Chương 187

Follow page lỏ của sốp để xem sốp thỉnh thoảng múa mồm vài câu 

Facebook Team Ekaterina

đọc các bộ cùng tác giả tại đây

Chương 187

Joo Han lúc này mới chú ý nhìn kỹ vào khuôn mặt Yi Hyun, giọng đầy lo lắng. Yu Ni nhanh tay lấy chai bia từ tay cậu và đặt nó lên bàn.

"Chị nghĩ em nên về nhà nghỉ ngơi đi. Em đâu phải kiểu người sẽ kêu mệt chỉ vì hơi khó chịu đâu."

"......"

Yu Ni nhẹ nhàng vuốt mái tóc của Yi Hyun, người vẫn đứng im với vẻ mặt không muốn rời đi và an ủi:

"Đâu phải chúng ta không gặp lại nhau nữa đâu mà em phải thế. Thứ Sáu tuần này bọn chị sẽ đến nhà Giám đốc, lúc đó lại gặp nhau thôi ấy."

Theo kế hoạch, Yi Hyun và Liu sẽ lên đường vào thứ Bảy. Vì vậy, họ đã dự định sẽ kết thúc công việc sớm tại Phantom vào thứ Sáu và có một bữa tối chia tay ấm cúng.

Vấn đề không còn là bữa tối chia tay, mà là cả chuyến đi New York có thể tan biến luôn rồi. Chỉ trong chớp mắt, mọi thứ bị đẩy vào một vòng xoáy bất định mà không ai có thể lường trước.

Nuốt trôi lời thú nhận đang trào dâng muốn giãi bày hết với hai người họ, Yi Hyun chậm rãi gật đầu. Cậu với lấy chiếc balo chưa kịp mở dựng ở góc giường, chiếc balo dường như nặng trĩu hơn lúc cậu thu xếp.

"Cảm ơn vì món quà nhé."

Một bàn tay nhẹ nhàng xoa lên vai khiến cậu quay lại. Yu Ni đang mỉm cười, nụ cười thoáng chút chua chát. Chị đang nhắc đến món quà lưu niệm từ chuyến du lịch lần trước mà Yi Hyun là người duy nhất mang theo.

"Em chỉ... mang hộ thôi mà... Giám đốc mua, có gì đâu..."

"Ừ. Giám đốc đưa mà nhỉ..."

Yu Ni lẩm bẩm, như đang đong đếm những cơ hội và sự quan tâm mà Liu đã dành cho chị. Dù Trưởng phòng Han có nói đó không phải là sự phản bội, nhưng Yu Ni vẫn không dễ dàng nguôi ngoai. Cơ mà, Yi Hyun có thể chắc chắn một điều: Liu không đơn thuần trao cơ hội chỉ để giữ chân Yu Ni hay Joo Han ở lại Phantom.

Không, giờ đây cậu không thể tiếp tục giả vờ hiểu rõ về Liu theo cách đó nữa. Thậm chí, hình ảnh của anh giờ đã bị đẩy lùi vào một vùng mờ xa lạ, thuộc về lĩnh vực hỗn loạn và bí ẩn khó nắm bắt nhất.

Phải mất một lúc thuyết phục Joo Han và Yu Ni rằng cậu có thể tự về, Yi Hyun mới rời khỏi căn hộ. Ý nghĩ rằng họ có thể liên lạc với Liu, hoặc ngược lại, thoáng qua trong đầu, nhưng một sự buông xuôi kiểu "mặc kệ" đã dập tắt những lo âu đó.

Cậu chẳng còn tâm trí đâu để lo nghĩ xem ai đó có đang lo lắng cho mình hay không. Dù chưa thực sự thấu hiểu tình hình, nhưng một mầm mống phản kháng mơ hồ đã nhen nhóm trong lòng. Giờ đây, dù anh có lo lắng hay không, cậu chỉ muốn ích kỷ nghĩ cho bản thân.

Không khí đêm cuối tháng Chín se lạnh. Cơn gió luồn qua những tòa nhà cao tầng khiến người ta co vai. Thế nhưng, cậu chẳng có ý định mặc chiếc áo khoác đang cầm trên tay.

Sau khi tạm biệt Yu Ni và Joo Han, giờ còn lại một mình, đã đến lúc cậu phải tự giải quyết vấn đề của mình. Cậu cần phải nhận ra và hiểu rõ chuyện gì đang diễn ra. Đây không phải là vấn đề tư tưởng hay thái độ sống tiêu cực. Vì đây là chuyện đang xảy ra với chính cơ thể cậu, nên cậu không thể làm ngơ được

Haa...

Yi Hyun ngồi bệt xuống bồn hoa cao trước tòa nhà, thở dài đầy bế tắc rồi lấy tay che mặt. Sau khi chà xát khuôn mặt đến ửng đỏ, cậu lấy điện thoại từ túi quần.

Nên gọi cho ai đây? Chẳng cần suy nghĩ lâu, danh bạ nghèo nàn trong điện thoại cậu thậm chí chưa đầy mười số.

Ánh mắt cậu dán chặt vào cái tên được lưu là "A Wei" – trước đây là "Giám đốc". Ngón tay cái cậu lướt đi lướt lại trên cái tên ấy rất lâu. Ngay cả Yi Hyun cũng không rõ, liệu cậu đang muốn vuốt ve những ký ức ẩn sau cái tên ấy, hay đang khao khát xóa nó đi.

Bản dịch thuộc về Ekaterina Team, cập nhật duy nhất trên trang web navyteamn.com, đọc tại trang web chính chủ để ủng hộ nhóm dịch. Truyện không đủ view có thể sẽ bị drop.

"Yi Hyun à."

Một giọng nói vội vã gọi tên cậu. Ngẩng đầu lên, cậu thấy In Woo vừa dừng xe sát lề đường và đang nhanh chóng bước về phía mình, gần như chạy. Yi Hyun vội vàng đứng dậy, cảm thấy ngượng ngùng.

"Xin lỗi anh, đột ngột quá..."

"Không sao cả. Em cứ thoải mái đi."

In Woo không hối thúc Yi Hyun, người đang cúi mặt xuống đất, cắn chặt môi và chỉ biết mân mê dây đeo ba lô. Ngay từ khoảnh khắc cậu bất ngờ liên lạc và hỏi xem có thể ngủ nhờ hay không, In Woo đã nhận ra có điều gì đó không ổn. Hành động khác thường ấy đủ để anh hiểu rằng tình hình nghiêm trọng hơn vẻ ngoài.

Yi Hyun vẫn cúi gằm mặt, tay siết chặt dây đeo ba lô đến mức trắng bệch.

"Em thực sự xin lỗi, nhưng... hôm nay em không còn nơi nào để đi... Không phải là em không muốn ở với anh Joo Han và chị Yu Ni, chỉ là... lúc này, em thật sự rối bời..."

"Yi Hyun, em không cần phải giải thích." In Woo nhẹ nhàng đặt tay lên vai cậu, ngắt lời những câu nói lộn xộn. "Chúng ta đi thôi."

"......"

Nhưng Yi Hyun vẫn đứng im, không theo lực kéo nhẹ về phía chiếc xe. In Woo nhẹ nhàng lấy chiếc ba lô từ tay cậu, thở dài một hơi.

"Anh sẽ không nói chuyện này với Wei Kun đâu."

Chỉ đến lúc đó, Yi Hyun mới chậm rãi ngẩng đầu nhìn In Woo, và lần này cậu để cho đôi chân mình bước theo.

Trên suốt chặng đường, In Woo thỉnh thoảng liếc nhìn Yi Hyun đang ngồi bất động trên ghế phụ, nhưng kiềm chế không hỏi han. Dù cảm nhận được ánh mắt quan tâm ấy, Yi Hyun vẫn giả vờ không hay, đưa mắt nhìn ra khung cửa sổ xe, cắn chặt đôi môi khô nẻ. Cậu ước mình có thể chạy trốn đến một nơi thật xa - nơi không cần phải giải thích với ai, không phải đối mặt với bất cứ điều gì. Rồi cậu tự chế giễu bản thân vì ý nghĩ ấy quá đỗi giống con người trốn chạy của mình.

Như lời từng nói trong bữa tiệc ở Phantom, từ căn hộ tầng 32 của In Woo, cảnh đêm Seoul trải dài rộng lớn dưới chân. Yi Hyun thầm nghĩ khung cảnh này mang một vẻ đẹp khác biệt so với tầng 2 hay tầng thượng nhà Liu, nhưng cậu không muốn gợi lại bất kỳ ký ức nào về anh, dù là nhỏ nhất. Thay vào đó, cậu đứng sát cửa kính, thốt lên lời ngợi kia về màn đêm rực rỡ.

"Anh mừng vì em thích... Nhưng em cởi ba lô ra đi. Bộ trong đó có gì quý giá lắm sao?"

Mang theo hai ly nước từ bếp ra, anh ta cười khúc khích khi nhìn thấy ánh mắt đăm chiêu của cậu qua cửa sổ. Yi Hyun ngượng ngùng cười, cởi ba lô và nhận lấy chiếc ly. Trong ly của In Woo là whisky đá, còn phần cậu là sữa ấm, giống hệt thứ Liu từng mang cho cậu trong đêm mưa tầm tã ấy, khi bác cả đến tìm.

"Nếu anh không phiền... em cũng có thể..."

"À... Nhà anh bây giờ không có bia..."

"Em cũng có thể uống whisky."

Yi Hyun cắn chặt môi, nhận ra mình đang hành xử như đứa con nít bướng bỉnh. Một đứa trẻ cứ cố làm mọi thứ người lớn làm, chỉ để lộ rõ sự non nớt của bản thân. Cậu bỗng hơi hối hận khi thấy In Woo bật cười, xoa nhẹ tóc cậu rồi quay lưng về phía bếp với ly sữa. Nhưng cậu không gọi anh ta quay lại.

Chính Yi Hyun cũng hoang mang trước chuỗi hành động và lời nói khác thường của mình. Những phản ứng bộc phát đó, thoát khỏi vỏ bọc quen thuộc và sự kiểm soát bản thân, khiến cậu liên tưởng đến trò chơi đập chuột. Nhưng cậu chẳng còn chút sức lực nào để giơ búa, dập xuống những con chuột đang liên tục thay đổi vị trí và chế nhạo mình.

Yi Hyun vuốt mặt, ánh mắt đảo qua căn phòng và dừng lại ở góc giao giữa hai cửa kính, nơi những giá vẽ và dụng cụ hội họa chất đống phía sau ghế sofa.

Bức tranh trên khung vải dường như đã được tô màu hơn một nửa. Nó hoàn toàn khác với phong cách thường ngày của In Woo, người hay pha chút kỳ quái vào kiểu vẽ truyện tranh vui tươi, và thường dùng màu ấm.

Bức tranh này táo bạo và thẳng thắn hơn nhiều. Nó cũng chứa đựng nhiều câu chuyện và cảm xúc phong phú hơn bình thường. Cậu không thấy có ý định dùng trò đùa hài hước để làm nhẹ bớt gánh nặng nội tâm như mọi khi. Cậu đã chán ngấy sự trốn tránh và phớt lờ được che đậy bằng vẻ thư thái, và chính hành động tuyệt vọng của một người đàn ông đang vùng vẫy trần trụi trên bức tranh đã lôi cuốn cậu.

"Yi Hyun à, lại đây đi."

In Woo cầm ly, gọi cậu đến trước chiếc bàn ăn dài rộng, nơi có thể dễ dàng chứa mười người, nằm giữa ghế sofa và nhà bếp.

"Anh... đang vẽ tranh sao ạ?"

"Vốn dĩ anh có thể vẽ ngay cả khi có ai đó nhìn chằm chằm, nhưng cứ nghĩ đến việc Yi Hyun đang xem là anh thấy ngại ngùng ấy mà."

"Em không biết là anh còn vẽ tranh ở nhà."

"Anh đâu phải là kẻ đam mê đến mức phải có một xưởng vẽ riêng. Giống như... một ai đó từng nói."

Đặt chiếc khay đồ uống từ nhà bếp lên bàn, anh ta liếc nhìn Yi Hyun rồi mỉm cười. Yi Hyun dường như đoán được "ai đó" mà anh ám chỉ, nhưng cậu chỉ khẽ nhếch mép mà không đáp lại. Cậu ngồi xuống đối diện In Woo, nhận lấy chiếc ly đã được cho sẵn ba bốn viên đá và rượu whisky.

"Em thấy phong cách của bức tranh... hơi khác thường."

"Em đúng là thầy bói xem tranh ha. Giống như một ai đó đã nói."

Có vẻ như anh đang cố tình nhắc đi nhắc lại về Liu, nên lần này Yi Hyun không thể cười theo In Woo được nữa. Cậu cúi xuống, những ngón tay lơ đãng vuốt ve thành ly rồi chậm rãi nâng lên uống, như đang thưởng thức một tách cà phê nóng.

"Có lẽ chính vì Yi Hyun thật lòng yêu hội họa, nên em mới cảm nhận được sự chân thành mà họa sĩ đặt vào tác phẩm. Cũng như văn chương hay âm nhạc, nếu đào sâu tìm hiểu, em sẽ khám phá được nhiều điều, từ đó mở rộng cách hiểu và chiều sâu diễn giải... Nhưng... anh nghĩ việc chỉ xem tranh như một đề tài học thuật để phân tích có giới hạn ấy, và chăm chỉ thôi thì không thể vượt qua được giới hạn đó mà."

Cậu ngước mắt nhìn In Woo. Anh ta thả lỏng người tựa vào ghế, cười khẽ và xoa gáy như ngại ngùng vì những chia sẻ quá nghiêm túc vừa rồi. Có lẽ sự thay đổi của anh ta không chỉ dừng lại ở những bức tranh.

Bản dịch thuộc về Ekaterina Team, cập nhật duy nhất trên trang web navyteamn.com, đọc tại trang web chính chủ để ủng hộ nhóm dịch. Truyện không đủ view có thể sẽ bị drop.

Cài đặt

180%
14px
Chương 320
Chương 319
Chương 318
Chương 317
Chương 316
Chương 315
Chương 314
Chương 313
Chương 312
Chương 311
Chương 310
Chương 309: H+++++
Chương 308: H+++++
Chương 307: H+++++
Chương 306: H+++++
Chương 305: H++++
Chương 304: H+
Chương 303
Chương 302
Chương 301
Chương 300
Chương 299
Chương 298
Chương 297
Chương 296
Chương 295: Cầu hôn
Chương 294
Chương 293
Chương 292
Chương 291
Chương 290
Chương 289
Chương 288
Chương 287
Chương 286: H++++
Chương 285: H+++++
Chương 284: H+++++
Chương 283: H+++++
Chương 282: H++++
Chương 281: H+++
Chương 280
Chương 279
Chương 278
Chương 277
Chương 276
Chương 275
Chương 274
Chương 273
Chương 272
Chương 271
Chương 270
Chương 269
Chương 268
Chương 267
Chương 266
Chương 265
Chương 264
Chương 263
Chương 262
Chương 261
Chương 260
Chương 259
Chương 258: Ngoại truyện 2
Chương 257
Chương 256: H++++
Chương 255
Chương 254
Chương 253
Chương 252
Chương 251
Chương 250
Chương 249
Chương 248
Chương 247
Chương 246
Chương 245
Chương 244
Chương 243
Chương 242: H+++
Chương 241: H+++
Chương 240: H
Chương 239
Chương 238
Chương 237
Chương 236: H
Chương 235: H+
Chương 234: H
Chương 233
Chương 232
Chương 231
Chương 230: Ngoại truyện 1
Chương 229: End
Chương 228
Chương 227
Chương 226
Chương 225
Chương 224
Chương 223
Chương 222
Chương 221
Chương 220: H++++
Chương 219: H++++
Chương 218: H++++
Chương 217: H++
Chương 216: H++
Chườn 215: H
Chương 214
Chương 213
Chương 212
Chương 211
Chương 210
Chương 209
Chương 208
Chương 207
Chương 206
Chương 205
Chương 204
Chương 203
Chương 202
Chương 201
Chương 200
Chương 199
Chương 198
Chương 197
Chương 196
Chương 195
Chương 194
Chương 193
Chương 192
Chương 191
Chương 190
Chương 189
Chương 188
Chương 187
Chương 186
Chương 185
Chương 184
Chương 183: H
Chương 182
Chương 181
Chương 180
Chương 179
Chương 178
Chương 177
Chương 176
Chương 175
Chương 174
Chương 173
Chương 172
Chương 171
Chương 170
Chương 169: H++++
Chương 168: H+++
Chương 167: H
Chương 166
Chương 165
Chương 164
Chương 163
Chương 162
Chương 161
Chương 160
Chương 159
Chương 158
Chương 157
Chương 156
Chương 155
Chương 154
Chương 153
Chương 152
Chương 151
Chương 150
Chương 149
Chương 148: H
Chương 147: H++++++
Chương 146: H++++
Chương 145: H++++
Chương 144: H++
Chương 143: H
Chương 142
Chương 141
Chương 140
Chương 139
Chương 138
Chương 137
Chương 136
Chương 135
Chương 134
Chương 133
Chương 132
Chương 131
Chương 130
Chương 129
Chương 128
Chương 127
Chương 126
Chương 125
Chương 124
Chương 123
Chương 122
Chương 121: H++++
Chương 120: H++++++
Chương 119: H++
Chương 118: H+
Chương 117: H
Chương 116
Chương 115
Chương 114
Chương 113
Chương 112
Chương 111
Chương 110: H++++++
Chương 109: H++++
Chương 108: H+++
Chương 107: H++
Chương 106
Chương 105
Chương 104
Chương 103
Chương 102
Chương 101
Chương 100
Chương 99
Chương 98
Chương 97
Chương 96
Chương 95
Chương 94
Chương 93
Chương 92: H++++
Chương 91: H++++
Chương 90: H++
Chương 89: H
Chương 88: H
Chương 87: H
Chương 86
Chương 85
Chương 84
Chương 83
Chương 82
Chương 81
Chương 80
Chương 79
Chương 78
Chương 77
Chương 76
Chương 75
Chương 74: H++++++
Chương 73: H++++
Chương 72: H++
Chương 71: H+
Chương 70: H
Chương 69: H
Chương 68: H
Chương 67
Chương 66
Chương 65
Chương 64
Chương 63
Chương 62
Chương 61
Chương 60
Chương 59
Chương 58
Chương 57
Chương 56
Chương 55
Chương 54
Chương 53
Chương 52
Chương 51
Chương 50
Chương 49
Chương 48
Chương 47
Chương 46
Chương 45
Chương 44
Chương 43: H++
Chương 42: H++
Chương 41
Chương 40
Chương 39
Chương 38
Chương 37
Chương 36
Chương 35
Chương 34
Chương 33
Chương 32
Chương 31
Chương 30
Chương 29
Chương 28
Chương 27
Chương 26
Chương 25
Chương 24
Chương 23
Chương 22
Chương 21
Chương 20
Chương 19
Chương 18
Chương 17
Chương 16
Chương 15
Chương 14
Chương 13
Chương 12
Chương 11
Chương 10
Chương 9
Chương 8
Chương 7
Chương 6
Chương 5
Chương 4
Chương 3
Chương 2
Chương 1
Chương 0: Minh họa Novel

💬 Bình luận (0)

User Avatar
Bạn cần đăng nhập để bình luận.