Follow page lỏ của sốp để xem sốp thỉnh thoảng múa mồm vài câu
đọc các bộ cùng tác giả tại đây
Bản dịch thuộc về Ekaterina Team, cập nhật duy nhất trên trang web navyteamn.com, đọc tại trang web chính chủ để ủng hộ nhóm dịch. Truyện không đủ view có thể sẽ bị drop.
Chương 188
Mọi người đều đang tiến về phía trước. Trong khi cậu run sợ trước sự thay đổi, kẹt lại trong hình ảnh méo mó do chính những vết thương và suy nghĩ của mình tạo ra, thì những người khác lại biến những cú sốc và biến dạng ấy thành dinh dưỡng, kéo chúng vào trong và hấp thụ.
Với họ, vết thương chính là cá tính. Đúng như Liu từng nói...
Nhưng không có cái giá nào phải trả, bản thân vết thương không thể trở thành cá tính được. Đó là thứ hào quang chỉ dành cho những ai dùng chính sức mình đối mặt với tổn thương, và trải qua những tháng ngày đau đớn bằng cả thể xác mà không một chút khoan nhượng.
Cậu cắn chặt môi dưới đến mức đau rát, cảm nhận vị rượu còn vương lại trên môi.
"Em cảm ơn anh vì đã nghĩ như vậy, nhưng..."
Vị cay nồng của whisky gợi nhớ đến nụ hôn của anh. Dù sáng nay, trước khi anh ra ngoài, họ còn trao nhau một nụ hôn sâu, nhưng giờ đây, nó chỉ còn xa xôi và mờ ảo như ký ức kiếp trước.
Yi Hyun siết chặt tay cầm ly, răng cắn môi thêm lần nữa, rồi cắm mắt nhìn xuyên qua lớp đá trong ly, tiếp tục lời nói.
"Không thể nói rằng một người đã từ bỏ hội họa... là chân thành với tranh được."
"Thì em đang vẽ lại rồi mà. Em không thể hoàn toàn từ bỏ hội họa được. Điều đó mới quan trọng."
Ngay khi In Woo vừa dứt lời, Yi Hyun đã uống cạn ly rượu, buông ra một lời phán xét bản thân dứt khoát và tàn nhẫn:
"Rất cảm ơn anh... Em đã vẽ lại được. Nhưng nhờ sự giúp đỡ của người khác."
Yi Hyun cười khổ rồi đứng dậy, cảm thấy mình như bị mắc kẹt trong một mê cung. Dù có cố chạy qua bao ngã rẽ, cuối cùng vẫn quay về điểm xuất phát: là những câu chuyện về Liu. Cậu với lấy chiếc túi mua sắm đặt trên ghế sofa, đặt lên bàn rồi nhẹ nhàng đẩy về phía In Woo.
"Cái này..."
"......"
Đôi mắt mở to của In Woo chất chứa câu hỏi về thứ bên trong.
"Là cốc giữ nhiệt Starbucks City. Cái này mua ở Chicago, còn cái này... ở Boston..."
Tay và lời nói của Yi Hyun chậm dần khi cậu lấy từng chiếc cốc ra. Cậu bật cười, đưa tay lên vuốt mặt.
"Giá mà em biết gói quà... Em chẳng có chút khiếu thẩm mỹ nào cả..."
"Nhìn cách em chọn cốc thì anh thấy em có khiếu đấy. Dòng cốc City này vốn được đánh giá cao. Anh không ngờ em còn mua cho anh ở Boston nữa. Khi hai người có khoảng thời gian riêng tư... mà thời gian chắc cũng không nhiều nhỉ. Cảm ơn em nhé. Thật lòng... anh không mong đợi nhiều vì nghĩ em sẽ không nhớ."
In Woo cầm chiếc cốc màu cam mua ở Boston lên, xoay nhẹ và ngắm nghía từ mọi góc độ như đang thưởng thức một tác phẩm nghệ thuật. Một nụ cười mỉm thoáng trên môi anh, ẩn chứa vẻ trầm tư.
Khi ấy ở Boston, cậu đã muốn mua một chiếc cốc giữ nhiệt làm quà cho In Woo, nên đề nghị ghé qua Starbucks. Khuôn mặt nhăn nhó đầy ghen tị của Liu, giọng điệu hờn dỗi như một cậu bé. Và cả cảm giác về vòng tay anh ôm lấy eo cậu từ phía sau, cố tình cản trở khi cậu chọn cốc, hơi ấm áp lan tỏa sau lưng... Tất cả bỗng sống dậy mãnh liệt qua hình ảnh chiếc cốc trước mắt.
Thế nhưng, giống như nụ hôn sáng nay, những ký ức ấy chỉ lướt qua rìa cảm giác mà không có sự gắn kết, như thể đó là trải nghiệm gián tiếp qua một nhân vật hư cấu trong phim hay tiểu thuyết.
Yi Hyun có thể cảm nhận được từ phản ứng của In Woo, người đã cố ý nói chậm lại ở cụm từ "khoảng thời gian riêng tư". In Woo hẳn đã đoán ra rằng cuộc gọi đột ngột của cậu hôm nay có liên quan mật thiết đến Liu.
Suy cho cùng, nếu gạt bỏ Liu khỏi con người hiện tại của cậu, thì còn lại gì đây? Một câu hỏi đơn giản đến phũ phàng, không cần phải suy luận cầu kỳ.
Giờ đây, khi buộc phải dừng bước và nhìn lại, cậu nhận ra không chỉ cuộc sống thường nhật trước mắt, mà cả những kế hoạch lớn lao gọi là tương lai, tất thảy đều có bóng dáng của Liu.
Sự ảnh hưởng của anh đã thấm sâu vào từng ngóc ngách đời sống của cậu.
Mọi thứ thay đổi phụ thuộc vào sự hiện diện của anh, từ những điều gần gũi như ăn mặc, chỗ ở, đến những thứ xa vời hơn như phương hướng cuộc đời. Tất cả đều bị đảo lộn theo đúng nghĩa đen.
Liệu cậu có thể tự tin gọi đó là tình yêu không? Hay đó chỉ là sự phụ thuộc và ỷ lại?
Giống như thứ tình yêu mà người bố đã dành cho thế giới sau khi mẹ mất, thứ tình yêu mà cậu luôn sợ hãi nhất. Phải chăng cậu đang yêu theo cách đó ư? Yi Hyun lại uống thêm ngụm rượu, cố xua đi nỗi sợ mới chớm, tựa như những rung động tinh tế mà cơn sóng thần ngoài khơi xa gây ra trong giác quan thứ sáu của kẻ đang đứng trên bãi biển.
"Khi ở Boston, gần nhà Ellen và Marcus có một quán Starbucks rất tuyệt. Không phải chuỗi cửa hàng cà phê thông thường mà là một quán cà phê địa phương đầy cá tính và truyền thống... À, hay anh cũng biết Ellen và Marcus? Chắc anh biết rồi nhỉ? Vì anh làm bạn với Giám đốc từ lâu lắm rồi mà... Họ là những người rất tốt, và khi em đến thì..."
"Yi Hyun à."
In Woo nghiêng người về phía trước từ chiếc ghế tựa, đặt bàn tay rộng lên bàn, ngắt lời những câu nói luyên thuyên khác thường của cậu.
"Anh sẽ không hỏi gì đâu, nên em không cần phải cố nói nhiều làm gì. Dĩ nhiên... nếu em muốn nói, anh luôn sẵn sàng lắng nghe."
"......"
Ánh mắt của Yi Hyun vốn đang nhìn In Woo, chợt hướng xuống bàn.
Ngay từ khi chọn tên In Woo trong danh bạ, thực ra cậu đã định cầu xin sự giúp đỡ của anh ta. Cậu đã định trút bỏ cú sốc này lên anh ta. Nhưng việc xác minh sự thật chắc chắn sẽ gây ra tổn thất lớn hơn... Cậu chỉ đang trì hoãn thời gian, vì sợ phải biến nó thành hiện thực không thể chối cãi.
Yi Hyun chạm môi vào ly rượu whisky nguyên chất, cảm nhận vị cồn cay nồng xộc thẳng xuống cổ họng. Cậu mở miệng nói như một cái máy, mắt dán chặt vào ly rượu thay vì nhìn In Woo.
"Hôm nay... tác giả Shushu đến nhà em."
"......"
"Có vẻ tác giả định gặp Giám đốc, nhưng lịch của anh kín đến tận thứ Sáu nên đã ra ngoài từ sáng. Trước khi gặp chị Yu Ni và anh Joo Han, em có thời gian nên đã cùng chờ..."
Khi cố gắng kể lại những gì nghe được từ Shushu, cậu bật ra một tiếng cười ngớ ngẩn. Cảm giác như cậu đang cố tường thuật một câu chuyện phi lý, rằng cậu đã gặp người ngoài hành tinh hay trò chuyện với búp bê đồ chơi.
Với cậu, người luôn sống trong thế giới của Beta, không hề liên quan gì đến Alpha hay Omega Regular, nói gì đến Golden Alpha, thì 'khả năng biến Beta thành Omega của Ghost' nghe cứ như là truyền thuyết hay truyện kinh dị, chứ chẳng có gì hợp lý cả. Nó còn vô lý hơn cả chuyện nói chuyện với búp bê vậy.
Yi Hyun dùng tay không cầm ly xoa mặt như muốn nghiền nát nó, rồi chống cằm lên bàn.
"Anh... có biết gì về chuyện này không?"
Không biết nên tiếp tục câu chuyện thế nào, cậu chuyển hướng và hỏi In Woo. Yi Hyun trông mệt mỏi rã rời, cái cằm chống nặng trịch như đang cố đỡ lấy cơ thể sắp sụp đổ.
"Phantom, Ghost... Lý do tại sao Giám đốc bị ám ảnh bởi những từ đó."
"......"
Khóe miệng In Woo cứng đờ, nhưng ngược lại, ánh mắt anh lại dao động bất an. Đôi mắt Yi Hyun nheo lại khi nhìn thấy điều đó. Một linh cảm rùng rợn, thứ cậu không muốn tin, đang tê liệt lan khắp cơ thể. Như có ai đó vung roi quất mạnh lên thân xác đóng băng của cậu vậy. Hơi thở cậu gấp gáp đến mức vai run lên, dù cậu nuốt khan và liếm môi, mà miệng vẫn khô khốc như ngậm đầy cát.
Cậu đã hỏi "anh có biết không", nhưng đó chỉ là một cách hỏi cho có. Cậu chưa bao giờ tưởng tượng mình sẽ nhận được phản ứng khẳng định cả.
"Vậy... những chuyện khác... anh cũng biết ạ?"
Bàn tay cầm ly của cậu và đôi môi thốt ra những lời dự cảm đáng sợ đều run rẩy, hoàn toàn ngoài tầm kiểm soát của cậu.
Gương mặt In Woo thoáng hiện sự giằng xé. Môi anh mấp máy như sắp nói điều gì, rồi ngay lập tức khép chặt, đôi mắt đầy bi thương cúi xuống. Chỉ như vậy thôi cũng đã là một câu trả lời quá rõ ràng.
"Thì ra... anh đã biết rồi."
Đó không phải là một hành động được tính toán từ trước. Cậu đơn giản là không thể chịu đựng thêm được nữa, phải đứng dậy để còn thở, để còn sống.
Ngay cả nơi cậu tìm đến để trốn tránh, để lấy lại hơi thở và sắp xếp lại mọi thứ, hóa ra cũng chỉ là một chiến trường mà thôi. Cậu có cảm giác như khắp nơi đều là những người biết rõ bí mật của Liu, đến mức cậu tự hỏi làm sao mình có thể ngây thơ, không hay biết gì cho đến giờ phút này. Nguy hiểm và khủng hoảng ở ngay trong tầm tay, ẩn sau những nụ cười tử tế và dịu dàng.
Cậu đã thấm thía việc cuộc sống bình yên này mỏng manh như sàn kính, dễ vỡ nát đến nhường nào... Cậu đã nghĩ mình đã cẩn thận hết mức sau tai nạn của mẹ... Nhưng một khi số phận muốn trêu đùa, thì chuẩn bị thế nào cũng chẳng bao giờ là đủ.
Không thèm lấy túi xách hay áo khoác, cậu hành động theo bản năng sinh tồn, không có kế hoạch gì, bước những bước mạnh bạo rời khỏi bàn và lao thẳng ra cửa.
"Yi Hyun! Yi Hyun à!"
In Woo nắm chặt cánh tay cậu giữa hành lang. Gương mặt anh khi ép cậu quay lại trông thật tuyệt vọng, nhưng cậu không cho phép mình gục ngã trước điều đó. Cậu muốn trở nên mạnh mẽ hơn, tàn nhẫn hơn. Yi Hyun cúi gằm mặt, ánh mắt nhìn thẳng vào ngực anh. Cậu dùng hết sức đẩy vào bụng anh.
"Có thể nghe như biện minh, nhưng anh cũng chỉ mới biết gần đây thôi. Yi Hyun, làm ơn... nghe anh nói. Bây giờ, có lẽ em không muốn nhìn thấy cả Wei Kun lẫn anh... Nếu em thực sự không muốn, anh sẽ đi... Chỉ cần... đừng rời khỏi đây. Được không? Giờ em định đi đâu chứ?"
Cánh tay cậu tê dại dưới lực nắm giữ chặt của anh, nhưng Yi Hyun gần như không còn cảm nhận được nỗi đau thể xác nữa.
Khi Shushu nói rằng Liu đang sử dụng khả năng đặc biệt của mình để biến cơ thể cậu thành Omega, thì dù có sốc, cậu vẫn không thể cảm nhận được tính chân thực của nó. Nhưng phản ứng của In Woo trước mắt đã biến câu chuyện nghe như truyền thuyết kinh dị ấy thành hiện thực tàn khốc đang xảy ra với chính cơ thể cậu.
Bản dịch thuộc về Ekaterina Team, cập nhật duy nhất trên trang web navyteamn.com, đọc tại trang web chính chủ để ủng hộ nhóm dịch. Truyện không đủ view có thể sẽ bị drop.
💬 Bình luận (0)