hyun ngẫm nghĩ lại câu hỏi của Moo Hee. Vậy là từ lần gặp thứ hai cô bé đã biết về Pheromone rồi. Lúc đó có Cha Moo Heon ở bên cạnh, còn giờ chỉ có mình cậu mà vẫn nồng nặc mùi hắn, nên cô bé nhận ra ngay. Trẻ em mang gen trội chưa đến tuổi dậy thì (phân hóa) sẽ không ngửi thấy Pheromone của người khác, trừ Pheromone của bố mẹ ruột.

Và Si Hyun đã lăn lộn với Cha Moo Heon trong phòng suốt mấy ngày trước khi hắn đi công tác, nhận đủ tinh dịch từ cả hai đầu. Chắc chắn nồng độ Pheromone trên người cậu đậm đặc đến mức nếu bịt mắt lại, Moo Hee sẽ tưởng cậu là Cha Moo Heon. Sự thật xấu hổ và nhục nhã này khiến Si Hyun lại chìm trong cảm giác tự ti quen thuộc.

"...Chắc do làm việc cùng phòng với Giám đốc nên bị ám mùi đấy."

Lời bào chữa nghe thật thảm hại. Nhưng cũng có phần đúng. Chỉ có điều "công việc" họ làm cùng nhau trong phòng hơi bị không trong sáng. Nghe câu trả lời của Si Hyun, Moo Hee chậm rãi chớp mắt với vẻ mặt khó hiểu. Si Hyun tránh ánh mắt của cô bé, nhìn xa xăm.

May là cô bé chưa đến tuổi dậy thì để có thể cảm nhận đặc tính và ngửi thấy Pheromone của người khác. Nếu không, có khi cô bé đã hỏi tại sao cậu không phải Omega mà lại nồng nặc mùi Alpha rồi. Với Beta câu hỏi này có vẻ xa lạ, nhưng với người mang đặc tính thì nó nhạy cảm chẳng khác nào trẻ con hỏi bố mẹ "làm thế nào để có em bé" vậy.

May mắn thay, đồ ăn được mang lên rất nhanh. Si Hyun thở phào nhẹ nhõm vì không phải tiếp tục chủ đề này nữa, cầm đũa lên. Bữa ăn vẫn thịnh soạn như mọi khi, nhưng lần này cậu chẳng thấy ngon miệng chút nào. Nhưng đói thì vẫn phải ăn, Si Hyun và cơm lia lịa mà chẳng biết mùi vị ra sao. Ăn xong bữa sáng muộn màng gần như bữa trưa, tráng miệng bằng hoa quả.

Những quả táo đỏ mọng và quả sung trông rất ngon mắt, nhưng chỉ dừng lại ở mức "trông" thôi. Moo Hee cũng chỉ nhìn chằm chằm vào đĩa hoa quả chứ không động vào. Si Hyun muốn đứng dậy về phòng lắm rồi, nhưng nghĩ đến lý do mình ở đây cậu lại không dám.

Mây tan, nắng lên làm căn phòng sáng bừng. Mái tóc đen nhánh của Moo Hee óng ả dưới nắng. Khuôn mặt trắng ngà trông có sức sống hơn hẳn. Nhìn góc nghiêng thanh tú dù còn nhỏ tuổi của cô bé, Si Hyun chợt nhớ đến người mẹ ruột cậu từng thấy trên tin tức của cô bé. Ban đầu cứ tưởng chỉ giống bố, giờ nhìn kỹ mới thấy đâu đó vẫn vương nét của người mẹ Omega xinh đẹp đó.

Kim Ha Yeon thì phải. Con gái độc nhất kiêm giám đốc của tập đoàn Dae Myung. Không chấp nhận thua kiện trong phiên tòa ly hôn đầu tiên, cô ta đã kháng cáo và đang đối đầu với Cha Moo Heon trong phiên tòa thứ hai.

Làm kẻ thù của Cha Moo Heon, nghĩ thôi đã thấy kinh khủng. Nhìn sự tàn nhẫn của hắn trên giường cũng đủ hiểu hắn tàn khốc thế nào trên thương trường. Dám đương đầu với hắn những hai lần, chứng tỏ cô ta yêu con lắm.

Nhắc mới nhớ, trong nhà này không có bất kỳ dấu vết nào của Kim Ha Yeon. Báo chí nói họ đã ly thân rất lâu trước khi nộp đơn ly hôn, có khi cô ta chưa từng đặt chân đến đây cũng nên.

Không biết bao lâu rồi con bé không được gặp mẹ. Nghĩ đến đó, cậu thấy đồng cảm. Ký ức về mẹ của Si Hyun cũng đã phai nhạt dần.

Mẹ cậu mất hồi cậu học tiểu học. Chắc trạc tuổi Moo Hee bây giờ. Vốn ốm yếu, bà cứ héo mòn dần rồi đột ngột trở nặng. Khi phát hiện ra thì đã quá muộn để phẫu thuật. Si Hyun lờ mờ đoán được nguyên nhân. Có lẽ do tính cách nhạy cảm cộng với áp lực cuộc sống.

Trước khi bố phá sản, gia đình cậu thuộc tầng lớp trung lưu, sống sung túc. Nhưng khi bố làm ăn thua lỗ, gia cảnh sa sút, chất lượng cuộc sống tụt dốc không phanh. Bà không chịu đựng nổi cú sốc đó. Hơn nữa, số vốn bố kinh doanh có cả phần thừa kế từ ông ngoại, bảo sao bà không uất ức tới nỗi sinh bệnh.

Miệng đắng ngắt. Si Hyun dùng nĩa xiên hai miếng hoa quả, đưa một miếng cho Moo Hee. Dù sao cũng là công người ta chuẩn bị, ăn một miếng cho phải phép.

"Ăn đi em, trông ngon lắm đấy."

"…."

Si Hyun cắn một miếng sung trước để làm mẫu. Lần đầu ăn thử, vị chua chua ngọt ngọt cũng không tệ. Thịt quả mềm xốp tan nhanh trong miệng.

Vả (Sung), Moo Hee. Tên nghe cũng vần đấy chứ. Si Hyun nghĩ vẩn vơ, liếc nhìn cô bé đối diện. Bữa ăn kết thúc như vậy, nhưng đúng là ăn cùng nhau giúp kéo gần khoảng cách, cô bé có vẻ bớt xa cách hơn một chút.

Thế là hôm sau, Si Hyun lấy hết can đảm.

"Dùng cái này không?"

Mắt Moo Hee mở to khi nhìn thấy những món đồ trong túi Si Hyun đưa. Đôi mắt đen láy ánh lên sự tò mò. Dù chỉ là thay đổi rất nhỏ nhưng Si Hyun nhận ra ngay. Quản gia Nam cau mày khó chịu khi thấy Si Hyun lôi đống đồ rẻ tiền đó ra trước mặt tiểu thư lá ngọc cành vàng, nhưng giờ cản cũng không kịp nữa rồi.

"Cái gì đây?"

"Anh cũng không biết, hình như nhân vật hoạt hình đang hot thì phải."

"Anh mua cho tôi à?"

Moo Hee hỏi, giọng có vẻ hờ hững. Si Hyun liếc nhìn Quản gia Nam, rồi chậm rãi gật đầu. Thú thật là vì nhớ Si Yoon nên mua, nhưng đằng nào cũng là đồ mới chưa bóc tem, chắc không sao đâu nhỉ. Moo Hee nhìn chằm chằm đống đồ một lúc, rồi bắt đầu lôi ra xem xét, tò mò sờ thử. Si Hyun quan sát với vẻ thích thú. Dù có tỏ ra người lớn đến đâu thì trẻ con vẫn là trẻ con.

Đầu tiên cô bé lấy ra tấm hình dán ngộ nghĩnh, cẩn thận bóc ra rồi dán lên bìa quyển sách tô màu lòe loẹt. Có vẻ cô bé cũng biết chọn cái mình thích. Tiếp theo là bộ bút chì màu. 'Sột soạt, sột soạt.' Tiếng bút chì màu lướt trên giấy khiến cậu buồn ngủ. Lần đầu tiên kể từ khi bước chân vào ngôi nhà này, Si Hyun cảm thấy bình yên.

Đúng lúc đó, tiếng bước chân vang lên từ cầu thang, một gương mặt quen thuộc xuất hiện. Là người đàn ông trung niên được gọi là giáo sư Seo. Chiếc cặp táp có vẻ nặng trịch, chắc chứa đầy dụng cụ y tế. Vô tình chạm mắt, Si Hyun cứng người vì ngượng, nhưng ông ta chỉ mỉm cười hiền hậu. Quản gia Nam lên tiếng trước.

"A, giáo sư Seo. Ông đến rồi ạ."

"Vâng. Hôm nay trời nắng đẹp nên trông sắc mặt tiểu thư tốt quá. Tiểu thư thấy trong người thế nào?"

Giáo sư Seo hỏi han thân mật nhưng Moo Hee vẫn im thin thít. Có vẻ chuyện này xảy ra thường xuyên nên ông ta không để tâm, bắt đầu bày biện đồ nghề.

"Để tôi lấy máu một chút nhé?"

Moo Hee thở dài đánh thượt, miễn cưỡng đặt bút màu xuống với vẻ mặt không vui. Khi giáo sư Seo đặt thiết bị giống cây bút lên đầu ngón tay nhỏ xíu của cô bé và bấm nút, Moo Hee khẽ nhíu mày.

Kim châm bật ra từ thiết bị, giọt máu đỏ tươi rỉ ra trên đầu ngón tay. Nhìn thôi đã thấy đau, trán Si Hyun cũng nhăn lại theo. Việc bị vật sắc nhọn đâm vào da thịt lấy máu với một đứa trẻ là trải nghiệm đáng sợ, nhưng Moo Hee có vẻ đã quá quen nên chẳng phản ứng gì. Sát trùng xong, giáo sư Seo quay sang Si Hyun.

"Lần này tôi cũng cần lấy máu của cậu Baek Si Hoon nữa, cậu không phiền chứ?"

Phiền hay không cũng phải làm, đến đứa trẻ con còn chịu được thì cậu lấy cớ gì từ chối. Chắc tại lúc nãy cậu nhăn mặt nên bị lộ tẩy. Tim đập thình thịch, thái dương giật liên hồi. Chắc tại ám ảnh chuyện máu me lúc nãy.

Si Hyun cố gạt bỏ ký ức cũ, gật đầu ra vẻ bình thản và đưa tay ra. Hừm. Giáo sư Seo nhìn tay cậu rồi bấm nút. Cơn đau nhói chỉ thoáng qua. Si Hyun nhận bông tẩm cồn từ giáo sư, lau vết kim châm. Đầu ngón tay run rẩy nhẹ.

"Đầu óc cậu sao rồi? Chấn động não dù nhẹ cũng phải cẩn thận di chứng."

Si Hyun ngớ người ra một lúc rồi mới ồ lên. Thảo nào thấy ông ta quen quen, hóa ra chính là người đã khám cho cậu hôm bị chấn động não.

Khoan đã, không phải bác sĩ bình thường mà là giáo sư hẳn hoi, thế mà cũng bị gọi đến khách sạn để làm chuyện đó sao. Biết được sự thật đằng sau ngày hôm đó, cậu thấy hơi xấu hổ. Đang đêm hôm bị Cha Moo Heon dựng dậy chạy đến khách sạn, chắc giáo sư Seo cũng hoang mang lắm. Si Hyun ậm ừ cho qua chuyện.

"Vâng, cũng ổn ạ."

"Nếu thấy đau đầu hay buồn nôn thường xuyên thì cứ bảo tôi nhé."

Thực ra cậu vẫn bị, nhưng là do Pheromone của Cha Moo Heon chứ không phải do chấn động não đã khỏi từ đời nào. Si Hyun gật đầu như không có chuyện gì.

Kết quả hiện ra trên hai bộ kit xét nghiệm. Giáo sư Seo xem xét, hừm một tiếng khiến Quản gia Nam lo lắng hỏi:

"Kết quả không tốt sao ạ?"

"Không, không phải. Kết quả tốt. Tuy không bằng lúc được đích thân Giám đốc Cha Moo Heon cung cấp Pheromone, nhưng vẫn ở mức bình thường."

"A, may quá...."

"Nhưng có vẻ hiệu quả không kéo dài lâu. Chà, cũng đành chịu thôi vì cậu ấy không phải là nguồn cung cấp trực tiếp."

Giáo sư Seo nhìn về phía Si Hyun, cậu nuốt nước bọt cái ực.

"Không phải ngay hôm nay, nhưng chắc khoảng sáng ngày kia, cậu sẽ phải dùng đến phần dự trữ Giám đốc đã chuẩn bị."

"Phần dự trữ" mà giáo sư Seo nhắc đến chính là tinh dịch của Cha Moo Heon. Nghĩ lại thôi đã thấy tởm lợm, Si Hyun suýt buột miệng chửi thề ngay trước mặt giáo sư. Mặc kệ cảm xúc của Si Hyun, giáo sư Seo hỏi với giọng điệu chuyên nghiệp:

"Cậu biết cách sử dụng rồi chứ?"

Biết quá đi chứ. Trước khi đi hắn đã đích thân cắm cái xi lanh vào mông cậu để hướng dẫn tận tình, làm sao cậu quên được. Si Hyun nghiến răng trả lời:

"...Vâng."

 

Cài đặt

180%
14px
Chương 385
Chương 384
Chương 383
Chương 382
Chương 381
Chương 380
Chương 379
Chương 378
Chương 377
Chương 376
Chương 375
Chương 374
Chương 373
Chương 372
Chương 371
Chương 370
Chương 369
Chương 368
Chương 367
Chương 366
Chương 365
Chương 364
Chương 363
Chương 362
Chương 361
Chương 360
Chương 359
Chương 358
Chương 357
Chương 356
Chương 355
Chương 354
Chương 353
Chương 352
Chương 351
Chương 350
Chương 349
Chương 348
Chương 347
Chương 346
Chương 345
Chương 344
Chương 343
Chương 342
Chương 341
Chương 340
Chương 339
Chương 338
Chương 337
Chương 336
Chương 335
Chương 334
Chương 333
Chương 332
Chương 331
Chương 330
Chương 329
Chương 328
Chương 327
Chương 326
Chương 325
Chương 324
Chương 323
Chương 322
Chương 321
Chương 320
Chương 319
Chương 318
Chương 317
Chương 316
Chương 315
Chương 314
Chương 313
Chương 312
Chương 311
Chương 310
Chương 309
Chương 308
Chương 307
Chương 306
Chương 305
Chương 304
Chương 303
Chương 302
Chương 301
Chương 300
Chương 299
Chương 298
Chương 297
Chương 296
Chương 295
Chương 294
Chương 293
Chương 292
Chương 291
Chương 290
Chương 289
Chương 288
Chương 287
Chương 286
Chương 285
Chương 284
Chương 283
Chương 282
Chương 281
Chương 280
Chương 279
Chương 278
Chương 277
Chương 276
Chương 275
Chương 274
Chương 273
Chương 272
Chương 271
Chương 270
Chương 269
Chương 268
Chương 267
Chương 266
Chương 265
Chương 264
Chương 263
Chương 262
Chương 261
Chương 260
Chương 259
Chương 258
Chương 257
Chương 256
Chương 255
Chương 254
Chương 253
Chương 252
Chương 251
Chương 250
Chương 249
Chương 248
Chương 247
Chương 246
Chương 245
Chương 244
Chương 243
Chương 242
Chương 241
Chương 240
Chương 239
Chương 238
Chương 237
Chương 236
Chương 235
Chương 234
Chương 233
Chương 232
Chương 231
Chương 230
Chương 229
Chương 228
Chương 227
Chương 226
Chương 225
Chương 224
Chương 223
Chương 222
Chương 221
Chương 220: "Tôi thích cậu Baek Si Hyun."
Chương 219: "Ngài có yêu tôi không?"
Chương 218: "Tại sao cậu lại ghét tôi?"
Chương 217
Chương 216
Chương 215
Chương 214
Chương 213
Chương 212
Chương 211
Chương 210
Chương 209
Chương 208
Chương 207
Chương 206
Chương 205
Chương 204
Chương 203
Chương 202
Chương 201
Chương 200
Chương 199
Chương 198
Chương 197
Chương 196
Chương 195
Chương 194
Chương 193
Chương 192
Chương 191
Chương 190
Chương 189
Chương 188
Chương 187
Chương 186
Chương 185
Chương 184
Chương 183
Chương 182
Chương 181
Chương 180
Chương 179
Chương 178
Chương 177
Chương 176
Chương 175
Chương 174
Chương 173
Chương 172
Chương 171
Chương 170
Chương 169
Chương 168
Chương 167
Chương 166
Chương 165
Chương 164
Chương 163
Chương 162
Chương 161
Chương 160
Chương 159
Chương 158
Chương 157
Chương 156
Chương 155
Chương 154
Chương 153
Chương 152
Chương 151
Chương 150
Chương 149
Chương 148
Chương 147
Chương 146
Chương 145
Chương 144
Chương 143
Chương 142
Chương 141
Chương 140
Chương 139
Chương 138
Chương 137
Chương 136
Chương 135
Chương 134
Chương 133
Chương 132
Chương 131
Chương 130
Chương 129
Chương 128
Chương 127
Chương 126
Chương 125
Chương 124
Chương 123
Chương 122
Chương 121
Chương 120
Chương 119
Chương 118
Chương 117
Chương 116
Chương 115
Chương 114
Chương 113
Chương 112
Chương 111
Chương 110
Chương 109
Chương 108
Chương 107
Chương 106
Chương 105
Chương 104
Chương 103
Chương 102
Chương 101
Chương 100
Chương 99
Chương 98
Chương 97
Chương 96
Chương 95
Chương 94
Chương 93
Chương 92
Chương 91
Chương 90
Chương 89
Chương 88
Chương 87
Chương 86
Chương 85
Chương 84
Chương 83
Chương 82
Chương 81
Chương 80
Chương 79
Chương 78
Chương 77
Chương 76
Chương 75
Chương 74
Chương 73
Chương 72
Chương 71
Chương 70
Chương 69
Chương 68
Chương 67
Chương 66: H
Chương 65
Chương 64
Chương 63
Chương 62
Chương 61
Chương 60
Chương 59
Chương 58
Chương 57
Chương 56
Chương 55
Chương 54
Chương 53
Chương 52
Chương 51
Chương 50
Chương 49
Chương 48
Chương 47
Chương 46
Chương 45
Chương 44
Chương 43
Chương 42
Chương 41
Chương 40
Chương 39
Chương 38
Chương 37
Chương 36: H+
Chương 35: H+
Chương 34: H+
Chương 33: H+
Chương 32: H
Chương 31: H
Chương 30
Chương 29
Chương 28
Chương 27
Chương 26
Chương 25
Chương 24
Chương 23
Chương 22
Chương 21
Chương 20
Chương 19
Chương 18
Chương 17
Chương 16
Chương 15
Chương 14
Chương 13
Chương 12
Chương 11
Chương 10
Chương 9
Chương 8
Chương 7
Chương 6
Chương 5
Chương 4
Chương 3
Chương 2
Chương 1

💬 Bình luận (0)

User Avatar
Bạn cần đăng nhập để bình luận.