Không có lịch cố định. Follow Page của Team để cập nhật chương mới: CallmeJang và CallmeJang Team.
Dù sao hắn cũng cần thời gian và sự kiên nhẫn. Hắn hít thở sâu liên tục, cố gắng kìm nén sự bạo lực vô liêm sỉ đặc trưng của Alpha. Lần đầu tiên trong đời mọi việc không theo ý muốn khiến hắn cảm thấy lạ lẫm với những cảm xúc của mình. Ngay cả thời dậy thì tâm trạng hắn cũng chưa từng thất thường như tàu lượn siêu tốc thế này, không ngờ sắp 40 tuổi đầu, hắn lại phải trải nghiệm cảm giác để cảm xúc lấn át lý trí.
"A!"
Bàn tay Cha Moo Heon bất ngờ vuốt ve bụng dưới khiến cơ thể Si Hyun đang mềm oặt như rau héo bỗng cứng đờ. Nhiệt độ trong phòng bệnh rất vừa phải nhưng không hiểu sao cậu lại thấy nổi da gà và cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng. Mặc kệ phản ứng của cậu, bàn tay hắn vẫn sờ soạng khắp người Si Hyun.
"Lại gầy đi rồi."
Dù đã cố kìm nén nhưng câu nhận xét ngắn gọn của hắn vẫn lộ rõ vẻ cáu kỉnh. Thấy Si Hyun vẫn lì lợm mím chặt môi, Cha Moo Heon nhướn mày nói.
"Không biết Giáo sư Han đã giải thích cho cậu chưa, nhưng nếu cậu Si Hyun cứ tiếp tục thế này thì có khi phải nạp dinh dưỡng bằng đường dưới thay vì đường trên đấy."
Lời đe dọa đáng sợ đó khiến đôi môi khô khốc của Si Hyun hé mở. "Đường dưới" thì chỉ có một cách duy nhất thôi.
"Nếu cậu thích ngày nào cũng bị bơm đầy tinh dịch vào cái lỗ thì cứ việc."
Mặt Si Hyun cắt không còn giọt máu. Hình như cậu có nghe Giáo sư Han nói gì đó tương tự, nhưng não bộ đã vô thức quên đi. Hình như ông ấy dùng từ ngữ y học khô khan kiểu "hành vi tiếp nhận Pheromone vào cơ thể", chứ đâu có dùng từ "tinh dịch" thô thiển như hắn. Có lẽ vì thế mà Si Hyun đã nghe tai này lọt qua tai kia.
"Tôi thì sướng rồi, được chịch cậu mà. Nhưng chưa đến lúc nên tôi mới phải nhịn, chỉ dám mút vú cậu như mút ngón tay và chờ đợi thôi đấy."
"......."
"Nếu không làm thế thì đứa bé sẽ hút cạn Pheromone của cậu, nguy hiểm lắm. Lỡ cậu bị sốc thì tôi không đảm bảo chuyện gì sẽ xảy ra đâu."
Lời cảnh báo trần trụi sặc mùi dục vọng này của Cha Moo Heon lại khá hiệu quả với Si Hyun. Hơn nữa, giọng điệu "giả nhân giả nghĩa" của hắn khiến Si Hyun quên mất rằng nguyên nhân gốc rễ của vấn đề là hạt giống của hắn đang lớn lên trong bụng cậu, và chỉ cần loại bỏ nó là xong chuyện.
"...Tôi sẽ ăn."
"Đường trên hay đường dưới?"
"Tr, trên ạ."
Si Hyun co rúm người trả lời, liếc nhìn hắn. Thái độ ngoan ngoãn đến lạ, vẻ phản kháng đã bay biến đâu mất. Một phần cũng do ngón tay Cha Moo Heon đang vuốt ve gáy và nghịch những sợi tóc con của cậu. Cậu lo sợ nhỡ hắn đổi ý rồi bóp cổ mình thì sao. Nhưng trái với lo lắng đó, vẻ mặt Cha Moo Heon tươi tỉnh hẳn lên.
"Vậy nói xem cậu muốn ăn gì?"
"…."
Muốn ăn gì ư? Chẳng nghĩ ra món gì, mà cũng chẳng muốn ăn gì cả. Mùi vị thế nào thì dạo này ăn gì cậu cũng chẳng biết là đang ăn bằng miệng hay bằng mũi, thỉnh thoảng còn bị đầy bụng khó tiêu. Nhưng nếu không trả lời thì có khi phải nhận cái của nợ hắn đút vào bằng đường dưới thật mất. Mặc kệ lời khuyên của Giáo sư Han, hắn là loại người chuyện gì cũng dám làm. Hơn nữa theo quan sát của Si Hyun, cái thai trong bụng cậu cũng "lì lợm" giống hệt bố nó, kiểu gì cũng dai như đỉa chứ không dễ gì bị sảy đâu. Điều đó đã được chứng minh ngay từ khi phát hiện ra nó rồi.
Thứ duy nhất cậu nghĩ đến là hoa quả chua ngọt, nhưng đời nào hắn cho cậu ăn hoa quả thay cơm. Sợ làm hắn phật ý, Si Hyun giả vờ suy nghĩ một lát rồi đưa ra câu trả lời vô trách nhiệm và chung chung nhất: "Gì cũng được ạ".
Sự im lặng nặng nề bao trùm.
Trò chơi kéo co không hồi kết khiến Cha Moo Heon nhíu mày. Nhưng vẫn như mọi khi, Si Hyun chẳng có khiếu ăn nói cũng chẳng muốn nói gì, cậu dựng lên bức tường vô hình bằng cách vùi mặt vào hai đầu gối.
Đúng lúc đó, tiếng bụng réo 'ọc ọc' vang lên rõ to trong căn phòng yên tĩnh. Si Hyun cắn má trong, xấu hổ muốn chui xuống đất. May là Cha Moo Heon không mỉa mai gì về tiếng động đó.
Nhưng cái dạ dày vẫn tiếp tục biểu tình đòi ăn. Cậu đói đến mức đau đầu nhưng miệng vẫn đắng ngắt. Cha Moo Heon nhìn chằm chằm Si Hyun một lúc rồi lấy điện thoại ra nhắn tin. Có vẻ như đang nhắn tin cho ai đó.
Xong xuôi, Cha Moo Heon mới mặc lại áo cho Si Hyun và ngả người ra ghế. Nhưng ánh mắt soi mói của hắn vẫn dán chặt vào cậu khiến Si Hyun cử động ngón tay cũng thấy áp lực. Một giây dài như một phút, một phút dài như một giờ, thời gian trôi qua trong đau khổ.
Sau khoảng thời gian dài đằng đẵng như cả thế kỷ thì có tiếng gõ cửa. Là người thường mang cơm cho cậu. Si Hyun chán nản nghĩ chắc lại là cơm bệnh viện nhạt nhẽo. Nhưng bất ngờ thay, bày ra trước mắt cậu là những hộp nhựa đựng đồ ăn bên ngoài.
Cha Moo Heon hất cằm về phía mấy cái hộp.
"Ăn đi."
Si Hyun tròn mắt nhìn hộp bánh gạo cay trắng bốc khói nghi ngút. Không ngờ hắn lại cho cậu ăn đồ bên ngoài.
"Nói trước là không phải ngày nào cũng được ăn thế này đâu nhé."
'Tách.' Bàn tay đẹp như tạc tách đôi đôi đũa dùng một lần và nhét vào tay Si Hyun.
"Cậu ngồi thừ ra đó làm gì. Định cúng à?"
"..."
Nghe lời thúc giục của hắn, Si Hyun ngơ ngác cầm đũa lên. Ban đầu cậu còn dè dặt gắp từng miếng, nhưng khi vị kem béo ngậy tan trong miệng, tốc độ gắp thức ăn của cậu tăng dần. Về sau cậu cắm cúi ăn, chẳng màng đến nước sốt dính đầy mép.
Đã bao lâu rồi mới được ăn ngon thế này. Niềm vui ăn uống khiến cậu quên cả sĩ diện và những nỗi lo thầm kín, Si Hyun ăn ngấu nghiến như chết đói, còn suýt bị nghẹn. Đến khi hơi lưng lửng bụng, cậu mới để ý đến túi đồ chiên được tặng kèm. Si Hyun vội nuốt miếng bánh đang nhai dở, tham lam gắp liền hai miếng bỏ vào miệng.
Nhưng khi lý trí dần trở lại, cậu cảm thấy có gì đó sai sai. Rõ ràng cậu đã từng nếm hương vị này ở đâu đó rồi. Hơn nữa, cái nhãn dán "Hàng tặng kèm" trên hộp trông rất quen mắt. Khi nhận ra điều bất thường, đôi đũa trên tay Si Hyun khựng lại.
"...Cái này."
Là.... Si Hyun lầm bầm, quay đầu lại. Cha Moo Heon đang ngồi vắt chéo chân, hai tay đan vào nhau đặt trên đầu gối, nhìn cậu chằm chằm.
"…."
Quay lại nhìn hộp đồ ăn, nhưng lần này tay cậu chậm hẳn. Si Hyun lặng lẽ nhai, mắt dán xuống đất. Khi liếc nhìn cái nhãn lần nữa, tên quán ăn đã đập thẳng vào mắt cậu.
Quả nhiên, đó là quán cậu hay gọi đồ ăn khi còn ở nhà Cha Moo Joon. Bàn tay cầm miếng đồ chiên run rẩy, nước sốt trắng chảy ra từ khóe miệng hé mở.
Chỗ thức ăn còn lại đều bị tống vào thùng rác.
Sau đó, thỉnh thoảng Cha Moo Heon lại "ban ơn" gọi đồ ăn ngoài cho cậu, nhưng Si Hyun chỉ ăn vài miếng là lại vứt hết. Cảm giác rợn người hôm đó vẫn ám ảnh cậu.
Hơn nữa, chứng ốm nghén của cậu ngày càng nặng, giờ chỉ ngửi mùi thức ăn thôi cũng thấy buồn nôn. Giáo sư Han bảo giai đoạn này sẽ đỡ nghén, nhưng chắc là nói dối để an ủi cậu thôi. Không ăn được gì nên đương nhiên cậu cứ sụt cân vùn vụt, còn cái thứ trong bụng vẫn dai dẳng bám trụ, hút cạn chút dinh dưỡng ít ỏi còn lại của cậu để sống sót.
"Bữa tối thế nào?"
Định trả lời "sao cũng được" nhưng bắt gặp ánh mắt đen thẫm của hắn, Si Hyun lại ngậm miệng. Nhìn vào đôi mắt sâu hun hút đó, cậu sợ nếu trả lời qua loa sẽ bị mắng.
"Muốn ăn gì?"
"...Giờ tôi không nghĩ ra món gì cả."
Không ăn được gì nên não cũng đình công luôn hay sao ấy, dạo này đầu óc cậu chậm chạp hẳn. Câu trả lời yếu ớt và sự im lặng kéo dài khiến ánh mắt Cha Moo Heon hiện rõ vẻ hung dữ. Khác với vẻ chỉn chu đến mức sạch sẽ thái quá thường ngày, hôm nay trông hắn khá phong trần, tóc mái rủ xuống tự nhiên.
"Xin lỗi...."
Thấy sắc mặt hắn không tốt, Si Hyun buột miệng nói ra những lời đó mà không hề hay biết. Nhưng vừa thốt ra cậu đã thấy hối hận. Đến bao giờ cậu mới thôi cái trò sợ sệt khúm núm trước mặt hắn đây?
'Cốc, cốc....'
Ngón tay thon dài của Cha Moo Heon gõ nhẹ lên mặt bàn. Ánh mắt đen thẫm quét qua cơ thể gầy guộc trên giường.
"Chúng ta đi ăn ngoài nhé?"
Cái đầu nhỏ nhắn của cậu giật nảy lên. Không bỏ lỡ phản ứng đó, hắn đứng dậy khỏi ghế và tiến lại gần giường.
"Ý tôi là ra khỏi đây ấy."
Khuôn mặt trắng bệch đang vùi trong chăn hé ra một nửa. Biểu cảm le lói chút hy vọng trông cũng khá thú vị, nhưng hắn đâu phải kẻ ngốc mà không biết ý nghĩa đằng sau sự hy vọng đó. Tự nhiên thấy bực mình, nhưng hắn quyết định lờ đi. Đối với hắn, đây đã là sự nhân nhượng và phá lệ lớn lắm rồi.
"Trời ấm lên rồi. Trên sân thượng có nhà kính, cũng đẹp lắm."
Nghe vậy, tia hy vọng trên mặt Si Hyun tắt ngúm. Tưởng "ăn ngoài" là được ra khỏi bệnh viện, hóa ra vẫn chỉ quanh quẩn trong cái lồng này. Dù biết có ra ngoài cũng chẳng mơ gì đến chuyện bỏ trốn, nhưng cảm giác bị bẻ gãy cánh khi chưa kịp bay khiến chút hứng thú vừa nhen nhóm đã vụt tắt.
Thấy Si Hyun im lặng, Cha Moo Heon cũng không nói gì thêm. Tình hình bây giờ đúng là chẳng mấy khả quan.
💬 Bình luận (3)