Chương 184

Follow page lỏ của sốp để xem sốp thỉnh thoảng múa mồm vài câu 

Facebook Team Ekaterina

đọc các bộ cùng tác giả tại đây

Chương 184

"Cho em đi. Giống như lúc đó..."

Nếu những lần 'thắt nút' trước đây chỉ là trải nghiệm nơi lý trí bị cảm giác nóng rực cuốn phăng đi, thì lần này, từng nhịp đập mạnh mẽ đánh vào màng nhầy, làm rung chuyển toàn bộ cơ thể, lại trở nên vô cùng rõ ràng, cứ như thể cậu đang nằm gọn trong chính trái tim của Liu vậy.

Yi Hyun liên tục lên đỉnh trong cảm giác hòa quyện đến kỳ lạ, như thể máu huyết của cả hai đã tan chảy làm một. Họ ôm siết nhau, chia sẻ hơi thở và hương thơm, những chiếc lưỡi vẫn quấn quýt cho đến khi dư âm khoái cảm từ từ dịu đi. Cảm giác lúc ấy là không một thứ gì có thể chia cắt được hai người họ nữa.

Bản dịch thuộc về Ekaterina Team, cập nhật duy nhất trên trang web navyteamn.com, đọc tại trang web chính chủ để ủng hộ nhóm dịch. Truyện không đủ view có thể sẽ bị drop.

Yi Hyun đứng trước tủ quần áo, chiếc điện thoại trong tay cậu vẫn còn ấm. Cậu đang cố thuyết phục Liu để cho tài xế riêng về đúng giờ.

"Anh ấy nói sẽ tự lái xe đến đón em mà. Thật sự đó, anh không cần phải lo lắng đâu."

[Ừm... Kwon Joo Han đến đón em à?Tưởng cậu ta sẽ không bao giờ nói chuyện lại với em nữa chứ.]

"Dù thích hay không thì... một tuần nữa bọn em cũng phải tạm biệt rồi..."

Bàn tay Yi Hyun đang mở ngăn kéo tủ quần áo để lấy chiếc áo phông cotton mềm mại (thường dùng làm đồ ngủ) bỗng trở nên chậm chạp. Giọng nói của cậu cũng nhỏ đi. Việc cậu quyết định ở bên anh không có nghĩa là chuyện chia xa với những người còn lại sẽ không làm cậu bận lòng.

[Cậu ta còn trẻ con nên có những lúc nông nổi thôi. Dù cậu ta có gây ra bao nhiêu rắc rối, bao nhiêu chuyện làm người ta đau lòng, thì bản chất cậu ta không phải là cái đứa tàn nhẫn đâu. Anh đã nghĩ là sẽ không dỗi lâu mà]

Một nụ cười thầm nở trên môi Yi Hyun khi cậu nhớ lại giọng điệu cộc cằn, nhưng đầy quan tâm của Joo Han trong cuộc gọi lúc nãy, cái người miễn cưỡng hỏi giờ cậu tan làm đó.

Ở Phantom, Joo Han dường như vẫn giữ thái độ lạnh nhạt với Liu, nhưng anh ấy đã phần nào hòa giải với Yu Ni. Theo lời Yu Ni kể lại, đó là thành quả sau ba lần cả hai uống rượu đến tận sáng trong một tuần, lặp đi lặp lại chu kỳ trút bầu tâm sự, cãi vã rồi lại khóc lóc thảm thiết.

Nhờ hai người đã đạt được "80% sự hòa giải", nên nhân dịp ngày nghỉ duy nhất trong tuần là hôm nay, cả ba đã quyết định tụ tập tại căn hộ của Joo Han.

Để bổ sung nhân lực cho việc Liu chuyển đi, thay vì tuyển người mới, Phantom lần này đã chiêu mộ một giám đốc giàu kinh nghiệm từ một phòng tranh khác. Việc Liu đến New York không đồng nghĩa với việc anh buông bỏ hoàn toàn Phantom Seoul. Nó vẫn mãi là Phantom của Liu Wei Kun. Tuy nhiên, việc trực tiếp gặp gỡ các tác giả trực thuộc, đối tác kinh doanh và những khách hàng quan trọng để thông báo tình hình là điều cần thiết. Cũng nhờ lịch trình dày đặc ấy của Liu mà dù hôm nay là Chủ nhật, khi anh còn bận rộn với những cuộc hẹn đã lên lịch trước, thì các nhân viên vẫn có được một ngày nghỉ ngơi xứng đáng.

Ngoại trừ những chuyến công tác khi Liu phải xa nhà, đây là lần đầu tiên Yi Hyun ngủ lại bên ngoài kể từ khi chuyển đến sống trong ngôi nhà này.

[Chơi vui vẻ nhé.Đừng có ôm nhau khóc lóc như thể đây là lần cuối được gặp mặt đấy.]

Dù là New York, Paris hay Seoul, anh cũng sẽ cho em gặp họ bất cứ khi nào có thời gian, vài lần một năm cũng được.

Yi Hyun không trả lời gì trước lời hứa của Liu mà chỉ nở một nụ cười mờ nhạt, lặng lẽ đóng ngăn tủ và quay đi. Cậu biết những lời của Liu là chân thành, xuất phát từ sự dịu dàng sâu trong anh. Cậu cũng hiểu rằng, đối với Liu, những sắp xếp ấy chẳng phải là gánh nặng. Nhưng chẳng phải, trưởng thành là học cách từ chối những đề nghị tử tế một cách lịch sự, và tự mình bước đi trên đôi chân của mình ư? Phải chăng, có những phần trong cuộc đời mà cậu không nên quá phụ thuộc vào lòng tốt của người khác? Yi Hyun nghĩ thầm và bước về phía ghế sofa.

Liu là vậy, Yu Ni cũng thế. Và cả Mo Rae, Yi Han nữa. Tất cả họ đều đã đưa ra những lựa chọn của riêng mình, rồi can đảm gánh chịu những thất vọng từ người xung quanh, hay mặc cảm tội lỗi từ sâu bên trong. Có lẽ, chỉ khi nào dám ôm trọn cả những hậu quả tiêu cực ấy, xem chúng như một phần máu thịt của mình, thì người ta mới thực sự có tư cách để nói rằng mình đang sống cuộc đời của chính mình.

Yi Hyun đặt túi đồ vừa lấy từ tủ xuống bàn sofa, một tay chống hông. Cậu dùng mu bàn tay quệt nhẹ lên lông mày, cố gắng che giấu sự ngượng ngùng vì điều sắp nói.

"Cơ mà... người không ngủ nổi nếu thiếu điều gì đó, lại chính là Giám đốc ấy?"

[......]

Đầu dây bên kia im lặng. Cậu chỉ muốn khiến anh bật cười, dù chỉ một chút, khi anh đang dùng thuốc lá và cà phê để xua đi mệt mỏi. Nhưng lại không có bất kỳ phản ứng nào. Có phải cậu vừa làm một điều gì đó khác thường, khiến anh bối rối rồi? Yi Hyun lấy tay che mặt đang dần ửng hồng và lắc đầu. Cậu vội vã nhét nốt đồ ngủ và đồ lót vào ba lô.

"À... em đùa thôi mà. Chắc... trò đùa không được hay lắm nhỉ?"

[Không phải vậy... Chỉ là... em nói trúng tim đen nên anh hơi bối rối một chút thôi.]

Yi Hyun dừng tay, người cậu thẳng lên. Những ngón tay lần theo đường quai da của chiếc ba lô, và cậu lắng nghe. Lắng nghe từng âm thanh nhỏ nhất vọng lại từ đầu dây bên kia.

"Vậy em không ngủ lại... khuya rồi thì cứ về với anh luôn nhé?"

[Ừ. Em làm thế đi.]

"......"

Sự thật là, Yi Hyun không muốn rời đi khi Liu gần đây trông như một con người đang đứng bên bờ vực của sự kiệt quệ. Lời đề nghị của cậu không chỉ là lời nói suông. Nhưng cậu không ngờ anh lại đáp lại ngay lập tức, như thể đã chờ đợi điều đó từ lâu. Sự im lặng lần này thuộc về Yi Hyun, và từ đầu dây bên kia, chợt một tiếng cười khẽ vang lên, phá vỡ khoảng lặng.

Sau tiếng bước chân và một hơi thở nặng nề như thể ai đó vừa thả mình xuống ghế, giọng Liu trở nên nhẹ nhàng hơn hẳn.

[Anh đùa thôi. Sẽ hơi cô đơn một chút, nhưng anh cũng có những việc phải hoàn thành trước khi em đi mà.]

"Ngày mai em sẽ về thật sớm ạ."

[Cứ từ từ cũng được. Miễn là em quay về bên anh là đủ. Anh đã giữ em bên mình bấy lâu, một ngày xa em không phải là vấn đề.]

Yi Hyun cười nhẹ, tắt máy với vẻ thản nhiên giả bộ. Liu nói đúng. Về mặt tinh thần, anh luôn là người chịu trách nhiệm; về thể xác, dù mệt mỏi, anh chẳng bao giờ để lộ hay than vãn. Chính vì thế, khi nghĩ đến tình trạng gần đây của anh, cậu không đành lòng để anh ở một mình. Thế nhưng, cậu cũng không muốn xem nhẹ buổi chia tay với Yu Ni và Joo Han.

Sau khi xếp những vật dụng cần thiết cho một đêm xa nhà vào ba lô, cậu lên lầu để lấy những món quà lưu niệm từ chuyến đi Boston tuần trước, thứ mà chưa kịp tặng ai cả. Bốn chiếc túi mua sắm được xếp ngay ngắn một góc phòng ăn. Cậu định sẽ ghé qua chỗ In Woo trên đường về vào ngày mai để đưa cho anh ta. Vừa với tay định cầm túi lên, chuông video cửa reo vang.

Chẳng có ai trong số những người cậu quen lại có thói quen đến thăm mà không báo trước, nhất lại là vào lúc Liu không có nhà. Chỉ mới nghĩ đến một vài khả năng xấu, lồng ngực Yi Hyun đã thắt lại. Cậu liếm môi khô, rồi mở cổng chính và bước ra đón vị khách không mời.

Khuôn mặt Shushu bước lên những bậc thang từ cổng vườn không tệ như cậu tưởng tượng. Thậm chí, cậu ấy còn nở một nụ cười khi nhìn thấy Yi Hyun.

"Xem ra người kia không có nhà."
"Vâng."
"Tôi vào trong đợi có được không?"

Yi Hyun dẫn Shushu vào phòng khách. Một cảm giác ngượng ngùng chợt trỗi dậy, khi cậu phải đóng vai chủ nhà trước mặt người có lẽ cũng hiểu rõ ngôi nhà này không kém cậu. Nhưng gạt mối quan hệ với Liu sang một bên, giờ phút này, chính cậu mới là người đang sống ở đây. Và việc tiếp đãi khách, dù là ai, cũng là phần trách nhiệm của cậu.

Shushu gọi bia và đá lạnh thay vì cà phê hay nước trái cây. Khi Yi Hyun bưng khay đồ uống trở lại phòng khách, cậu ấy đang ngước nhìn bức tranh [Xa Lánh] đã được treo trở lại vị trí cũ.

"À. Đừng để ý đến tôi." Shushu cười nói, đón lấy khay và thong thả ngồi xuống sofa. "Tôi sẽ tự nhiên như ở nhà."

Dù lời nói mang vẻ tinh nghịch, Yi Hyun vẫn cảm thấy đó là thất lễ nếu bỏ mặc khách. Hơn nữa, cậu chẳng có việc gì khác để làm. Vẫn còn gần hai tiếng nữa mới đến giờ Joo Han hẹn đón, và hành lý thì đã sẵn sàng.

"Tất nhiên, nếu Yi Hyun ở lại cùng thì càng tốt."

Thấy Yi Hyun còn ngần ngại, Shushu khẽ cười. Cậu ấy hiểu là, Yi Hyun muốn ở lại không phải vì lo cho cậu ấy, mà vì cậu sẽ cảm thấy yên tâm hơn khi không để cậu ấy một mình.

Shushu rót bia vào ly đá, rồi đưa nửa chai còn lại cho Yi Hyun. Cậu đón lấy và ngồi xuống chiếc ghế bành đối diện. Bầu không khí không thoải mái cho lắm vì họ không thân thiết, nhưng từ trải nghiệm ở Chicago, cậu biết Shushu không phải là người khó tính, nên cũng không cảm thấy căng thẳng quá mức.

Sau tiếng leng keng của đá lạnh khi Shushu nâng ly, giọng nói trầm ấm đặc trưng của cậu ấy cất lên.

"Tôi đoán... Yi Hyun lớn lên trong một gia đình ổn định và nhận được đầy đủ yêu thương."

Lời nhận xét bất ngờ ấy từ Shushu, một người không có vẻ gì là tuỳ tiện suy đoán về quá khứ người khác, dù là theo hướng tích cực - nghe chừng không phải là một nhận xét hời hợt.

"Cậu trông hiền lành và có vẻ hướng nội, nên ban đầu tôi nghĩ cậu là người khá cẩn trọng và khép kín... Nhưng chỉ cần quan sát kỹ một chút sẽ thấy, cậu là một người rất kiên định. Cậu quan tâm chân thành đến mọi người xung quanh, chứ không phải vì sợ bị ghét bỏ, hay vì cố tạo ra ảo tưởng muốn trở thành người tốt."

"Tôi đã từng khổ sở một thời gian dài vì hồi trẻ không biết nhìn người." - Shushu nói thêm, kèm theo một nụ cười tự giễu. Nghe vậy, Yi Hyun bất giác nghĩ đến Hong Seon Yu.

"Wei Kun cũng nói vậy." Shushu tiếp tục, ánh mắt thoáng liếc nhìn Yi Hyun rồi khẽ mỉm cười. "Anh ấy bảo đã lâu lắm rồi mới tìm được một người đáng tin, nên mới quyết định đưa cậu vào Phantom."

Ngay cả ở Chicago, Shushu cũng gọi Liu là A Wei. Khi cách gọi này đổi thành Wei Kun, Yi Hyun cảm thấy hơi khó chịu, bèn uống bia cho đỡ khát.

"Yi Hyun cũng biết rõ mà. Liu Wei Kun không phải là kiểu người dễ dàng buông bỏ cảnh giác với người lạ. Hơn nữa, Phantom đối với Wei Kun vừa là người yêu, vừa là bạn bè, lại vừa như đứa con tinh thần... đại loại vậy. Anh ấy cực kỳ khắt khe trong việc đưa ai đó vào Phantom. Bây giờ, có lẽ vì tình thế bắt buộc, anh ấy mới buộc lòng nới lỏng quy tắc, tuyển thêm nhân viên mới và cả một giám đốc nữa."

Shushu mím chặt môi, nét mặt thoáng chút cay đắng, đôi lông mày hơi nhếch lên. Cậu ấy uống cạn ngụm bia đã bị đá làm cho nhạt màu, như để nuốt trôi một điều gì đó.

Yi Hyun có lẽ là người thấu hiểu rõ nhất sự kiên định trong cách đối nhân xử thế của Liu.

Bản dịch thuộc về Ekaterina Team, cập nhật duy nhất trên trang web navyteamn.com, đọc tại trang web chính chủ để ủng hộ nhóm dịch. Truyện không đủ view có thể sẽ bị drop.

Cài đặt

180%
14px
Chương 320
Chương 319
Chương 318
Chương 317
Chương 316
Chương 315
Chương 314
Chương 313
Chương 312
Chương 311
Chương 310
Chương 309: H+++++
Chương 308: H+++++
Chương 307: H+++++
Chương 306: H+++++
Chương 305: H++++
Chương 304: H+
Chương 303
Chương 302
Chương 301
Chương 300
Chương 299
Chương 298
Chương 297
Chương 296
Chương 295: Cầu hôn
Chương 294
Chương 293
Chương 292
Chương 291
Chương 290
Chương 289
Chương 288
Chương 287
Chương 286: H++++
Chương 285: H+++++
Chương 284: H+++++
Chương 283: H+++++
Chương 282: H++++
Chương 281: H+++
Chương 280
Chương 279
Chương 278
Chương 277
Chương 276
Chương 275
Chương 274
Chương 273
Chương 272
Chương 271
Chương 270
Chương 269
Chương 268
Chương 267
Chương 266
Chương 265
Chương 264
Chương 263
Chương 262
Chương 261
Chương 260
Chương 259
Chương 258: Ngoại truyện 2
Chương 257
Chương 256: H++++
Chương 255
Chương 254
Chương 253
Chương 252
Chương 251
Chương 250
Chương 249
Chương 248
Chương 247
Chương 246
Chương 245
Chương 244
Chương 243
Chương 242: H+++
Chương 241: H+++
Chương 240: H
Chương 239
Chương 238
Chương 237
Chương 236: H
Chương 235: H+
Chương 234: H
Chương 233
Chương 232
Chương 231
Chương 230: Ngoại truyện 1
Chương 229: End
Chương 228
Chương 227
Chương 226
Chương 225
Chương 224
Chương 223
Chương 222
Chương 221
Chương 220: H++++
Chương 219: H++++
Chương 218: H++++
Chương 217: H++
Chương 216: H++
Chườn 215: H
Chương 214
Chương 213
Chương 212
Chương 211
Chương 210
Chương 209
Chương 208
Chương 207
Chương 206
Chương 205
Chương 204
Chương 203
Chương 202
Chương 201
Chương 200
Chương 199
Chương 198
Chương 197
Chương 196
Chương 195
Chương 194
Chương 193
Chương 192
Chương 191
Chương 190
Chương 189
Chương 188
Chương 187
Chương 186
Chương 185
Chương 184
Chương 183: H
Chương 182
Chương 181
Chương 180
Chương 179
Chương 178
Chương 177
Chương 176
Chương 175
Chương 174
Chương 173
Chương 172
Chương 171
Chương 170
Chương 169: H++++
Chương 168: H+++
Chương 167: H
Chương 166
Chương 165
Chương 164
Chương 163
Chương 162
Chương 161
Chương 160
Chương 159
Chương 158
Chương 157
Chương 156
Chương 155
Chương 154
Chương 153
Chương 152
Chương 151
Chương 150
Chương 149
Chương 148: H
Chương 147: H++++++
Chương 146: H++++
Chương 145: H++++
Chương 144: H++
Chương 143: H
Chương 142
Chương 141
Chương 140
Chương 139
Chương 138
Chương 137
Chương 136
Chương 135
Chương 134
Chương 133
Chương 132
Chương 131
Chương 130
Chương 129
Chương 128
Chương 127
Chương 126
Chương 125
Chương 124
Chương 123
Chương 122
Chương 121: H++++
Chương 120: H++++++
Chương 119: H++
Chương 118: H+
Chương 117: H
Chương 116
Chương 115
Chương 114
Chương 113
Chương 112
Chương 111
Chương 110: H++++++
Chương 109: H++++
Chương 108: H+++
Chương 107: H++
Chương 106
Chương 105
Chương 104
Chương 103
Chương 102
Chương 101
Chương 100
Chương 99
Chương 98
Chương 97
Chương 96
Chương 95
Chương 94
Chương 93
Chương 92: H++++
Chương 91: H++++
Chương 90: H++
Chương 89: H
Chương 88: H
Chương 87: H
Chương 86
Chương 85
Chương 84
Chương 83
Chương 82
Chương 81
Chương 80
Chương 79
Chương 78
Chương 77
Chương 76
Chương 75
Chương 74: H++++++
Chương 73: H++++
Chương 72: H++
Chương 71: H+
Chương 70: H
Chương 69: H
Chương 68: H
Chương 67
Chương 66
Chương 65
Chương 64
Chương 63
Chương 62
Chương 61
Chương 60
Chương 59
Chương 58
Chương 57
Chương 56
Chương 55
Chương 54
Chương 53
Chương 52
Chương 51
Chương 50
Chương 49
Chương 48
Chương 47
Chương 46
Chương 45
Chương 44
Chương 43: H++
Chương 42: H++
Chương 41
Chương 40
Chương 39
Chương 38
Chương 37
Chương 36
Chương 35
Chương 34
Chương 33
Chương 32
Chương 31
Chương 30
Chương 29
Chương 28
Chương 27
Chương 26
Chương 25
Chương 24
Chương 23
Chương 22
Chương 21
Chương 20
Chương 19
Chương 18
Chương 17
Chương 16
Chương 15
Chương 14
Chương 13
Chương 12
Chương 11
Chương 10
Chương 9
Chương 8
Chương 7
Chương 6
Chương 5
Chương 4
Chương 3
Chương 2
Chương 1
Chương 0: Minh họa Novel

💬 Bình luận (0)

User Avatar
Bạn cần đăng nhập để bình luận.