Follow page lỏ của sốp để xem sốp thỉnh thoảng múa mồm vài câu
đọc các bộ cùng tác giả tại đây
Bản dịch thuộc về Ekaterina Team, cập nhật duy nhất trên trang web navyteamn.com, đọc tại trang web chính chủ để ủng hộ nhóm dịch. Truyện không đủ view có thể sẽ bị drop.
Chương 40
Giọng anh trầm khàn, tựa như một thứ gì đó bị bỏ quên từ lâu mới được lấy ra sử dụng. Anh hắng giọng vài lần, cố xoa dịu đi sự khàn đặc ấy.
"Tôi... xin lỗi. Có lẽ là do lúc nãy không muốn ăn gì, nhưng lại cố ép bản thân ăn chiếc hamburger... Hình như không ổn lắm. Từ hôm qua tôi đã thấy căng thẳng rồi, lại còn uống hơi nhiều bia nữa... Tôi không yếu, nhưng không hiểu sao đột nhiên lại... Tôi, có phải đã ngất đi không?"
Càng cố tỏ ra bình thường, tôi lại càng nói nhiều hơn. Nhưng sâu trong lòng, tôi không hề muốn anh cho rằng: nguyên nhân xuất phát từ vấn đề tinh thần. Nếu một người thẳng thắn như anh bắt đầu chất vấn và đào sâu, tôi e rằng mình sẽ không đủ dũng khí để nói ra sự thật, cũng chẳng kịp trời trở nên một lời nói dối.
Anh bước đến, dừng lại chỉ cách tôi một bước chân, đôi lông mày nhíu chặt. Một tiếng tặc lưỡi vang lên.
"Cơ thể không khỏe thì đừng có cố sức nói dối."
"......"
"Tôi sẽ không hỏi gì đâu."
Ánh mắt anh từ từ hạ xuống, dừng ở khoảng vai tôi, rồi một tay trong túi quần đưa lên vuốt cằm. Vẻ mặt anh lúc này thật khó đoán, hoàn toàn khác với những gì tôi tưởng tượng.
"Tôi nói điều này vì trông em có vẻ đang lo lắng, nhưng em không hề ngất. Em chỉ thở gấp, tôi đã đỡ em. Nhưng sau đó em tự đi vào phòng ngủ. Sẽ không có chuyện... có những hành vi xấu xí như em đang nghĩ đâu."
Lời anh nói là để trấn an tôi, nhưng khuôn mặt anh, khi vẫn đang nhìn xuống vai tôi, lại thoáng hiện lên một sự cứng nhắc, như đang chất chứa một mối nghi ngờ hay bất an nào đó. Một cơn gió lạnh vô hình thổi qua khiến tôi xoa xoa cánh tay.
"Xin lỗi... Tôi đã làm phiền anh quá nhiều..."
Ánh mắt anh từ từ dịch chuyển từ vai lên khuôn mặt tôi.
"Tôi biết em không nghĩ tôi là người tràn đầy lòng tốt. Nhưng tôi cũng không tàn nhẫn đến mức cảm thấy bị làm phiền khi phải chăm sóc một người đang ốm. Đừng có lo lắng thái quá như vậy. Với Yu Ni và Joo Han, tôi đã bảo là em không khỏe, nên để em nghỉ ngơi bên trong rồi."
Tôi lẩm bẩm lời cảm ơn và gật đầu. Vẻ mặt anh có vẻ dịu xuống một chút.
"Có cháo trứng đây, ăn một ít rồi ngủ tiếp đi."
Thấy anh định quay lưng về phía nhà bếp, tôi vội gọi giật lại: "Không ạ. Giờ tôi ổn rồi. Tôi xin phép về."
Lần này, không chỉ đôi mày anh chau lại. Ánh nhìn trở nên sắc lạnh, pha lẫn một chút tổn thương, như thể tôi vừa làm điều gì có lỗi với anh. Anh quay người hoàn toàn, đứng chắn trước mặt tôi, khoanh tay nhìn xuống.
"Seo Yi Hyun, em không nhớ nãy giờ mình như thế nào sao?"
"......"
"Về lý thuyết, ai cũng biết dù có đau khổ đến mấy cũng không thể chết vì thở gấp. Nhưng dù biết là vậy, việc phải chứng kiến một người vật vã, cố bám víu lấy hơi thở một cách tuyệt vọng... thật lòng mà nói, đó không phải là một trải nghiệm dễ chịu gì. Nếu em thực sự không muốn làm phiền tôi, vậy thì hãy cứ ở lại đây hôm nay, nghỉ ngơi để tôi được yên tâm."
Anh nói thêm rằng: đã báo với trưởng phòng là tôi bị sốt, mệt mỏi, và hiện đang ngủ say nên anh sẽ để tôi ngủ lại đây. Dường như anh đã thấu hiểu hết mọi nỗi bận tâm trong lòng tôi.
Chỉ cần nhìn vào vị thế và thành công của Phantom ngày hôm nay, đủ để thấy anh là một người có địa vị trong xã hội. Nhưng đáng nói là, chưa bao giờ tôi cảm nhận rõ sự chênh lệch 10 tuổi giữa chúng tôi như lúc này.
Biểu cảm và giọng điệu của anh khiến tôi hiểu rằng anh đã quyết định, hôm nay tôi không thể về. Đôi khi, từ chối lòng tốt chưa chắc đã phải là phép lịch sự.
Sau khi nhìn tôi chằm chằm một lúc dưới hàng mi đang cau lại, anh thở dài một hơi, như hối hận vì đã quá cứng rắn, rồi bước đến gần. Hai bàn tay anh đặt nhẹ lên vai tôi, người anh cúi xuống, áp sát khuôn mặt tôi. Mùi hương thoang thoảng từ mái tóc còn hơi ẩm sau khi tắm của anh phả nhẹ.
"Ưu tiên bây giờ là hồi phục. Đừng suy nghĩ, cũng đừng lo lắng gì nữa. Cứ tắt não đi, như gạt một cái công tắc ấy. Em làm được chứ?"
Dù chẳng hiểu "tắt não" là thế nào, tôi vẫn gật đầu trước ánh mắt và giọng nói điềm tĩnh đó. Một nụ cười nhẹ nở trên môi anh, thoáng qua rồi tắt. Bàn tay anh siết nhẹ vai tôi một cái đầy trấn an rồi buông ra.
"Dù không muốn, em cũng cố ăn một chút đi. Vì chính bản thân mình là được."
Câu nói ấy vang lên khi anh quay lưng, dẫn tôi đi tiếp. Vì chính bản thân mình. Tôi lặp lại trong lòng câu nói đầy ấn tượng ấy, cố gắng bước những bước cứng đờ theo sau anh. Chúng tôi đi ngang qua phòng khách, một không gian tôi chưa từng đặt chân đến, rồi rẽ vào một góc khuất, và nhà bếp hiện ra trước mắt.
Sau khi đỡ tôi ngồi xuống ghế trong bếp, anh hâm nóng lại bát cháo đã được chuẩn bị sẵn từ trước và múc ra bát. Tôi lắc đầu, vì anh hỏi liệu tôi có muốn ăn trong phòng không. Vẻ mặt anh thoáng hiện sự lo lắng khó tả khi anh đặt khay đồ ăn trước mặt tôi. Đó là một bát cháo trứng với màu sắc dễ chịu, điểm xuyến những hạt cà rốt và bí ngòi thái nhỏ. Trên khay còn có một bát cơm rang trộn hạnh nhân và một đĩa đựng muối.
Có lẽ anh đã tự tay nấu món này khi tôi còn đang ngủ? Lại còn tỉ mỉ thái cả bí ngòi và cà rốt nữa hả? Dù biết rằng dịch vụ giao đồ ăn bây giờ rất tiện lợi, nhưng đây rõ ràng không phải lúc để hỏi xem anh có phải là người vào bếp hay không.
Tôi cầm lấy bát cháo và thìa. Miệng tôi vẫn còn tê cứng, hầu như không cảm nhận được hương vị, nhưng từng thìa cháo ấm vẫn dễ dàng trôi xuống cổ họng. Anh ngồi xuống cạnh tôi, cách một góc bàn, và âm thầm quan sát tôi ăn. Trong hoàn cảnh khác, ánh mắt ấy hẳn sẽ khiến tôi thấy nặng nề, nhưng lúc này, nó lại mang đến một sự an ủi lạ kỳ. Tôi đành phải thừa nhận rằng, bản thân mình đang thực sự đang yếu.
"Về mặt tinh thần lẫn thể xác, khi gặp khó khăn, chúng ta nên cố gắng duy trì những thói quen thường nhật càng nhiều càng tốt. Nếu em bỏ bữa chỉ vì không muốn ăn, thì những 'kẻ âm u' bên trong chúng ta sẽ có cơ hội trỗi dậy. Dù chỉ một chút, hãy cố gắng nạp năng lượng như bình thường, để chứng minh với chúng rằng ta vẫn chưa từ bỏ chính mình. Điều đó rất quan trọng."
Đó là một lời khuyên đầy thực tế. Không từ bỏ những thói quen nhỏ bé. Giữ vững hình hài cũ và kiên cường chịu đựng. Nó có một sức mạnh thiết thực hơn rất nhiều, so với những lời cổ vũ sáo rỗng hay an ủi rằng: thời gian sẽ chữa lành mọi thứ.
Tôi dừng tay, ngước nhìn anh. Rõ ràng, những lời anh nói không phải là sự an ủi vu vơ. Nó mang theo kinh nghiệm của chính người đã từng trải qua những ngày tháng khó khăn và tìm cách vượt qua.
Tôi gật đầu. Một nụ cười lặng lẽ nở trên môi anh, không ồn ào nhưng đủ ấm áp, như một lời khen ngợi dành cho sự cố gắng nhỏ nhoi của tôi.
"Ơ... Anh đi đâu vậy?"
Giọng tôi chắc hẳn đã lộ ra sự vội vã, và ánh mắt tôi khi nhìn theo bóng lưng anh đứng dậy hẳn cũng đầy bất an. Nhưng lúc này, tôi chẳng còn tâm trí đâu để nghĩ đến sự tự ti hay xấu hổ nữa.
"Tôi đi lấy cho em cái chăn."
Ánh mắt anh theo hướng tay tôi, nơi chiếc thìa đang run run yếu ớt.
"Không sao đâu ạ. Tôi không lạnh..."
Lời từ chối vừa thốt ra đã khiến tôi cảm thấy giả dối. Tôi vừa mới khẳng định mình ổn và đòi về, vậy mà giờ đây, tôi lại sợ hãi khi nghĩ bản thân sẽ ở một mình. Nhưng tôi không đủ can đảm để thốt lên lời thật lòng: Xin đừng đi, tôi sợ phải ở một mình.
"Hừm." Anh bối rối cau mày, cắn nhẹ môi dưới, rồi thay vì đi lấy chăn, anh cởi ngay chiếc áo đang mặc và đưa cho tôi.
"Không, thật mà..."
Nhưng anh đã hành động nhanh hơn lời từ chối. Chiếc cổ áo phông rộng lướt qua đầu tôi trong chớp mắt.
"Chắc chắn là em đang lạnh rồi. Người đang mệt, lại thêm trời mưa, thân nhiệt em đang hạ xuống mà bản thân em còn không nhận ra. Mau nghe lời của người đang khỏe mạnh đi."
Thật kỳ lạ khi mặc lên người chiếc áo còn hơi ấm của anh. Tôi đặt thìa xuống, rồi từ từ luồn tay vào trong chiếc áo. Chiếc áo vừa vặn với anh lại trở nên rộng thùng thình trên cơ thể tôi. Không còn cách nào khác, bởi giữa chúng tôi là một khoảng cách về dáng vóc. Hơi ấm từ chiếc áo lan tỏa, mang đến một cảm giác an toàn lạ kỳ. Ngay cả khi người đó là anh, một người khiến tôi luôn e sợ mỗi khi ở cùng.
Anh ngồi xuống cạnh tôi, bất giác bật cười khúc khích, vẻ mặt như đang cố nén một niềm vui thầm kín nào đó. Tiếng cười ấy bên cạnh, cũng giống như hơi ấm cơ thể kia, đã xoa dịu tôi đến lạ. Nếu lúc này trở về căn phòng của mình, có lẽ tôi đã bị những "kẻ âm u bên trong" mà anh từng nhắc đến nuốt chửng, để rồi chìm nghỉm vào bóng tối. Tôi buộc phải thừa nhận điều đó thôi.
Tôi ăn được khoảng nửa bát cháo rồi đặt thìa xuống. Anh không hề ép. Khi tôi định đứng dậy dọn khay, anh nhẹ nhàng ngăn tôi lại.
"Em muốn đi rửa mặt không?"
Sau khi tôi cất khay vào bồn và quay lại, anh dùng ngón trỏ gõ nhẹ lên má mình để nhắc khéo. Lúc ấy tôi mới chợt nhớ ra khuôn mặt mình vẫn còn nguyên lớp phấn trang điểm.
"Tôi sẽ đi cùng em."
Tôi muốn nói rằng không cần thiết phải làm vậy đâu, nhưng ngôi nhà này, nếu thiếu đi sự hiện diện của anh trong lúc tôi mỏng manh thế này, sẽ chỉ là một không gian xa lạ đầy rẫy bất an. Gạt bỏ chút tự ái vô nghĩa sang một bên, tôi gật đầu đồng ý.
Anh dẫn tôi trở lại căn phòng nơi tôi tỉnh dậy lúc nãy. Bên trong là một phòng tắm riêng – một không gian đơn giản nhưng vẫn toát lên vẻ kỳ lạ, gợi nhớ đến những khu nghỉ dưỡng sang trọng.
Tôi đánh răng, rửa mặt, làm mọi thứ chậm rãi gấp ba lần bình thường. Suốt khoảng thời gian ấy, anh đứng tựa vào khung cửa phòng tắm đang mở. Tôi biết anh ở đó, nhưng vẫn không ngừng liếc nhìn qua tấm gương, rồi quay đầu lại, như để xác nhận sự hiện diện của anh lần nữa. Mỗi lần như thế, anh lại đáp lại bằng một nụ cười mệt mỏi, nhẹ nhàng như lời trấn an.
Sau khi dùng chiếc khăn mới anh đưa để lau khô mặt, tôi chậm rãi bước lại vào phòng ngủ. Căn phòng vẫn chìm trong ánh sáng mờ ảo, y như lúc tôi rời đi. Tôi đứng ngượng nghịu giữa không gian trống trải, hai tay vò vò chiếc khăn. Anh tiến lại gần, nhẹ nhàng lấy nó từ tay tôi.
“Tóc mái em ướt rồi.”
Giọng nói nhẹ nhàng ấy vang lên cùng lúc với cử chỉ cẩn trọng của anh, dùng khăn thấm đi hơi nước còn đọng trên mái tóc tôi. Qua cách anh đối xử với tác giả Shushu, tôi biết rằng bản chất anh không chỉ có sự thẳng thắn và vẻ ngoài lạnh lùng. Nhưng tôi chưa từng nghĩ rằng, sự dịu dàng ấy cũng có thể dành cho mình. Dạo gần đây, tôi không còn cảm nhận được sự thù địch ban đầu, nhưng chúng tôi cũng chưa đủ thân thiết để gọi là thân thiết.
Có phải vì tôi đang ốm không? Tôi tự hỏi. Có phải vì thế nên anh mới đối xử tốt với tôi như vậy?
Bản dịch thuộc về Ekaterina Team, cập nhật duy nhất trên trang web navyteamn.com, đọc tại trang web chính chủ để ủng hộ nhóm dịch. Truyện không đủ view có thể sẽ bị drop.
💬 Bình luận (0)