Không có lịch cố định. Follow Page của Team để cập nhật chương mới: CallmeJang và CallmeJang Team.
Nhưng bà ta không hề chào hỏi hay tỏ ra quen biết Si Hyun. Dù sao cậu cũng từng nghĩ mình khá thân thiết với bà ta nên cũng thấy hơi chạnh lòng. Nhưng Si Hyun hiểu tại sao bà ấy lại cư xử như vậy. Chắc chắn là do lệnh của Cha Moo Heon. Hơn nữa, lời nói dối hôm đó đã làm sứt mẻ lòng tin của bà ta với tư cách là quản gia trung thành của gia đình họ Cha. Đặt mình vào vị trí của Quản gia Nam, cậu cũng sẽ làm thế thôi.
Không chỉ Quản gia Nam, những người giúp việc khác cũng vậy. Thái độ coi cậu như người vô hình của họ khiến Si Hyun cảm thấy như mình đã phạm tội tày đình.
Vị máu tanh nồng lan tỏa trong miệng từ vết cắn vô tình vào má trong. Quyết định nói dối Cha Moo Heon hôm đó quả là sai lầm nối tiếp sai lầm. Định giở trò khôn vặt ai ngờ lại rước họa vào thân. Si Hyun đứng ngẩn ngơ ở góc phòng, hai tay xoắn vào nhau, ngập ngừng mãi mới lấy hết can đảm lên tiếng.
"...Xin lỗi."
Một người làm lạnh lùng hỏi:
"Cậu muốn dùng bữa chưa ạ?"
"...Tôi ăn ở đây được không?"
Lý do cậu muốn ăn ở dưới nhà không phải để gây chú ý, mà là vì mùi Pheromone của Cha Moo Heon ám đầy trong phòng ngủ. Dù đói đến mấy, nhưng cứ ăn trong bầu không khí nồng nặc mùi hắn là cậu lại buồn nôn, ăn chẳng được mấy miếng đã phải bỏ dở, nên chẳng thể ăn được gì trong phòng ngủ.
Hơn nữa, không gian đó gợi lại quá nhiều ký ức. Bảo cậu ăn ngon miệng ở nơi chỉ cần quay đầu lại là thấy những chỗ mình từng bị đè ra làm tình đủ mọi tư thế, chịu đủ mọi sự sỉ nhục thì quả là đánh đố. Dù có cam chịu và chấp nhận thực tại đến đâu, thì với tính cách cứng nhắc và cổ hủ của Si Hyun, điều đó là không thể.
Nghe có vẻ vô lý, nhưng ít nhất trong khoảnh khắc này, cuộc sống chen chúc trong tù suốt 3 năm còn dễ thở hơn. Ít nhất khi đó cậu chỉ cần lo thân mình, không ai dám động chạm xác thịt hay sỉ nhục cậu theo kiểu này.
Bữa ăn được dọn lên nhanh chóng và lặng lẽ. Mâm cơm sang trọng như trong tạp chí được bày lên. Chẳng mấy chốc người làm rút lui chỉ để lại mình cậu. Si Hyun ngồi một mình bên chiếc bàn ăn khổng lồ đủ cho mấy chục người ngồi, bắt đầu xúc cơm. Miệng vẫn nhai nuốt nhưng cậu chẳng cảm nhận được mùi vị gì.
"…."
Khi bát cơm gần hết, cậu chạm mắt với cô bé đang đi xuống cầu thang. Si Hyun nuốt vội miếng cơm, nhẹ nhàng đặt thìa xuống.
Từ hôm đó, không chỉ Quản gia Nam mà cả Moo Hee cũng xa lánh cậu. Si Hyun định mở lời với Moo Hee, nhưng cô bé đã quay ngoắt đi như không nhìn thấy gì.
Tai Si Hyun nóng bừng. Không phải vì bị một đứa trẻ phớt lờ, mà vì hình ảnh thảm hại của cậu hôm đó đã in sâu vào tâm trí cô bé. Cảnh tượng một người đàn ông trưởng thành bị túm tóc lôi đi xềnh xệch, vừa bò vừa van xin dưới sàn nhà. Cậu nhục nhã đã đành, nhưng chắc chắn Moo Hee cũng chịu cú sốc không kém.
Bầu không khí ngượng ngùng bao trùm. Tiếng chuông cửa bất ngờ vang lên phá vỡ sự im lặng đó. Vị khách đến thăm tư dinh của Cha Moo Heon vào giờ này là người mà Si Hyun cũng biết mặt.
"Anh hai? Sao giờ này anh lại ở nhà?"
Cha Moo Hye đang bước vào phòng ăn bỗng khựng lại. Vị khách không mời bất ngờ xuất hiện khiến Si Hyun đang định đứng dậy bỗng cứng đờ trong tư thế nửa đứng nửa ngồi.
"Gì đây, hóa ra là cậu Si Hoon à."
Cha Moo Hye nghiêng đầu nhìn Si Hyun từ trên xuống dưới. Sau đó cô hít sâu một hơi, vẻ mặt như vỡ lẽ ra điều gì.
"Xin lỗi nhé, tại mùi Pheromone nồng quá."
"......."
Si Hyun cúi gằm mặt xuống, xấu hổ không biết giấu mặt vào đâu. Cha Moo Hye chẳng bận tâm đến phản ứng rụt rè của cậu, quay sang vẫy tay chào Moo Hee đang đứng ở góc.
"Này. Cháu lớn hơn lần trước cô gặp đấy nhỉ? Đúng không?"
Moo Hee không trả lời, nhưng Cha Moo Hye cũng chẳng quan tâm, cứ thế thao thao bất tuyệt rồi ngồi xuống bàn ăn.
"A, đói quá. Sáng nay không ăn gì nên nãy giờ cứ chóng mặt. Cậu Si Hoon là đàn ông chắc ăn được nữa chứ nhỉ?"
Cha Moo Hye tự nhiên như ở nhà, gọi phần ăn cho mình và tiện thể gọi luôn đồ tráng miệng cho Si Hyun và Moo Hee. Chiếc túi xách hàng hiệu trị giá hàng chục triệu won bị vứt chỏng chơ trên sàn đá. Vẫn phong thái tự tin y như lần cuối cùng cậu gặp cô.
Thấy ánh mắt Cha Moo Hye lướt qua xương quai xanh, Si Hyun giật mình kéo cổ áo lên che đi những vết hickey chi chít.
Đối phương đã biết tỏng quan hệ giữa cậu và chủ nhân ngôi nhà, nhưng trong tình huống này cậu vẫn thấy xấu hổ. Đã bảo bao nhiêu lần là đừng để lại dấu vết ở chỗ dễ thấy rồi mà hắn cứ làm ngược lại. Cậu càng van xin, hắn càng làm tới như con thú đói. Gặp phải kẻ ngang ngược như thế, Si Hyun đành bó tay chịu trói.
Cha Moo Hye im lặng cho đến khi đồ ăn được mang lên. Thà cô cứ nói năng linh tinh chọc ngoáy người khác như mọi khi còn đỡ, đằng này cứ ngồi im nhìn chằm chằm khiến Si Hyun áp lực vô cùng.
Định đứng dậy bỏ đi nhưng đồ ăn đã dọn ra ngay trước mặt, làm thế thì kỳ quá. Không còn cách nào khác, Si Hyun đành cầm nĩa lên. Chọc vào chiếc bánh kem tròn giữa chiếc đĩa viền vàng, dòng siro cherry đỏ như máu chảy ra. Có lẽ do bị Pheromone của Cha Moo Heon ám ảnh nên nhìn cảnh tượng đó cậu thấy buồn nôn.
"Hai người đang sống chung à?"
Ăn xong lúc nào không hay, Cha Moo Hye đột ngột lên tiếng. Si Hyun chọc nát miếng bánh kem tội nghiệp, cười gượng gạo.
"...Không phải đâu ạ."
"Thế là gì, thuê nhà ngắn hạn à?"
Nói xong, Cha Moo Hye cười khanh khách thích thú. Có vẻ cô rất tâm đắc với câu đùa mà như thật của mình. Dù chẳng ai cười hùa theo, cô vẫn tủm tỉm cười một lúc lâu. Cô gái này bình thường trông có vẻ bình thường nhất nhà họ Cha, nhưng thi thoảng cũng có những lúc tưng tửng lạ lùng. Và ở những điểm đó, thoáng thấy bóng dáng của Cha Moo Heon. Quả nhiên là cùng một dòng máu.
"Thế ngủ chung phòng với anh tôi à?"
Nghe câu hỏi của Cha Moo Hye, Si Hyun liếc nhìn Moo Hee. Cô bé đang cúi gằm mặt ăn bánh kem, mái tóc che khuất biểu cảm nên không rõ thế nào. Trước ánh mắt chờ đợi của Cha Moo Hye, Si Hyun đành trả lời.
"Thỉnh thoảng thôi ạ."
Không phải thỉnh thoảng, mà là hàng ngày. Giờ trong phòng ngủ của hắn đã có đầy đủ quần áo, đồ lót của cậu đã trở thành chuyện hiển nhiên.
Si Hyun biết thừa lời nói dối này không qua mắt được Cha Moo Hye. Nhưng cậu vẫn nói dối, một phần vì sợ bị hiểu lầm là đang khoe khoang dù chẳng có gì đáng khoe, một phần vì sự có mặt của Moo Hee. Dù cô bé có thông minh và hiểu chuyện đến đâu, cậu cũng không muốn nói những lời như thể cướp bố của cô bé ngay trước mặt cô bé.
Nghe thì buồn cười vì cậu đang ở vị trí của một tên điếm phá hoại gia đình người khác, nhưng Si Hyun tin rằng mình chưa đến mức tồi tệ như vậy. Ít ra cũng phân biệt được rác tái chế và rác không tái chế chứ.
Thấy Si Hyun im lặng dằm nát bánh kem, Cha Moo Hye hừm một tiếng, ngồi thẳng dậy.
"Mà sao trông cậu Si Hoon ngày càng tàn tạ thế này."
"…."
"Cơm ở đây ngon mà? View cũng đẹp nữa."
Nghe cứ như đang đánh giá nhà hàng vậy. Si Hyun chỉ biết gật đầu trước những lời nhận xét vô tư lự của cô.
"A đúng rồi, suýt thì quên."
Cha Moo Hye lôi từ trong chiếc túi Birkin ra một hộp quà nhỏ được gói ghém cẩn thận. Moo Hee nhận quà mà mặt không biểu lộ chút cảm xúc nào, nhưng Cha Moo Hye dường như chỉ cần đưa quà là xong nhiệm vụ chứ cũng chẳng bận tâm lắm.
"Dù sao cô cũng là cô ruột, sinh nhật cháu gái duy nhất thì phải chúc mừng chứ."
Sinh nhật? Từ đó khiến mắt Si Hyun sáng lên. Thảo nào hôm nay trong nhà nhộn nhịp thế. Chắc tối nay có tiệc tùng gì đây. Thấy Si Hyun nhìn mình, Moo Hee lí nhí "Cảm ơn cô" rồi cầm quà đi mất. Nhìn theo bóng lưng cô bé, Cha Moo Hye quay ngoắt lại hỏi Si Hyun với giọng đầy ẩn ý:
"Có chuyện gì à?"
"Dạ?"
"Bình thường cái nhà này đã u ám rồi, nhưng hôm nay thấy Quản gia Nam và mọi người có vẻ ủ rũ hơn."
Hừm. Mắt Cha Moo Hye nheo lại nhìn Si Hyun.
"Chắc là tại cậu Si Hoon rồi nhỉ?"
Suy đoán của Cha Moo Hye hoàn toàn chính xác. Với tư cách là người làm thuê kiêm con nợ bị ép ở nhờ, Si Hyun không dám ho he gì. Nhưng Cha Moo Hye quả không hổ danh em gái Cha Moo Heon, chỉ nhìn qua ánh mắt là đoán được ngay tình hình. Và cả nguyên nhân nữa.
"Nhìn mặt cậu là biết tôi đoán đúng rồi. Cũng phải thôi. Trong cái nhà này, người duy nhất có khả năng chọc điên anh tôi chỉ có cậu thôi."
Ha ha. Cha Moo Hye cười khẽ, khoanh tay dựa lưng vào ghế. Si Hyun xúc một thìa bánh kem to tướng nhét vào miệng để tránh phải trả lời. Vị chua ngọt của cherry lan tỏa trong miệng khiến cậu nhăn mặt. Cha Moo Hye nhìn chằm chằm cậu rồi buông một câu:
"Thôi thì nhịn một chút cho yên chuyện đi."
"…."
"Ngoan ngoãn nghe lời cậu Si Hoon có mất gì đâu. Vớ được cái cọc ngon thế này mà sao cậu cứ tự làm khổ mình thế nhỉ."
Lời nào cũng như kim châm muối xát. Si Hyun cố nuốt trôi miếng bánh kem trong miệng. Vị ngọt gắt khiến lưỡi cậu tê dại.
"...Cảm ơn cô đã khuyên."
"Cứng đầu thật đấy."
Si Hyun chỉ nhếch mép cười trừ. Cậu biết mình cứng đầu, nhưng bị em gái hắn mắng y hệt hắn khiến cậu thấy kỳ kỳ. Phải đổi chủ đề nhanh thôi.
"Hôm nay cô đến vì sinh nhật tiểu thư Moo Hee ạ?"
"Ừ. Đáng lẽ tối nay mới đến dự tiệc, nhưng xui cái là tôi có lịch trình quan trọng nên chỉ ghé đưa quà được thôi."
"Có tổ chức tiệc ạ?"
"À, chỉ là bữa ăn thân mật giữa người trong gia đình ấy mà."
Tay cầm nĩa của Si Hyun khựng lại.
"...Người trong gia đình ạ?"
"Sao, sợ có ai khác ngoài tôi đến à?"
💬 Bình luận (0)