Follow page lỏ của sốp để xem sốp thỉnh thoảng múa mồm vài câu
đọc các bộ cùng tác giả tại đây
Bản dịch thuộc về Ekaterina Team, cập nhật duy nhất trên trang web navyteamn.com, đọc tại trang web chính chủ để ủng hộ nhóm dịch. Truyện không đủ view có thể sẽ bị drop.
Chương 97
Dù nét mặt anh lúc này điềm tĩnh hơn hẳn so với lúc trò chuyện, nhưng những rung động tinh tế từ sâu trong con người anh vẫn lan tỏa, chạm đến tôi bằng những gợn sóng dịu dàng mà mãnh liệt.
Trong lòng tôi bỗng dâng lên một khát khao mơ hồ, muốn giãi bày hết mọi u sầu. Nếu việc phơi bày những góc khuất của bản thân có thể giúp tôi hiểu anh hơn, tôi sẵn sàng thực hiện sự đánh đổi ấy.
Đã bao giờ tôi khao khát hiểu một ai đến thế chưa? Và đó còn là những vết sẹo riêng tư và đau đớn nhất của đối phương, những điều bị giam cầm nơi sâu thẳm nhất và u tối nhất.
Như thể nhận ra sự rung động trong lòng tôi, anh gượng cười và nắm lấy vai tôi.
"Hôm nay là một ngày rất dài, em ngủ đi. Thực ra anh còn có chỗ phải đến... Anh phải chuẩn bị và ra ngoài một lát, nhưng em đừng bận tâm, cứ ngủ ngon nhé."
Anh đứng dậy khỏi giường và chuẩn bị chăn đắp cho tôi. Có lẽ giờ đây sự mệt mỏi mới ập đến, anh liên tục dùng cổ tay ấn lên đôi mắt đã nặng trĩu.
Tôi có hơi áy náy khi đã giữ chân một người bận rộn như anh quá lâu, nhưng giờ mà xin lỗi vì đã đòi hỏi làm tình thì thật không hợp lý.
Bên ngoài cửa sổ, bầu trời đã chuyển sang màu tím đậm. Cơn mưa vẫn còn, nhưng đã dịu dàng hơn so với lúc nửa đêm.
Chứng kiến anh kéo thêm một lớp rèm để chắn bớt ánh sáng, dường như chẳng có chút thời gian nào để nghỉ ngơi, tôi cất lời hỏi với giọng đầy áy náy. Anh chỉ nhẹ nhàng đáp lại bằng một nụ cười an ủi, tiến đến bên giường, khẽ ấn vai tôi xuống và dặn dò tôi hãy yên tâm nghỉ ngơi.
"Anh sẽ để điện thoại lại đây cho em. Anh sẽ gọi điện, nên dù có buồn ngủ đến đâu cũng phải bắt máy nhé."
Có lẽ đó chỉ là cuộc gọi để cập nhật tiến độ công việc tôi đã nhờ anh, nhưng cách anh dặn dò nghe tựa như những lời hứa hẹn nồng ấm giữa những người yêu nhau... Trong giây phút, lòng tôi chợt ấm áp, nhưng ngay sau đó là nỗi sợ hãi ùa đến.
Cả về hoàn cảnh lẫn tâm trạng, tôi đều chưa sẵn sàng để đón nhận một mối quan hệ yêu đương.
Tựa như người ta còn chưa kịp nghĩ đến chuyện cho đi, mà mình đã vội chuẩn bị đón nhận... Tôi chợt thấy hình ảnh nồi canh kim chi tự tưởng tượng của mình vừa chua chát vừa nực cười, nên vội kéo chăn lên che kín mặt và gật đầu đồng ý.
Thạt khó tin làm sao. Chỉ vài giờ trước, tôi còn run rẩy vì sợ hãi khi nhìn thấy khuôn mặt của bác cả trước cổng nhà. Giờ đây, tôi lại cảm thấy mọi thứ sẽ thực sự ổn nếu anh nói như vậy.
Đó có lẽ là một phép màu kỳ diệu, không kém phần quan trọng so với việc anh có thực sự giải quyết được công việc hay không. Với suy nghĩ đó, tôi khép mắt lại trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê.
Bản dịch thuộc về Ekaterina Team, cập nhật duy nhất trên trang web navyteamn.com, đọc tại trang web chính chủ để ủng hộ nhóm dịch. Truyện không đủ view có thể sẽ bị drop.
Sự tồn tại không thể có
GHOST
Bóng ma. Ma quỷ. Một thực thể mơ hồ đến mức khó xác định là có thật hay không. Đáng sợ, rùng rợn, và đầy ám ảnh. Người ta thường nói họ sợ hãi, nhưng đó chỉ là một tồn tại "xa lạ" với thế giới thực, đôi khi trôi nổi mờ ảo, đôi khi chỉ là thứ để mua vui.
Căn phòng ngột ngạt hơi ẩm từ cơn mưa rào suốt cả ngày.
Bên ngoài cửa sổ, bình minh xanh lam đang dần ló dạng, nhưng trong phòng làm việc, bóng tối vẫn còn vương vấn bởi những tấm rèm cụp xuống.
Người đàn ông ngồi trên chiếc ghế bành lưng cao, không bật đèn, chìm đắm trong suy tư. Bàn tay cầm ly rượu phình đáy bất động. Anh chống cằm, khuôn mặt đờ đẫn như bị thôi miên. Lồng ngực rộng của thân hình trần trụi phập phồng nhịp nhàng, chứng minh anh là sinh vật sống chứ không phải tượng sáp được nặn nên tinh xảo.
Phá vỡ bầu không khí dần đông cứng, người đàn ông đột ngột ngồi thẳng, rời khỏi lưng ghế.
5:59 sáng. Ở Boston, giờ này có lẽ là 4 giờ chiều.
Sau khi nhanh chóng ước lượng chênh lệch múi giờ, anh cầm lấy chiếc điện thoại vừa nhìn chằm chằm bấy lâu.
Không chắc có thể kết nối được không. Đối phương không phải người rảnh rỗi. Thế nhưng, thật may mắn, chỉ sau vài hồi chuông ngắn ngủi, khoảng cách mười bốn tiếng đồng hồ đã được xóa nhòa, thay vào đó là giọng nói anh đang mong đợi.
Một nụ cười mỉm thoáng hiện trên khuôn mặt vốn cứng đờ, tưởng chừng như hóa thạch của sự vô cảm.
Những lời chào hỏi thân mật, đầy tin cậy giữa những người thân thiết vang lên trong chốc lát.
Nhưng anh không thể trì hoãn thêm nữa. Vấn đề không chỉ nằm ở việc chiếm dụng thời gian của đối phương, mà bản thân anh cũng không đủ dũng khí để tiếp tục ôm ấp nỗi niềm này thêm nữa.
"Hà... tôi không biết phải bắt đầu thế nào..."
Người đàn ông lẩm bẩm với nụ cười thoáng qua, cắn môi rồi buông ra với vẻ mặt khó nhọc. Rồi anh nói ra như đã quyết tâm:
"Tôi đã gây ra Biến đổi." (Đoạn này tác giả ghi là Changing)
Dù đã chuẩn bị tinh thần, nhưng giọng anh lại bình thản đến lạ. Như thể tự mình hoài nghi về lời vừa thốt ra, anh lại im bặt.
Phản ứng đầu tiên từ đầu dây bên kia cũng là im lặng.
"Đương nhiên là có đối tượng. Nếu chỉ tự Thắt Nút và xuất tinh thì đâu gọi là Biến Đổi."
Người đàn ông nhíu mày, nhắm nghiền mắt, xoa thái dương với vẻ khó chịu. Rồi anh nhanh chóng hối hận vì cơn giận vô cớ, bèn lịch sự xin lỗi.
"Vấn đề đầu tiên... chuyện này không phải do ý chí của tôi, cũng không phải với sự đồng ý của đối phương."
Khuôn mặt vô cảm của anh dần sụp đổ, biến thành hiện thân của đau khổ. Để làm dịu cơn đau dù chỉ chút ít, anh nâng ly rượu whisky và uống cạn.
"Không còn cách nào khác. Đó là điều không thể xảy ra, nhưng... tôi đã hoàn toàn bị pheromone chi phối, mất đi lý trí, và khi tỉnh lại... tôi nhận ra mình đã Thắt Nút trong trạng thái Biến đổi."
Hồi tưởng lại cơn choáng váng lúc ấy, mặt anh tái nhợt trong bóng tối.
"Vì vậy tôi mới nói với ông đó là điều không thể xảy ra."
Không thể giữ bình tĩnh, giọng anh trở nên sốt ruột.
"Không, không phải Omega. Không... không phải Omega nhưng... cũng không phải Beta. Đó là vấn đề thứ hai."
Bực bội vì lời giải thích lộn xộn của mình, anh thở dài, dùng tay không cầm điện thoại vuốt mặt nhiều lần. Anh hít sâu, ngồi thẳng, cố gắng trình bày tình hình thật bình tĩnh như lời khuyên từ đầu dây bên kia.
Sau vài ngụm whisky, anh nhớ lại khoảng thời gian không lâu sau khi gặp cậu.
"Rõ ràng là Omega, nhưng bản thân em ấy lại khẳng định mình là Beta 100%. Tôi nghĩ có lẽ do hoàn cảnh nên em ấy phải che giấu, nhưng càng tiếp xúc càng thấy không phải vậy. Em ấy thực sự tin mình là Beta, và mọi phán đoán đều dựa trên đó. Ban đầu... tôi không cảm nhận được pheromone đặc biệt, nhưng vẫn nghĩ em ấy là Omega. Bởi tôi có thể phân biệt được bất kỳ Omega nào, dù họ không giải phóng pheromone. Thế nhưng, không Alpha nào xung quanh tôi nhận ra em ấy là Omega cả. Hơi kỳ lạ, nhưng tôi chỉ nghĩ đó là một Omega uống thuốc ức chế đều đặn. Cậu biết đấy, dù là Omega uống thuốc ức chế kỹ đến đâu, khả năng tôi không cảm nhận được cũng gần như bằng không."
Anh nhớ lại buổi tối tại quán rượu Tây Ban Nha, khi Choi In Woo từng chế nhạo rằng anh sắp trở thành Beta mất thôi, bởi anh luôn khinh thường việc dùng pheromone để quyến rũ đối phương, thậm chí còn ghét cay ghét đắng việc lợi dụng sức mạnh pheromone trong lúc lành tình.
Vốn dĩ, anh không dễ dàng tin tưởng những kẻ mình không hiểu rõ, và cũng chẳng ngại bộc lộ sự cảnh giác thù địch. Anh cố ý khiến đối phương phải dè chừng mình. Với cậu, anh cũng chỉ đối xử như bao người khác, như cách anh từng tiếp đón Yu Ni và Joo Han, hay bất kỳ ai khác bước vào cuộc đời anh.
Thế nhưng, anh không cần nhiều thời gian để nhận ra cậu, người từng theo học hội họa dưới sự hướng dẫn của Trưởng phòng Han, không phải là đối tượng đáng phải đề phòng.
Sự chăm chỉ lặng lẽ hoàn thành công việc được giao là điều đầu tiên thu hút sự chú ý của anh. Những cử chỉ giản đơn như các ngón tay khéo léo cho tờ quảng cáo vào phong bì, hay dáng nghiêng đầu khi treo lên hạ xuống tác phẩm trong phòng triển lãm, đều toát lên một vẻ đẹp khiến người ta ngoái nhìn.
Từ khuôn mặt, đến đường nét cơ thể đang chuyển động, thậm chí là ánh mắt và giọng nói, cậu giống như vừa bước ra từ làn nước, những giọt nước còn đọng lại, và dường như vẫn đang do dự ở ranh giới giữa thiếu niên và thanh niên.
Tính cách cậu không quá hòa đồng, có vẻ e dè trước người lạ, nhưng không hề tỏ ra khó chịu hay cảnh giác với mọi người. Chỉ riêng việc cậu bình tĩnh đón nhận sự xông xáo của Choi In Woo đã chứng minh điều đó. Việc không rụt rè hay e dè cho thấy một bản tính ngay thẳng.
‘Tôi... thực sự không phải là Omega...’
Khuôn mặt nói lên điều đó với đôi mắt trong veo, không chút che giấu hay tô vẽ.
Kể từ khoảnh khắc này, khi cậu khẳng định mình không phải Alpha cũng chẳng phải Omega mà là Beta, cậu không còn đơn thuần là đối tượng để quan sát và tò mò, mà trở thành một lĩnh vực bí ẩn khiến anh phải bận tâm.
"Nhưng có vẻ em ấy thực sự tin mình là Beta. Ở đây, những người có khả năng mang thai sẽ được miễn nghĩa vụ quân sự. Tôi đã xác minh rõ ràng qua giấy tờ rằng em ấy đã hoàn thành nghĩa vụ quân sự, vậy thì ít nhất trước khi nhập ngũ, biến đổi Omega sẽ không xảy ra. Nếu biến đổi trong quân ngũ thì không thể xuất ngũ bình thường, cộng thêm kết luận rằng gần đây em ấy cũng chưa trải qua quá trình đó."
Anh không thể quên ánh mắt chân thành khi cậu nói rằng, cho dù có là Omega đi chăng nữa, cũng sẽ không bao giờ giấu giếm. Đôi mắt ấy, đen láy và chưa thực sự chín chắn, nhưng không hề mờ nhạt. Chúng tựa như tinh túy của sự thuần khiết nguyên sơ vẫn còn lưu giữ trong mỗi con người.
"Tôi đã thử xả một chút pheromone để xem phản ứng của em ấy. Tôi tưởng là một Omega, nhưng lại là Beta. Ông có tin được không?."
Đã bao lâu rồi anh không chủ động xả pheromone, anh cũng không nhớ nữa. Thật là một hành động không giống bản thân chút nào, anh làm vậy chỉ để xác minh xem cậu có thực sự không phải Omega hay không. Dù có nhìn lại bao nhiêu lần, đó vẫn là một việc làm không xứng với anh.
"Vài lần đầu, tôi cảm thấy như có một bức tường, nhưng ngay sau đó em ấy đã phản ứng. Em ấy bắt đầu đáp lại pheromone của tôi bằng pheromone thân thiện. Tôi nghĩ có lẽ đó là một loại Omega phức tạp và hiếm gặp hơn. Ngay cả khi cảm nhận được pheromone của tôi và phản ứng lại, em ấy lại nghĩ đó là... mùi nước hoa."
Bản dịch thuộc về Ekaterina Team, cập nhật duy nhất trên trang web navyteamn.com, đọc tại trang web chính chủ để ủng hộ nhóm dịch. Truyện không đủ view có thể sẽ bị drop.
💬 Bình luận (0)