Chương 152

Follow page lỏ của sốp để xem sốp thỉnh thoảng múa mồm vài câu 

Facebook Team Ekaterina

đọc các bộ cùng tác giả tại đây

Bản dịch thuộc về Ekaterina Team, cập nhật duy nhất trên trang web navyteamn.com, đọc tại trang web chính chủ để ủng hộ nhóm dịch. Truyện không đủ view có thể sẽ bị drop.

Chương 152

Anh lấy ra một chiếc cà vạt lụa đen trang trọng và một chiếc nơ nhỏ màu đen mang vẻ giản dị, trí thức. Anh lần lượt đặt chúng lên áo sơ mi, soi gương và cân nhắc.

Rồi anh bật cổ áo, thắt chiếc nơ đen, mắt hướng về tôi và khẽ mỉm cười:

"Chỉ mới xa nhau vài giờ mà Seo Yi Hyun đã có quá nhiều thay đổi rồi. Còn suy nghĩ nào khác mà anh chưa biết không?"

Tôi bật cười vì cách nói của anh, bèn ngại ngùng ấn ngón cái vào tay phải. Tôi vẫn luôn vụng về trong việc giãi bày những suy tư đã sắp xếp trong đầu, nhưng sự giúp đỡ của anh cho đến nay đã quá lớn. Anh xứng đáng được nghe những điều này. Không, thật ra, tôi muốn được chia sẻ chúng với anh.

"Em cảm thấy... quãng thời gian không vẽ tranh cho đến giờ thật là lãng phí."

Bàn tay anh đang chỉnh cổ áo chợt chậm lại. Anh quay hẳn người về phía tôi, nở một nụ cười dịu dàng:

" Kích thích tuyệt vời đấy."

Tôi đáp lại bằng một nụ cười mỉm hướng về anh, người đã thấu hiểu ý nghĩa thực sự trong lời tôi.

"Em cũng chẳng giỏi xoay sở... Với em, vẽ tranh giống như học ngoại ngữ, phải luyện tập hằng ngày, không được bỏ sót, càng thường xuyên càng tốt, để nó thấm sâu vào cơ thể chứ không chỉ trong trí óc... Em biết điều đó."

Anh thể hiện thái độ lắng nghe nghiêm túc, dừng hẳn việc đang làm và dựa vào mép tủ.

"Ít nhất, em nghĩ mình nên dành cho hội họa mỗi ngày một khoảng thời gian tương đương với giờ làm việc của một nhân viên văn phòng..."

"......"

"Vì bây giờ, em đã là một họa sĩ toàn thời gian rồi mà."

Tôi nói thêm với giọng nhẹ nhàng, cố cười để giảm bớt không khí nghiêm trọng. Anh cũng mỉm cười, nhưng trong ánh mắt anh thoáng nét phức tạp. Anh buông tay khỏi tủ, dựa lưng vào cánh cửa phòng tắm cổ kính có thể mở sang hai bên, đối diện với chiếc ghế dài nơi tôi đang ngồi.

"Thực ra, anh đã ấp ủ một dự án từ trước..."

Anh liếm môi, do dự xoa bắp tay trái bằng tay phải.

"Anh dự định mở chi nhánh Phantom tại Mỹ."

"......"

Giọng anh bình tĩnh, cố gắng kể lại như thể đó không phải chuyện lớn, nhưng không giấu nổi sự trang nghiêm và thận trọng. Tôi cũng vậy, mắt mở to, vai cứng đờ trước tin bất ngờ.

"Vì New York là một trong những thành phố có ảnh hưởng nhất trên thị trường nghệ thuật toàn cầu... Nên có lẽ, đó sẽ là New York."

Anh cắn nhẹ môi dưới, ngập ngừng.

"Đây không phải là việc dễ dàng nên anh không thể thực hiện ngay, nhưng anh đang định đẩy nhanh tiến độ trong thời gian sớm nhất. Nếu mọi việc suôn sẻ... Trưởng phòng Han sẽ phụ trách Seoul... Có lẽ... anh sẽ là người phụ trách chi nhánh mới."

Lời anh chậm dần, ánh mắt hướng xuống sàn nhà trong phòng thay đồ.

"Thực ra, anh đã muốn tổ chức buổi ra mắt của Seo Yi Hyun tại Mỹ và bắt đầu các hoạt động nghệ thuật của em từ đây. Dù triển lãm lần này không chính thức được coi là ra mắt, nhưng những nhân vật tham dự tiệc VIP tối nay và sự kiện khai mạc ngày mai đều là những người có ảnh hưởng nhất, nên trên thực tế, nó chẳng khác gì một buổi ra mắt cả."

Tôi biết anh đã trực tiếp đàm phán với phòng trưng bày và giành được một không gian nhỏ, nơi khoảng mười tác phẩm của tôi cùng các họa sĩ khác thuộc Phantom sẽ được giới thiệu, tách biệt với triển lãm chính của tác giả Shushu.

Ở Seoul, anh từng trấn an tôi rằng đây chỉ là sự kiện phụ, đừng tự tạo áp lực cho bản thân. Nhưng giờ đây, việc ra mắt trước những con người quyền lực của giới mỹ thuật toàn cầu này, đâu có khác gì một buổi ra mắt chính thức chứ? Cổ họng tôi chợt khô đắng. Giờ thì tôi thấu hiểu phần nào cảm giác khó chịu của tác giả Shushu khi bị truyền thông vây kín rồi.

Nhận thấy sự căng thẳng của tôi, anh bước đến, nhẹ nhàng xoa má tôi.
"Đây chỉ là một triển lãm thử nghiệm thôi, em không cần phải căng thẳng như vậy. Cứ xem như đang làm quen với họ, chẳng có hại gì khi họ biết đến tên em."

Tôi gật đầu trong vòng tay anh, nhưng trái tim vẫn đập thình thịch như trống đánh.
"Anh muốn em được làm việc trong môi trường và điều kiện tốt nhất, và mọi người phải công nhận em xứng đáng. Đó chính là sự hỗ trợ vững chắc nhất mà anh, với tư cách là giám tuyển và một người buôn tranh, có thể dành cho em."

Ánh mắt và nét mặt anh khi nói những lời đó, cùng cử chỉ dùng ngón tay cái vuốt nhẹ môi dưới của tôi, toát lên sự kiên định của một người đã có quyết định và sẵn sàng chấp nhận mọi thử thách.

"Vì đây không phải là chuyện dễ dàng, nên ít nhất phải đến năm sau mới có một kế hoạch cụ thể. Nhưng nếu anh chuyển đến New York... em sẽ đi cùng anh chứ?"

"......"

Thật khó để đáp lại ngay được. Không chỉ vì sự bất ngờ, mà còn vì một cảm giác mơ hồ, có vẻ như anh đang đẩy nhanh mọi thứ vì tôi. Dù việc mở rộng ra nước ngoài có thể là giấc mơ ấp ủ bấy lâu của anh, nhưng tôi vẫn cảm nhận được một sự vội vã, như thể tôi là nguyên nhân thúc đẩy.

Anh nheo mắt nhìn tôi, người đang chần chừ không biết trả lời sao. Bàn tay trên môi tôi từ từ buông xuống, kèm theo một nụ cười gượng không giấu nổi vị chát.
"Em không cần phải trả lời ngay đâu. Việc mở chi nhánh ở nước ngoài đâu phải chuyện ngày một ngày hai. Em có rất nhiều thời gian để suy nghĩ mà."

Tôi vẫn thấy thoáng nét thất vọng trong mắt anh vì sự do dự của tôi. Nhưng không phải như anh nghĩ đâu. Sự ngập ngừng của tôi không xuất phát từ việc khó đưa ra quyết định.

Khi chị Mo Rae và anh Yi Han đã rời đi, tôi chẳng còn luyến tiếc gì Hàn Quốc hay Seoul nữa. Lời thú nhận rằng tôi không muốn rời xa anh không phải là lời nói suông. Nếu đó là quyết định anh đã cân nhắc kỹ lưỡng, thì tôi sẵn sàng tin tưởng và đi theo anh.

Thế nhưng, cái lo lắng thoáng qua nơi anh, người đang có vẻ thúc đẩy kế hoạch mở rộng rất gấp gáp, lại làm dấy lên trong tôi một nỗi bất an mơ hồ, sâu kín. Theo những gì tôi biết, anh không phải kiểu người dễ bị dao động trước những quyết định lớn như vậy.

Liệu đây có phải chỉ là hình ảnh về anh mà tôi tự dựng nên từ mớ thông tin ít ỏi? Căng thẳng trước một bước ngoặt quan trọng là điều bình thường ư? Hay sự bất an này chỉ là do tôi đang tự vẽ vời thôi?

Thấy tôi có vẻ bối rối ra mặt, anh gượng cười một cái. Anh quay lại tủ, chuẩn bị xong xuôi, rồi xịt vài lần nước hoa lên áo sơ mi. Lọ nước hoa đen với đường nét mạnh mẽ đó là một trong số ít mùi hương anh hay dùng. Hương thơm đậm, nồng nàn và mạnh mẽ, rất hợp với phong thái của anh.

"Ngày cuối cùng anh đã để trống lịch rồi, chúng ta sẽ cùng nhau đi hết những phòng trưng bày mà hôm nay em chưa kịp xem. Hoặc quay lại Bảo tàng Nghệ thuật Chicago cũng được. Đây là lần thứ ba anh đến Chicago, nhưng lần nào cũng chỉ vì công việc thôi. Anh cũng có nhiều nơi chưa kịp khám phá, nên anh rất mong chờ đấy."

Vừa nói, anh vừa chọn chiếc đồng hồ từ ngăn kéo thứ hai và đeo lên tay, giọng nói bỗng trở nên tươi tắn hơn hẳn.

"Anh xin lỗi vì đã rủ em đi cùng, nhưng đến nơi rồi lại để em một mình."

Tôi kiên quyết lắc đầu với anh, người đang lấy áo khoác từ tủ và khoác lên người.

"Em không sao cả, anh cứ tập trung lo cho triển lãm đi."

Anh đã hoàn tất việc chuẩn bị từ lúc nào, lập tức quay lại nhìn tôi cười. Rồi anh chậm rãi bước về phía tôi. Trước vẻ ngoài hoàn hảo của anh, tôi gần như nín thở.

Anh ôm lấy hai má tôi, nhẹ nhàng nâng mặt tôi lên để ánh mắt chạm vào nhau.
"Em quá hiểu chuyện, quá sâu sắc và chẳng đòi hỏi gì hơn... Sao anh cứ muốn thấy Seo Yi Hyun mè nheo một chút nhỉ."

"......"

"Anh muốn em đừng đi dự những bữa tiệc này nữa, mà cứ ở lại đây với anh. Muốn đây không phải là chuyến công tác, mà là chuyến du lịch chỉ có hai chúng ta. Muốn Seo Yi Hyun cứ mè nheo như thế rồi bám lấy anh không rời."

Những mong muốn của anh luôn cụ thể đến thế, được thốt lên với khuôn mặt giả vờ nghiêm túc khiến tôi không nhịn được cười. Thấy tôi cười, anh cũng bật cười theo.

"Ừm, nếu em thực sự làm vậy thì có lẽ... đã không còn là Seo Yi Hyun rồi."

Tôi nắm lấy bàn tay đang ôm mặt mình, dụi má vào lòng bàn tay còn vương hương nước hoa ấm áp, thì thầm:
"Thật ra, nếu em trở nên như vậy, có lẽ anh sẽ thay đổi suy nghĩ đó."

Anh nhìn tôi với nụ cười khó hiểu trong giây lát, rồi lẩm bẩm như tự nói với chính mình:
"...Liệu có thật như vậy không?"

Trước vẻ mặt khổ sở của anh, như thể chỉ mình anh phải vật lộn với những cảm xúc phi lý và những ham muốn trẻ con ấy, tôi cúi đầu, vùi trán vào bụng dưới săn chắc của anh, mang theo một chút oán giận nhẹ nhàng.

"Nếu anh bắt đầu nghĩ như vậy, em sẽ càng không muốn rời xa anh hơn... nên em đang cố gắng kìm nén đấy."

Bàn tay anh xoa nhẹ lên tóc tôi, khiến bụng dưới tôi hơi ngứa ngáy. Tôi đang mong chờ chuyến đi Boston chỉ có hai người sau khi mọi lịch trình kết thúc biết chừng nào. Định thú nhận con người trẻ con ấy của mình, tôi cắn chặt môi dưới rồi ngẩng đầu lên.

"Chỉ cần em nhớ một điều này thôi. Seo Yi Hyun, dù có không kìm nén, thì cũng luôn được anh chào đón."

Anh cúi xuống, đặt đôi môi mình lên môi tôi. Một tiếng thở dài ngọt ngào vô tình thoát ra khi nụ hôn thoáng qua rồi vội vã rời đi, để lại sự tiếc nuối khó tả. Anh cười khúc khích, làm rối tóc tôi, liếc nhìn đồng hồ rồi lấy điện thoại và vài món đồ cá nhân như thuốc lá trước khi rời phòng thay đồ.

"Anh sẽ đi thẳng từ phòng trưng bày đến đó, nhưng Yu Ni sẽ ghé qua khách sạn vì Shushu. Em cứ đi cùng Yu Ni là được."

"Họa sĩ Shushu... không tham dự after party ạ?"

Anh dừng bước, quay lại nhìn tôi khi tôi theo anh ra sảnh chính.

"Ừm... Các sự kiện chính thức chỉ kết thúc ở bữa tiệc tại phòng trưng bày thôi. After party thực chất chỉ là một buổi tụ tập riêng tư, anh chỉ mời một số ít người nên Shushu không có nghĩa vụ phải tham gia."

Bản dịch thuộc về Ekaterina Team, cập nhật duy nhất trên trang web navyteamn.com, đọc tại trang web chính chủ để ủng hộ nhóm dịch. Truyện không đủ view có thể sẽ bị drop.

Cài đặt

180%
14px
Chương 320
Chương 319
Chương 318
Chương 317
Chương 316
Chương 315
Chương 314
Chương 313
Chương 312
Chương 311
Chương 310
Chương 309: H+++++
Chương 308: H+++++
Chương 307: H+++++
Chương 306: H+++++
Chương 305: H++++
Chương 304: H+
Chương 303
Chương 302
Chương 301
Chương 300
Chương 299
Chương 298
Chương 297
Chương 296
Chương 295: Cầu hôn
Chương 294
Chương 293
Chương 292
Chương 291
Chương 290
Chương 289
Chương 288
Chương 287
Chương 286: H++++
Chương 285: H+++++
Chương 284: H+++++
Chương 283: H+++++
Chương 282: H++++
Chương 281: H+++
Chương 280
Chương 279
Chương 278
Chương 277
Chương 276
Chương 275
Chương 274
Chương 273
Chương 272
Chương 271
Chương 270
Chương 269
Chương 268
Chương 267
Chương 266
Chương 265
Chương 264
Chương 263
Chương 262
Chương 261
Chương 260
Chương 259
Chương 258: Ngoại truyện 2
Chương 257
Chương 256: H++++
Chương 255
Chương 254
Chương 253
Chương 252
Chương 251
Chương 250
Chương 249
Chương 248
Chương 247
Chương 246
Chương 245
Chương 244
Chương 243
Chương 242: H+++
Chương 241: H+++
Chương 240: H
Chương 239
Chương 238
Chương 237
Chương 236: H
Chương 235: H+
Chương 234: H
Chương 233
Chương 232
Chương 231
Chương 230: Ngoại truyện 1
Chương 229: End
Chương 228
Chương 227
Chương 226
Chương 225
Chương 224
Chương 223
Chương 222
Chương 221
Chương 220: H++++
Chương 219: H++++
Chương 218: H++++
Chương 217: H++
Chương 216: H++
Chườn 215: H
Chương 214
Chương 213
Chương 212
Chương 211
Chương 210
Chương 209
Chương 208
Chương 207
Chương 206
Chương 205
Chương 204
Chương 203
Chương 202
Chương 201
Chương 200
Chương 199
Chương 198
Chương 197
Chương 196
Chương 195
Chương 194
Chương 193
Chương 192
Chương 191
Chương 190
Chương 189
Chương 188
Chương 187
Chương 186
Chương 185
Chương 184
Chương 183: H
Chương 182
Chương 181
Chương 180
Chương 179
Chương 178
Chương 177
Chương 176
Chương 175
Chương 174
Chương 173
Chương 172
Chương 171
Chương 170
Chương 169: H++++
Chương 168: H+++
Chương 167: H
Chương 166
Chương 165
Chương 164
Chương 163
Chương 162
Chương 161
Chương 160
Chương 159
Chương 158
Chương 157
Chương 156
Chương 155
Chương 154
Chương 153
Chương 152
Chương 151
Chương 150
Chương 149
Chương 148: H
Chương 147: H++++++
Chương 146: H++++
Chương 145: H++++
Chương 144: H++
Chương 143: H
Chương 142
Chương 141
Chương 140
Chương 139
Chương 138
Chương 137
Chương 136
Chương 135
Chương 134
Chương 133
Chương 132
Chương 131
Chương 130
Chương 129
Chương 128
Chương 127
Chương 126
Chương 125
Chương 124
Chương 123
Chương 122
Chương 121: H++++
Chương 120: H++++++
Chương 119: H++
Chương 118: H+
Chương 117: H
Chương 116
Chương 115
Chương 114
Chương 113
Chương 112
Chương 111
Chương 110: H++++++
Chương 109: H++++
Chương 108: H+++
Chương 107: H++
Chương 106
Chương 105
Chương 104
Chương 103
Chương 102
Chương 101
Chương 100
Chương 99
Chương 98
Chương 97
Chương 96
Chương 95
Chương 94
Chương 93
Chương 92: H++++
Chương 91: H++++
Chương 90: H++
Chương 89: H
Chương 88: H
Chương 87: H
Chương 86
Chương 85
Chương 84
Chương 83
Chương 82
Chương 81
Chương 80
Chương 79
Chương 78
Chương 77
Chương 76
Chương 75
Chương 74: H++++++
Chương 73: H++++
Chương 72: H++
Chương 71: H+
Chương 70: H
Chương 69: H
Chương 68: H
Chương 67
Chương 66
Chương 65
Chương 64
Chương 63
Chương 62
Chương 61
Chương 60
Chương 59
Chương 58
Chương 57
Chương 56
Chương 55
Chương 54
Chương 53
Chương 52
Chương 51
Chương 50
Chương 49
Chương 48
Chương 47
Chương 46
Chương 45
Chương 44
Chương 43: H++
Chương 42: H++
Chương 41
Chương 40
Chương 39
Chương 38
Chương 37
Chương 36
Chương 35
Chương 34
Chương 33
Chương 32
Chương 31
Chương 30
Chương 29
Chương 28
Chương 27
Chương 26
Chương 25
Chương 24
Chương 23
Chương 22
Chương 21
Chương 20
Chương 19
Chương 18
Chương 17
Chương 16
Chương 15
Chương 14
Chương 13
Chương 12
Chương 11
Chương 10
Chương 9
Chương 8
Chương 7
Chương 6
Chương 5
Chương 4
Chương 3
Chương 2
Chương 1
Chương 0: Minh họa Novel

💬 Bình luận (0)

User Avatar
Bạn cần đăng nhập để bình luận.