Chương 290

Follow page lỏ của sốp để xem sốp thỉnh thoảng múa mồm vài câu 

Facebook Team Ekaterina

đọc các bộ cùng tác giả tại đây

Bản dịch thuộc về Ekaterina Team, cập nhật duy nhất trên trang web navyteamn.com, đọc tại trang web chính chủ để ủng hộ nhóm dịch. Truyện không đủ view có thể sẽ bị drop.

<Ngoại truyện 2 - 33>

"Ưm..."

Liu hoàn toàn chìm đắm trong nụ hôn đến mức quên mất Yi Hyun đang bị ốm. Thế giới đỏ rực tràn ngập hơi nóng khác thường này thực sự quá tuyệt vời, anh không muốn thoát ra chút nào. Anh không buông tha cho cái lưỡi đang rụt lại của Yi Hyun, nhất quyết đuổi theo và đẩy đầu lưỡi mình xuống sâu hơn. Khi lưỡi Yi Hyun buộc phải chạm lên lưỡi mình, anh không bỏ lỡ khoảnh khắc đó, mà lại mút nó vào miệng mình.

"Hức, ư... hức..."

Yi Hyun rên rỉ như đang cầu xin khi bị mút lưỡi.

Với khao khát dành cho Yi Hyun dâng trào trong khoảnh khắc này, Liu siết chặt bờ vai cậu kéo lại gần. Lực mạnh đến mức móng tay anh trắng bệch và gân xanh mu bàn tay nổi lên rõ mồn một. Anh muốn nghiền nát và liếm chiếc lưỡi nóng hổi đó, rồi cuối cùng là mút mạnh đến tê dại. Đó là một nụ hôn nồng nàn đến mức hơi quá đáng với một người đang ốm.

"Hức hức, hức... ư hừm."

Khi Yi Hyun hơi khó thở, Liu mới nới lỏng lực ngậm lưỡi cậu. Nhưng anh vẫn ôm cậu trong vòng tay và tiếp tục những nụ hôn nhẹ, cho đến khi hơi thở gấp gáp hoàn toàn lắng xuống.

Rồi anh áp trán mình vào trán cậu, nói bằng giọng điệu có chút hối lỗi:

"Anh hơi quá rồi nhỉ?"

"Hơi thôi á?"

"Sao? Có phải em cảm thấy pheromone sắp tuôn ra không?"

"……."

Yi Hyun không thể trả lời.

Đôi môi khô khốc của cậu ẩm ướt vì nụ hôn sâu đó. Yi Hyun nhìn Liu với ánh mắt oán trách, dùng mu bàn tay ấn lên môi.

Liu cũng cảm thấy như có một công tắc vừa bị bật lên trong đầu. Chính xác là bởi anh muốn xả pheromone để kích thích Yi Hyun. Nhưng đây là một tình huống mà anh không thể chịu trách nhiệm đến cùng. Nếu anh tiếp tục trêu chọc cậu thế này, có khi anh thực sự sẽ bị Yi Hyun ghét mất.

Liu liếc nhìn Yi Hyun đang uống cà phê, rồi cũng đưa cốc lên môi mình.

"Anh xin lỗi. Anh không thể chịu được khi em mặc quần áo của anh."

" Ham muốn này có hơi bệnh hoạn ấy ạ?"

"Ham muốn bệnh hoạn gì chứ. Phải gọi nó là tình yêu mới đúng?"

"Tình yêu thế nào ạ?"

"Anh thích việc em mặc quần áo của anh, anh thích việc em đến đây và sống ở đây khi không có anh, anh thích việc em tự nhiên dụng đồ đạc của anh."

"……."

"Nếu làm vậy thì anh cảm thấy như ranh giới giữa của em và của anh đang bị xóa nhòa."

Yi Hyun nhìn Liu với vẻ cảm động, khuôn mặt cậu như đang hối hận vì vừa trách móc anh. Liu đặt cốc xuống, nghiêng đầu và thì thầm vào tai cậu:

"Giống như lúc chúng ta làm tình vậy."

Ru ru. Đúng lúc đó, chiếc điện thoại di động của Liu đặt ở phía bên kia bàn rung lên. Liu gần như nằm bò lên bàn, vươn tay dài để lấy điện thoại. Đó là một tin nhắn từ tài xế thông báo đã đến nơi. Yi Hyun bỏ lỡ thời điểm để trách móc Liu, chỉ lặng lẽ nhìn anh như vậy.

"Anh phải đi rồi."

Liu nói bằng giọng điệu tiếc nuối và đứng dậy khỏi ghế. Yi Hyun đột nhiên nắm chặt lấy áo anh. Đó là một hành động vội vã, không giống với cậu chút nào.

"……."

Liu nhìn xuống. Yi Hyun trông bối rối như thể chính cậu cũng ngạc nhiên trước hành động của mình. Cậu buông tay ra, ngập ngừng đứng dậy khỏi chỗ ngồi.

"Em đi cùng anh."

"Em không khỏe, tiễn anh ở cửa là được rồi."

"Em không đến mức đó đâu ạ. Em chỉ hơi mệt thôi."

Yi Hyun khoác một chiếc áo bên ngoài áo phông, lấy chìa khóa và đi theo.

Trong thang máy xuống tầng 0, Liu ôm chặt vai Yi Hyun. Như những lúc chia tay, Yi Hyun cũng không tiếc thể hiện tình cảm, vòng hai tay qua eo Liu và ôm chặt lấy anh.

"Anh lo lắm, em ốm mà chỉ có một mình thôi này."

"Anh hiểu em mà. Em tự lo được cho bản thân ấy."

"Đúng vậy. Yi Hyun của chúng ta không có gì phải lo cả. Anh biết rõ là không có gì phải lo cả… nhưng anh vẫn lo nhỉ?"

"Nếu em thấy có vẻ tệ hơn, em sẽ nhờ chị Mo Rae đến với em ngay lập tức ạ."

Đó là một câu trả lời đậm chất Seo Yi Hyun. Lúc đó, Liu mới yên tâm và mỉm cười.

Buổi chiều Paris đang chuyển từ cuối thu sang đầu đông, nên khá lạnh. Nó vẫn chưa đến mức khiến người ta phải co ro, nhưng Liu vẫn lo lắng cho sức khỏe của Yi Hyun.

Trong khi tài xế chất hành lý vào cốp xe, hai người trao nhau lời tạm biệt cuối cùng. Liu cài chặt áo khoác cho Yi Hyun, rồi dùng cả hai tay vuốt ve khuôn mặt cậu.

"Đừng cố quá đấy?"

Anh hôn nhẹ lên đôi môi, rồi ôm chặt cậu vào lòng. Anh rất muốn nói anh không muốn rời đi, nhưng biết rằng những lời đó sẽ chỉ khiến người yêu trong vòng tay mình thêm khó xử, nên cuối cùng đã nuốt chúng xuống.

"Ba tuần nữa chúng ta sẽ gặp lại nhau mà. Gặp lại Mo Rae hoặc Seo Yi Han sau một thời gian dài, chắc sẽ vui lắm đây. Anh mong chờ điều đó lắm."

Cậu gật đầu.

"Ba tuần sẽ trôi qua nhanh thôi."

Liu không rõ mình đang an ủi Yi Hyun hay đang tự thôi miên chính mình nữa. Họ sắp có thật nhiều thời gian bên nhau, nhưng lần chia ly này lại đặc biệt khó khăn. Bởi vì họ đã dính lấy nhau mỗi ngày trong suốt 40 ngày qua. Liu không dễ dàng buông Yi Hyun ra khỏi vòng tay. Ngay cả những người Paris vốn ít khi để ý đến người khác, cũng liếc nhìn hai người khi đi ngang qua. Đó là một cái ôm dài đến thế.

"Thưa ngài, bây giờ chúng ta phải đi rồi ạ."

Người tài xế đã chất xong hành lý, đang chờ đợi và cẩn thận thúc giục. Liu nới lỏng vòng tay đang ôm chặt Yi Hyun, nhưng không thể hoàn toàn tách cánh tay mình ra khỏi cơ thể cậu.

"Mau vào nhà đi."

Lần này, Yi Hyun cũng chỉ đáp lại bằng một cái gật đầu.

Liu chỉ ngón tay lên trên, về hướng căn hộ số 601, đùa một câu:

"Khi nào về đến nhà thì gọi cho anh nhé. Anh lo lắm."

May mắn thay, Yi Hyun đã mỉm cười.

Người tài xế tiến lại gần và mở cửa sau. Cứ như thể anh ta đang gây áp lực ngầm, muốn họ dừng lại ở đó và nhanh chóng lên xe. Liu lên xe trong khi vẫn nắm chặt tay Yi Hyun. Khoảnh khắc những ngón tay buông thõng xuống, Liu cảm thấy như trái tim mình cũng rơi theo.

Tách. Người tài xế cương quyết đóng cửa lại, chia cắt hai người. Liu hạ cửa kính xuống.

"Mau vào nhà đi. Mặt em tái mét rồi."

Yi Hyun đang đút hai tay vào túi áo khoác, gật đầu với khuôn mặt không khóc cũng không cười. Khuôn mặt Liu đang cố gắng mỉm cười với Yi Hyun cũng chẳng khác gì.

"Chúng ta đi được chưa ạ?"

Liu bất đắc dĩ gật đầu với tài xế đang hỏi bằng giọng khá cứng nhắc.

Anh cố hết sức để cười thật tươi và vẫy tay. Yi Hyun cũng rút một tay ra khỏi túi và vẫy lại.

Bóng dáng Yi Hyun dần nhỏ lại trong gương chiếu hậu. Liu không thể rời mắt khỏi hình ảnh ấy. Yi Hyun cũng đứng nhìn về phía này, không thể cất bước.

"Đây không phải là việc mà người ta nên làm."

Liu lẩm bẩm, vừa xoa xoa khuôn mặt mình như đang nhào nặn nó. Anh vô thức lắc đầu. Ngay cả như vậy, anh vẫn không rời mắt khỏi gương chiếu hậu.

Chiếc xe limousine đã cách căn hộ 601 khoảng một dãy nhà. Nhìn chằm chằm vào gương chiếu hậu, Liu nhíu mày và nghiêng người về phía trước hơn. Yi Hyun trong gương từ từ di chuyển hai chân. Rồi chẳng mấy chốc, cậu tăng tốc và bắt đầu chạy theo xe.

Đó không phải là một cuộc chạy nước rút hết sức. Từng bước chậm chạp, tựa như kẻ đã mất đi thứ quý giá mà mình không thể bảo vệ, đang tuyệt vọng đuổi theo một chiếc xe đang tăng tốc, bất lực và không thể nào bắt kịp. Yi Hyun trông giống một đứa trẻ bơ vơ ở nơi xa lạ, hoang mang không biết phải làm sao.

"Xe... dừng xe lại!"

Liu gõ mạnh vào ghế phụ trước, hét lên gấp gáp.

Ngay khi xe vừa dừng, anh đã lao ra ngoài. Anh thậm chí không còn tâm trí để đóng cửa lại. Anh chạy hết tốc lực về phía Yi Hyun, trên con đường mà chiếc xe vừa đi qua. Đây là lần đầu tiên sau khi trưởng thành anh chạy như thế này mà không phải trên máy chạy bộ.

Khuôn mặt Yi Hyun đang đến gần dường như đẫm nước mắt. Liu gần như phát điên, tăng tốc đến mức lòng bàn chân rát bỏng. Anh ôm chặt lấy Yi Hyun ngay khi vừa chạm tới cậu. Hức hức, hức, hức... Yi Hyun đang nức nở. Liu thở dốc, tiếp tục siết chặt cậu trong vòng tay.

"Ổn rồi, Yi Hyun à. Ổn rồi..."

Tại sao em lại khóc chứ? Tại sao em lại chạy theo anh? Tại sao em lại làm những điều em chưa từng làm? Liu không hỏi bất cứ điều gì. Anh chỉ ôm chặt Yi Hyun trong vòng tay, cúi xuống, áp môi vào tai cậu, và cố gắng trấn an cậu bằng cơ thể, mùi hương và giọng nói của mình.

"Anh... có thể ở lại... lâu hơn một chút... được không ạ?"

Giọng nói run rẩy, chật vật thốt lên những lời giữa tiếng nấc.

Liu nhắm chặt hai mắt.

"Ngày mai... không, chuyến bay tiếp theo cũng được... Miễn là..."

"Yi Hyun à."

Hai tay Yi Hyun nắm chặt lấy lưng Liu.

"Đừng đi... em sợ lắm."

Anh không thể tin rằng mình lại khiến Yi Hyun phải nói ra những lời này một lần nữa.

Bản dịch thuộc về Ekaterina Team, cập nhật duy nhất trên trang web navyteamn.com, đọc tại trang web chính chủ để ủng hộ nhóm dịch. Truyện không đủ view có thể sẽ bị drop.

Cài đặt

180%
14px
Chương 320
Chương 319
Chương 318
Chương 317
Chương 316
Chương 315
Chương 314
Chương 313
Chương 312
Chương 311
Chương 310
Chương 309: H+++++
Chương 308: H+++++
Chương 307: H+++++
Chương 306: H+++++
Chương 305: H++++
Chương 304: H+
Chương 303
Chương 302
Chương 301
Chương 300
Chương 299
Chương 298
Chương 297
Chương 296
Chương 295: Cầu hôn
Chương 294
Chương 293
Chương 292
Chương 291
Chương 290
Chương 289
Chương 288
Chương 287
Chương 286: H++++
Chương 285: H+++++
Chương 284: H+++++
Chương 283: H+++++
Chương 282: H++++
Chương 281: H+++
Chương 280
Chương 279
Chương 278
Chương 277
Chương 276
Chương 275
Chương 274
Chương 273
Chương 272
Chương 271
Chương 270
Chương 269
Chương 268
Chương 267
Chương 266
Chương 265
Chương 264
Chương 263
Chương 262
Chương 261
Chương 260
Chương 259
Chương 258: Ngoại truyện 2
Chương 257
Chương 256: H++++
Chương 255
Chương 254
Chương 253
Chương 252
Chương 251
Chương 250
Chương 249
Chương 248
Chương 247
Chương 246
Chương 245
Chương 244
Chương 243
Chương 242: H+++
Chương 241: H+++
Chương 240: H
Chương 239
Chương 238
Chương 237
Chương 236: H
Chương 235: H+
Chương 234: H
Chương 233
Chương 232
Chương 231
Chương 230: Ngoại truyện 1
Chương 229: End
Chương 228
Chương 227
Chương 226
Chương 225
Chương 224
Chương 223
Chương 222
Chương 221
Chương 220: H++++
Chương 219: H++++
Chương 218: H++++
Chương 217: H++
Chương 216: H++
Chườn 215: H
Chương 214
Chương 213
Chương 212
Chương 211
Chương 210
Chương 209
Chương 208
Chương 207
Chương 206
Chương 205
Chương 204
Chương 203
Chương 202
Chương 201
Chương 200
Chương 199
Chương 198
Chương 197
Chương 196
Chương 195
Chương 194
Chương 193
Chương 192
Chương 191
Chương 190
Chương 189
Chương 188
Chương 187
Chương 186
Chương 185
Chương 184
Chương 183: H
Chương 182
Chương 181
Chương 180
Chương 179
Chương 178
Chương 177
Chương 176
Chương 175
Chương 174
Chương 173
Chương 172
Chương 171
Chương 170
Chương 169: H++++
Chương 168: H+++
Chương 167: H
Chương 166
Chương 165
Chương 164
Chương 163
Chương 162
Chương 161
Chương 160
Chương 159
Chương 158
Chương 157
Chương 156
Chương 155
Chương 154
Chương 153
Chương 152
Chương 151
Chương 150
Chương 149
Chương 148: H
Chương 147: H++++++
Chương 146: H++++
Chương 145: H++++
Chương 144: H++
Chương 143: H
Chương 142
Chương 141
Chương 140
Chương 139
Chương 138
Chương 137
Chương 136
Chương 135
Chương 134
Chương 133
Chương 132
Chương 131
Chương 130
Chương 129
Chương 128
Chương 127
Chương 126
Chương 125
Chương 124
Chương 123
Chương 122
Chương 121: H++++
Chương 120: H++++++
Chương 119: H++
Chương 118: H+
Chương 117: H
Chương 116
Chương 115
Chương 114
Chương 113
Chương 112
Chương 111
Chương 110: H++++++
Chương 109: H++++
Chương 108: H+++
Chương 107: H++
Chương 106
Chương 105
Chương 104
Chương 103
Chương 102
Chương 101
Chương 100
Chương 99
Chương 98
Chương 97
Chương 96
Chương 95
Chương 94
Chương 93
Chương 92: H++++
Chương 91: H++++
Chương 90: H++
Chương 89: H
Chương 88: H
Chương 87: H
Chương 86
Chương 85
Chương 84
Chương 83
Chương 82
Chương 81
Chương 80
Chương 79
Chương 78
Chương 77
Chương 76
Chương 75
Chương 74: H++++++
Chương 73: H++++
Chương 72: H++
Chương 71: H+
Chương 70: H
Chương 69: H
Chương 68: H
Chương 67
Chương 66
Chương 65
Chương 64
Chương 63
Chương 62
Chương 61
Chương 60
Chương 59
Chương 58
Chương 57
Chương 56
Chương 55
Chương 54
Chương 53
Chương 52
Chương 51
Chương 50
Chương 49
Chương 48
Chương 47
Chương 46
Chương 45
Chương 44
Chương 43: H++
Chương 42: H++
Chương 41
Chương 40
Chương 39
Chương 38
Chương 37
Chương 36
Chương 35
Chương 34
Chương 33
Chương 32
Chương 31
Chương 30
Chương 29
Chương 28
Chương 27
Chương 26
Chương 25
Chương 24
Chương 23
Chương 22
Chương 21
Chương 20
Chương 19
Chương 18
Chương 17
Chương 16
Chương 15
Chương 14
Chương 13
Chương 12
Chương 11
Chương 10
Chương 9
Chương 8
Chương 7
Chương 6
Chương 5
Chương 4
Chương 3
Chương 2
Chương 1
Chương 0: Minh họa Novel

💬 Bình luận (0)

User Avatar
Bạn cần đăng nhập để bình luận.