Chương 166

Không có lịch cố định. Follow Page của Team để cập nhật chương mới: CallmeJang và CallmeJang Team.

Lúm đồng tiền mờ nhạt hiện lên trên gò má hóp xanh xao. Cha Moo Heon nhìn chằm chằm vào dấu vết mờ nhạt ấy một lúc rồi quay đi.

Chẳng bao lâu sau, phần ăn tại phòng mà Cha Moo Heon gọi đã được mang lên. Si Hyun đảo mắt nhìn bát cháo bào ngư bốc khói nghi ngút cùng bát nước kim chi củ cải đặt trước mặt. Thực đơn rất thanh đạm. Mùi dầu mè thơm phức dậy lên từ bát cháo trông rất ngon, nhưng mùi tanh thoang thoảng lẫn trong đó lại khiến bụng dạ cậu bắt đầu cồn cào khó chịu.

Khổ nỗi, người gọi món đang ngồi lù lù ngay trước mặt. Trước đây hắn còn vừa làm việc vừa để ý cậu, giờ thì hắn nhất quyết không đi cho đến khi cậu ăn hết bát cháo này.

Dưới áp lực nặng nề, Si Hyun đành cầm thìa lên. Cậu cẩn thận múc một thìa, thổi phù phù cho nguội, hít một hơi rồi đưa vào miệng. Vị chua mát của nước kim chi củ cải giúp át đi mùi tanh một chút nhưng cũng chẳng khá hơn là bao.

"…."

Cuối cùng, Si Hyun buông thìa khi chưa ăn được một nửa. Miệng vẫn còn vị cháo đắng ngắt, cậu ngập ngừng biện minh:

"Chuyện là..., tôi no rồi."

Thực ra bụng cậu chẳng no chút nào. Thà nhịn đói luôn thì đỡ, chứ ăn lưng chừng thế này càng khiến cơn thèm ăn trỗi dậy. Nhưng nếu cố ăn thêm cháo bào ngư, chắc chắn cậu sẽ nôn thốc nôn tháo hết ra, uổng công ăn nãy giờ.

Không biết Cha Moo Heon nhận ra tình trạng của cậu bằng cách nào, hắn nhấc điện thoại gọi phục vụ phòng. Si Hyun bối rối nhìn hắn ra hiệu bằng mắt, bắt cậu trả lời qua điện thoại.

Lúc đó, thứ duy nhất hiện lên trong đầu cậu là hoa quả. Đúng cái loại hoa quả cậu từng gọi làm mồi nhắm vào cái đêm đầu tiên cậu hiến thân cho hắn. Tình huống thật nực cười, nhưng có vẻ hương vị ấn tượng hôm đó đã in sâu vào tâm trí cậu.

Kỳ lạ thay, một khi ý nghĩ muốn ăn trái cây xuất hiện, cậu không thể kìm lại được. Nếu không được ăn ngay bây giờ, chắc chắn cậu sẽ bị ám ảnh suốt mấy ngày liền. Cơn đói cồn cào ập đến như điên dại. Phải rồi, người xưa có câu chết cũng phải làm con ma no. Sau một hồi đắn đo suy nghĩ, Si Hyun lí nhí:

"Hoa quả ạ."

Chưa đầy mười mấy phút sau, đĩa trái cây được gọt tỉa gọn gàng đã được mang đến. Những miếng hoa quả cắt đẹp mắt xếp trong chiếc đĩa lớn trông sang trọng chẳng kém gì hình ảnh trên tạp chí, hương vị cũng tuyệt hảo. Không biết họ nhập hàng kiểu gì mà loại nào cũng tươi rói, ngọt lịm bất kể mùa vụ, trong đó còn có cả những loại trái cây nhiệt đới mà Si Hyun chưa từng nếm thử bao giờ.

Chẳng mấy chốc, Si Hyun quên cả dùng dĩa, cứ thế dùng tay bốc ăn ngấu nghiến. Ăn quá nhiều đồ chua ngọt khiến lưỡi tê rần, nhưng tay cậu không dừng lại được. Giờ cậu chỉ nghĩ đến việc phải ăn thật nhiều khi còn có thể ăn được, nếu không cơn buồn nôn lại ập đến thì đến ngửi cũng chẳng xong.

Thoáng chốc đĩa hoa quả chỉ còn lại vỏ trang trí. Si Hyun tự thấy xấu hổ vì cái nết ăn uống thô thiển của mình. Vốn tưởng bản thân không phải người quá coi trọng chuyện ăn uống, vậy mà bộ dạng vừa rồi trông chẳng khác nào con ma đói. Xấu hổ quá đỗi, Si Hyun lén lút lau những ngón tay dính đầy nước trái cây ngọt lịm vào vạt áo choàng tắm.

Cậu liếc mắt nhìn hắn. Cuối cùng, không chịu nổi sự im lặng, Si Hyun mở lời.

"...Ngài bận lắm ạ?"

"Tôi cứ tưởng..., ngài quên tôi rồi chứ."

Chỉ là câu nói bâng quơ nhưng cũng có vài phần thật lòng. Dù sau khi sự thật bị phơi bày, họ đã bên nhau một tuần. Nhưng Si Hyun vẫn nghi ngờ liệu Cha Moo Heon có phải loại người dễ dàng thỏa mãn và bỏ qua mọi chuyện như thế không. Cậu lo lắng không biết trong thời gian qua hắn có âm mưu gì sau lưng cậu, hay đang tìm cách dìm cậu xuống đáy sâu hơn nữa không.

Thấy Cha Moo Heon nhìn mình chằm chằm và vươn tay ra, Si Hyun theo phản xạ nhắm mắt co rúm người lại. Nhưng thứ chạm vào cậu lại là những ngón tay nhẹ nhàng lau khóe miệng.

Lạ quá, có gì đó rất lạ.

Cả đời sống phải nhìn sắc mặt người khác nên Si Hyun cực kỳ nhạy cảm với thay đổi của hoàn cảnh và tâm trạng người khác. Vì thế, nói cậu không cảm nhận được điều gì bất thường từ hành động và ánh mắt dai dẳng của Cha Moo Heon là nói dối.

Nhưng Si Hyun quyết định giả vờ như không biết. Tò mò về chiếc hộp Pandora cấm kỵ chưa bao giờ là điều khôn ngoan, và cậu cũng chẳng muốn dây vào. Ngón tay đang lau miệng cho cậu bỗng chạm nhẹ vào đôi môi ướt đẫm nước hoa quả, sau đó tự nhiên xâm nhập vào bên trong.

"...Ưm."

Si Hyun không thể khép miệng, nước bọt cứ thế trào ra khi ngón cái của Cha Moo Heon khuấy đảo bên trong, đùa nghịch với lưỡi cậu. Mỗi lần ngón tay rắn rỏi mà mềm mại ấy lướt qua phần niêm mạc mỏng manh dưới lưỡi và nướu, một cảm giác khó tả lại dấy lên.

Mép nệm lún xuống khi Cha Moo Heon trèo lên giường. Si Hyun giật mình khi bàn tay hắn luồn vào vạt áo choàng hé mở, nhưng cũng cố thả lỏng đón nhận. Hơi ấm từ bàn tay hắn xoa dịu đầu vú đang cương lên vì căng thẳng và vùng ngực trái có trái tim đang đập loạn nhịp.

Dẫu thế cơ thể Si Hyun vẫn cứng đờ và lạnh toát. Nhận ra điều đó, Cha Moo Heon khẽ nhíu mày.

"…."

Khi hắn rút tay về, Si Hyun chỉ biết chớp mắt nhìn theo. Sau đó, hắn cầm áo khoác rời đi mà không thèm liếc nhìn cậu lấy một lần.

'Rầm.' Tiếng cửa đóng sầm lại khiến cậu giật nảy mình.

Lần đầu tiên sau hắn làm thế này sau mấy tuần ghé qua. Với tính cách của hắn, chắc chắn hắn không giải tỏa nhu cầu sinh lý với người khác. Thế mà lại kết thúc lãng xẹt thế này. Dù việc sờ ngực nhẹ nhàng hơn nhiều so với trước đây, nhưng nhớ lại lúc hắn điên cuồng lao vào cậu bất kể ngày đêm, cậu vẫn thấy lạ lẫm.

Nói vậy không có nghĩa là Si Hyun nghĩ Cha Moo Heon có lương tâm gì đâu. Bản thân Si Hyun cũng chẳng có thứ đó, nhưng Cha Moo Heon là kẻ có thể cương cứng và hưng phấn ngay cả khi được người bị chấn động não phục vụ cơ mà.

'Định làm nhưng lại mất hứng à?' Si Hyun chỉnh lại áo quần, suy nghĩ lung tung. Cũng phải, chịch nhiều thế cũng chán chứ. Hơn nữa, giờ cậu đã bị lột trần mọi bí mật, bị giam lỏng ở đây, nếu hắn không đuổi thì cậu cũng chẳng dám đi đâu. Dù có chút sợ hãi khi nghĩ đến lý do hắn không động vào mình, nhưng nếu rời khỏi đây cậu cũng chẳng biết đi đâu về đâu. Chưa tìm được câu trả lời cho cuộc đời mình, nên với cậu bây giờ ở trong hay ở ngoài cũng như nhau cả thôi.

'Dù sao ra khỏi đây cũng chẳng có chỗ nào để đi.'

Si Hyun vùi mặt vào đầu gối, vòng tay tự ôm lấy mình. Cậu dễ dàng chấp nhận giả thuyết mình tự đặt ra, nhưng trong lòng vẫn không ngừng tự hỏi.

'Hắn chán mình thật rồi à?'

Thứ Cha Moo Heon hứng thú là con mồi vờn qua vờn lại trước mắt hoặc con thú dính bẫy đang vùng vẫy tuyệt vọng. Chứ không phải miếng thịt đã được làm sạch sẽ nằm im trên thớt. Nói cách khác, cậu hiện tại chẳng phải là một món hàng hấp dẫn nữa. Nhưng suy đoán đó chẳng mang lại cảm xúc gì đặc biệt với cậu.

Chà, sớm muộn gì cũng thế thôi. Có khi là ngày mai cũng nên.

Dù thế nào thì việc Cha Moo Heon vứt bỏ cậu cũng là điều hiển nhiên. Con người ai cũng có lúc chán, và với tính cách của Cha Moo Heon thì không chán mới là lạ.

Vở kịch này đã được định sẵn kết cục. Và cậu là đoàn tàu chạy trên đường ray đó. Tàu trật bánh rồi thì chuyện mối quan hệ giữa cậu và Cha Moo Heon kết thúc thế nào đă rõ như ban ngày.

Nhưng biết đâu khi đó, cậu sẽ thực sự được tự do? Hy vọng đó không phải là suy nghĩ điên rồ trong hoàn cảnh tiến thoái lưỡng nan này.

Cha Moo Heon không phải kẻ keo kiệt. Nếu sau này hắn cho cậu một khoản tiền, dù là tiền bịt miệng hay gì đó, cậu có thể dùng nó để đi đến bất cứ đâu. Thời gian sẽ xóa nhòa tất cả, lúc đó chắc Cha Moo Joon cũng chẳng còn chấp nhặt với cậu nữa.

Kể cả điều kiện là không bao giờ được quay lại Hàn Quốc, cậu cũng sẵn lòng chấp nhận. Si Hyun sẵn sàng vứt bỏ cái tên 'Baek Si Hyun' để trở thành một con người mới, và cậu thực sự khao khát điều đó.

Si Yoon rồi sẽ quên cậu và sống hạnh phúc. Có thể thỉnh thoảng con bé sẽ nhớ về cậu đôi chút, nhưng nếu đó là ký ức buồn thì mong con bé hãy quên đi thật nhanh.

Sự tồn tại của cậu chỉ gây hại cho con bé. Đây không chỉ là vì tương lai của cậu, mà còn là vì con bé nữa. Si Hyun tự biện minh cho mình hết lần này đến lần khác. Nực cười thay, cảm giác tội lỗi đè nặng trong tim vẫn còn đó.

Si Hyun biết mình là kẻ thiếu quyết đoán. Đã quyết tâm làm gì thì phải làm cho tới cùng, đằng này cậu cứ tìm đủ mọi lý do để bào chữa cho bản thân, tạo nên một mớ hỗn độn. Bảo sao kết quả chẳng ra đâu vào đâu và cậu càng phát điên hơn.

'Mình cũng đã cố gắng hết sức rồi mà. Giờ mình có quyền nghĩ cho bản thân chứ?'

Si Hyun quay đầu, cầm lấy chiếc đồng hồ trên tủ đầu giường vân vê. Cầm nó trong tay mang lại cảm giác an tâm kỳ lạ. Vị ngọt của hoa quả trong miệng giờ đã chuyển thành vị đắng chát.

---

- Mở đầu bằng lời chào là tốt nhất nhỉ?

 

Cài đặt

180%
14px
Chương 385
Chương 384
Chương 383
Chương 382
Chương 381
Chương 380
Chương 379
Chương 378
Chương 377
Chương 376
Chương 375
Chương 374
Chương 373
Chương 372
Chương 371
Chương 370
Chương 369
Chương 368
Chương 367
Chương 366
Chương 365
Chương 364
Chương 363
Chương 362
Chương 361
Chương 360
Chương 359
Chương 358
Chương 357
Chương 356
Chương 355
Chương 354
Chương 353
Chương 352
Chương 351
Chương 350
Chương 349
Chương 348
Chương 347
Chương 346
Chương 345
Chương 344
Chương 343
Chương 342
Chương 341
Chương 340
Chương 339
Chương 338
Chương 337
Chương 336
Chương 335
Chương 334
Chương 333
Chương 332
Chương 331
Chương 330
Chương 329
Chương 328
Chương 327
Chương 326
Chương 325
Chương 324
Chương 323
Chương 322
Chương 321
Chương 320
Chương 319
Chương 318
Chương 317
Chương 316
Chương 315
Chương 314
Chương 313
Chương 312
Chương 311
Chương 310
Chương 309
Chương 308
Chương 307
Chương 306
Chương 305
Chương 304
Chương 303
Chương 302
Chương 301
Chương 300
Chương 299
Chương 298
Chương 297
Chương 296
Chương 295
Chương 294
Chương 293
Chương 292
Chương 291
Chương 290
Chương 289
Chương 288
Chương 287
Chương 286
Chương 285
Chương 284
Chương 283
Chương 282
Chương 281
Chương 280
Chương 279
Chương 278
Chương 277
Chương 276
Chương 275
Chương 274
Chương 273
Chương 272
Chương 271
Chương 270
Chương 269
Chương 268
Chương 267
Chương 266
Chương 265
Chương 264
Chương 263
Chương 262
Chương 261
Chương 260
Chương 259
Chương 258
Chương 257
Chương 256
Chương 255
Chương 254
Chương 253
Chương 252
Chương 251
Chương 250
Chương 249
Chương 248
Chương 247
Chương 246
Chương 245
Chương 244
Chương 243
Chương 242
Chương 241
Chương 240
Chương 239
Chương 238
Chương 237
Chương 236
Chương 235
Chương 234
Chương 233
Chương 232
Chương 231
Chương 230
Chương 229
Chương 228
Chương 227
Chương 226
Chương 225
Chương 224
Chương 223
Chương 222
Chương 221
Chương 220: "Tôi thích cậu Baek Si Hyun."
Chương 219: "Ngài có yêu tôi không?"
Chương 218: "Tại sao cậu lại ghét tôi?"
Chương 217
Chương 216
Chương 215
Chương 214
Chương 213
Chương 212
Chương 211
Chương 210
Chương 209
Chương 208
Chương 207
Chương 206
Chương 205
Chương 204
Chương 203
Chương 202
Chương 201
Chương 200
Chương 199
Chương 198
Chương 197
Chương 196
Chương 195
Chương 194
Chương 193
Chương 192
Chương 191
Chương 190
Chương 189
Chương 188
Chương 187
Chương 186
Chương 185
Chương 184
Chương 183
Chương 182
Chương 181
Chương 180
Chương 179
Chương 178
Chương 177
Chương 176
Chương 175
Chương 174
Chương 173
Chương 172
Chương 171
Chương 170
Chương 169
Chương 168
Chương 167
Chương 166
Chương 165
Chương 164
Chương 163
Chương 162
Chương 161
Chương 160
Chương 159
Chương 158
Chương 157
Chương 156
Chương 155
Chương 154
Chương 153
Chương 152
Chương 151
Chương 150
Chương 149
Chương 148
Chương 147
Chương 146
Chương 145
Chương 144
Chương 143
Chương 142
Chương 141
Chương 140
Chương 139
Chương 138
Chương 137
Chương 136
Chương 135
Chương 134
Chương 133
Chương 132
Chương 131
Chương 130
Chương 129
Chương 128
Chương 127
Chương 126
Chương 125
Chương 124
Chương 123
Chương 122
Chương 121
Chương 120
Chương 119
Chương 118
Chương 117
Chương 116
Chương 115
Chương 114
Chương 113
Chương 112
Chương 111
Chương 110
Chương 109
Chương 108
Chương 107
Chương 106
Chương 105
Chương 104
Chương 103
Chương 102
Chương 101
Chương 100
Chương 99
Chương 98
Chương 97
Chương 96
Chương 95
Chương 94
Chương 93
Chương 92
Chương 91
Chương 90
Chương 89
Chương 88
Chương 87
Chương 86
Chương 85
Chương 84
Chương 83
Chương 82
Chương 81
Chương 80
Chương 79
Chương 78
Chương 77
Chương 76
Chương 75
Chương 74
Chương 73
Chương 72
Chương 71
Chương 70
Chương 69
Chương 68
Chương 67
Chương 66: H
Chương 65
Chương 64
Chương 63
Chương 62
Chương 61
Chương 60
Chương 59
Chương 58
Chương 57
Chương 56
Chương 55
Chương 54
Chương 53
Chương 52
Chương 51
Chương 50
Chương 49
Chương 48
Chương 47
Chương 46
Chương 45
Chương 44
Chương 43
Chương 42
Chương 41
Chương 40
Chương 39
Chương 38
Chương 37
Chương 36: H+
Chương 35: H+
Chương 34: H+
Chương 33: H+
Chương 32: H
Chương 31: H
Chương 30
Chương 29
Chương 28
Chương 27
Chương 26
Chương 25
Chương 24
Chương 23
Chương 22
Chương 21
Chương 20
Chương 19
Chương 18
Chương 17
Chương 16
Chương 15
Chương 14
Chương 13
Chương 12
Chương 11
Chương 10
Chương 9
Chương 8
Chương 7
Chương 6
Chương 5
Chương 4
Chương 3
Chương 2
Chương 1

💬 Bình luận (1)

User Avatar
Bạn cần đăng nhập để bình luận.
User Avatar
1 tháng trước
Cha này thích lúm đồng tiền quá he, đọc lần nào cx chú ý này của ẻm