Chương 67

Follow page lỏ của sốp để xem sốp thỉnh thoảng múa mồm vài câu 

Facebook Team Ekaterina

đọc các bộ cùng tác giả tại đây

Chương 67

Gã chống cằm lên bàn. Dáng vẻ tổng thể có phần xộc xệch, nhưng nếu quan sát kỹ, sẽ thấy một khuôn mặt khá tinh tế. Đặc biệt nhất là mái tóc vàng hoe, dù hơi rối nhưng vẫn óng ả khác thường. Đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy một mái tóc vàng nhạt như vậy từ khoảng cách gần - nó gần như không có sắc tố vàng, phù hợp đến lạ với vẻ ngoài nóng nảy và bướng bỉnh của gã.

"Cậu vẫn chưa lên Victoria Peak phải không? Ngắm cảnh đêm trên con đường dốc vào giờ này thì lãng mạn lắm." - Ánh mắt gã bỗng chốc trở nên lấp lánh khi nhìn thẳng vào tôi - "Hay là... chúng ta lén trốn khỏi đây và đi xem thử đi?"

Lời đề nghị bất ngờ ấy khiến tôi choáng váng. Tôi luôn nghĩ mối quan tâm thực sự của người đàn ông này hướng về một nơi khác, hay đúng hơn là về một người đang ngồi ngay sau lưng tôi.

Gã đàn ông chợt đặt tay lên vai tôi, cúi người sát đến mức hơi thở phả vào tai tôi khiến tôi giật mình.

"Tôi thấy cậu có vẻ chán cái đám người này rồi đấy."

"......"

Trước khi tôi kịp phản ứng, một bàn tay đã chụp lấy vai gã, đẩy gã ngã ngửa về vị trí cũ.

"Đừng có làm trò vô ích. Em ấy là Beta."

Ngay sau đó, một lực kéo nhẹ kéo tôi ngả về phía sau. Khi ngoảnh lại, tôi thấy anh đang trừng mắt nhìn gã đàn ông với vẻ mặt dữ tợn, một biểu cảm hoàn toàn khác với sự kiềm chế mà anh duy trì suốt cả buổi tối.

Chỉ đến khi nghe anh nói, tôi mới hiểu rằng gã đàn ông kia đã cố tình tiết ra pheromone. Tôi hoàn toàn không cảm nhận được gì, khác hẳn với lần gặp anh In Woo trước đây.

Gã đàn ông giơ hai tay lên tỏ vẻ vô tội, lùi lại phía sau với nụ cười nhếch mép đầy khiêu khích.

"Tôi đâu có biết cậu ấy là Omega. Anh biết mà, thứ này đâu phải lúc nào cũng điều khiển được."

"Beta mà còn không thể kiểm soát được, thì tốt hơn hết nên uống thuốc điều trị đi."

Giọng anh lạnh băng, từng âm tiết được buông ra đứt quãng đầy đe dọa. Tay anh vẫn siết chặt lấy tôi, kéo tôi sát vào người.

"À, Alpha không phải Golden là bệnh rồi phải uống thuốc sao? Đâu phải ai cũng may mắn trở thành Golden Alpha như anh chứ."

"May mắn?" - Giọng anh bỗng chốc sắc lẹm, như một lưỡi dao cắt ngang không khí.

"......"

Gã đàn ông đột nhiên im bặt, ánh mắt vội vã lảng tránh, như thể vừa chạm phải một vùng cấm địa không nên đụng đến.

Anh nhấp một ngụm rượu sâm panh rồi đặt ly xuống, đứng dậy khỏi bàn.

"Chúng tôi xin phép dừng cuộc vui tại đây. Thành thật xin lỗi vì đã làm ảnh hưởng đến không khí."

Tôi vội vàng đứng dậy theo anh, bước chân còn chưa kịp vững.

"Sao, anh ghê tởm với thứ pheromone rẻ tiền đó lắm à?"

Cho đến phút cuối, gã đàn ông vẫn cố gắng moi từ anh một phản ứng nào đó, dù là cực đoan nhất. Khác hẳn với những lời lẽ sắc nhọn, ánh mắt gã ngước nhìn anh từ tư thế ngồi không vững, lại chứa đầy sự oán hận lẫn van xin.

Đột nhiên, tôi nhớ về chính mình ngày trước, kẻ từng tò mò không biết cảm giác bị anh "đặc biệt" ghét bỏ sẽ như thế nào. Và trong số những người vây quanh anh tại phòng trưng bày Phantom, hẳn cũng có những kẻ khao khát trở nên "đặc biệt" trong mắt anh, dù là bằng cách bị anh căm ghét.

Tôi mơ hồ nhận ra, thứ gã đàn ông này đang đòi hỏi từ anh, có lẽ cũng là một dạng kỳ vọng lệch lạc tương tự.

"Vẫn thế cơ à, mãi mãi vờ vịt thanh cao! Ghê tởm pheromone không phải Golden, nên người anh dắt theo cũng chỉ là một Beta tầm thường thôi sao?"

Biết rõ anh nhạy cảm và ám ảnh với pheromone, gã chỉ chăm chăm khơi vào điểm đau ấy. Tôi từng nghĩ, phải chăng trước đây anh từng bị gã chỉ trích nặng nề vì pheromone ư? Nhưng thái độ của gã, dù nhìn thế nào, cũng không giống như xuất phát từ lòng căm ghét hay mong muốn trả thù.

Anh đang cài lại cúc áo khoác thì dừng lại, quay người nhìn xuống gã. Ánh mắt ấy không chút nhiệt độ, thậm chí không phải là lạnh lùng, mà chỉ là sự thờ ơ trống rỗng.

Anh khẽ hừ một tiếng.

" Không có pheromone thì không tự tin tán tỉnh đối phương, thì cũng chỉ là một thứ Alpha rởm thôi."

Nếu linh cảm của tôi là đúng, có lẽ tôi sẽ chẳng bao giờ hiểu được sự thỏa mãn mà gã có được khi chọc cho anh phản ứng. Tôi rời mắt khỏi khuôn mặt đang co giật của gã, dù chính gã là người chủ động khiêu khích.

"Có là Alpha đi chăng nữa, nếu vớ phải cái loại tệ hại như anh, thì Beta vẫn tốt hơn chứ. Cho dù không có những danh xưng như Alpha hay bất cứ thứ gì, bất kỳ ai trong này cũng sẽ chọn em ấy thay cho anh đấy."

"……"

"Đừng bao giờ tiết thứ pheromone rẻ tiền ấy trước mặt em ấy nữa."

Anh thốt những lời đó ra, nhưng lại có vẻ như đang nuốt lại một điều gì đó, rồi kéo tôi quay đi. Vẻ mặt nghiến chặt môi của anh khiến tôi cảm thấy anh đang hối hận vì đã đưa tôi đến nơi này.

Theo những gì tôi được biết, trong thế giới này, Omega thường không thể ngửi thấy pheromone của nhau, trong khi Alpha có thể phân biệt được mùi hương đặc trưng của đối phương, dù điều đó không trực tiếp dẫn đến kích thích tình dục. Chỉ khi một Alpha và một Omega gặp nhau, pheromone của họ mới thực sự tạo ra sự hấp dẫn mãnh liệt không thể cưỡng lại.

Một Golden Alpha hạng nhất không chỉ sở hữu khả năng sinh sản vượt trội, mà còn có thể tỏa ra thứ pheromone mạnh mẽ khiến Omega khó lòng chối từ. Ngược lại, khả năng phòng vệ trước pheromone của họ cũng đáng kinh ngạc. Nhờ có thể tự bảo vệ mình khỏi những cơn rut cấp tính - giai đoạn phát tình đột ngột do pheromone của Omega kích thích, họ gần như có thể sống một cuộc đời bình thường như Beta, theo ý muốn của bản thân.

Không chỉ sở hữu khả năng tấn công và phòng thủ pheromone xuất chúng, họ còn có thể phân biệt chính xác pheromone của Omega và các Alpha khác. Vì vậy, không quá lời khi anh In Woo gọi anh là "chuyên gia nhận diện Omega". Nếu anh thực sự thuộc hàng top trong các Golden Alpha, thì việc phân biệt Alpha, Omega và Beta với anh cũng dễ dàng như phân biệt mùi táo, dâu và chuối thôi.

Thấu hiểu sự khắt khe của anh với pheromone, tôi chợt nhận ra nỗi khó chịu mà anh phải đè nén  vì gã đàn ông kia. Dù anh có cầu toàn đến đâu, thì cách hắn khiêu khích cũng thật quá quá đáng. Tôi biết anh đã nhẫn nhịn đến giới hạn rồi. Vì vậy, tôi chẳng thể nào trách anh vì sự tàn nhẫn trong giây phút cuối cùng ấy.

Hơn thế, việc anh phản ứng dữ dội như vậy sau khi cố gắng né tránh xung đột, có lẽ là vì tôi.

Nếu gã đàn ông kia không buông lời khinh miệt "dắt theo một Beta tầm thường" vào giây phút cuối, có lẽ anh đã im lặng quay đi. Phải chăng sự phẫn nộ của anh một phần là vì tôi bị xúc phạm, nhưng trong thâm tâm, tôi biết chắc... đó không phải là tất cả.

Ít nhất giờ đây, tôi không còn là một kẻ vô nghĩa đến mức anh có thể làm ngơ khi tôi bị xúc phạm.

Lòng tôi dâng lên một sự biết ơn, thậm chí là... xúc động, một cảm giác ngọt ngào lan tỏa ở rìa trái tim. Tại sao lại không chứ?

Thế nhưng, niềm vui trong tôi không trọn vẹn chút nào. Nó bị vẩn đục bởi hình ảnh phức tạp hiện rõ trong mắt gã đàn ông kia khi nhìn anh. Không phải lòng thương hại, càng chẳng phải sự đồng cảm, mà là một nỗi sợ ích kỷ len lỏi: liệu rồi một ngày nào đó, khi đã ở bên anh đủ lâu, tôi có trở nên xấu xí và tuyệt vọng như gã không?

"Ra ban công hóng gió chút nhé."

Anh lên tiếng mời khi cả hai đã đến chân cầu thang lầu hai, khuất xa khỏi không khí ồn ã của bàn tiệc. Dù vầng trán vẫn còn nếp nhăn căng thẳng và anh cố tình tránh ánh mắt tôi, nhưng giọng nói ấy lại vô cùng dịu dàng.

Không gian tầng hai được bài trí thư giãn với những dãy ghế sofa dài. Các nhóm người hoặc những cặp đôi thong thả dựa lưng, đắm chìm trong tiếng nhạc, hương rượu và những câu chuyện thầm thì.

Chúng tôi bước qua một đôi đang mải mê trao nhau những nụ hôn nồng cháy dưới ánh đèn mờ hơn hẳn tầng một, rồi bước hẳn ra ban công.

"A..."

Tôi bất giác thốt lên một tiếng ngỡ ngàng. Giờ đây, chẳng cần phải lên tận đỉnh Victoria Peak, khung cảnh Hồng Kông lộng lẫy cũng đã phô bày trọn vẹn trước mắt. Ngay cả một người điềm đạm và ‘chậm tiêu’ trong cảm xúc như tôi, cũng phải rung động trước vẻ đẹp ấy.

Dù biết đó là một cách diễn đạt cũ kỹ, nhưng thành phố lúc này tựa như một bầu trời sao, lấp lánh những hạt bụi vàng. Tôi hiểu rằng thứ ánh sáng ấy là sản phẩm của nền văn minh nhân tạo, vậy mà trong khoảnh khắc ấy, nó vẫn khiến lòng tôi choáng ngợp như đang đối diện với một kỳ quan huyền bí của tạo hóa.

Thấy tôi há hốc mồm, ngây người như đứa trẻ lần đầu ngắm pháo hoa, anh khẽ bật cười. Tôi có hơi ngại ngùng vì đã lộ ra vẻ ngây thơ ấu trĩ của mình, nhưng nếu nó có thể khiến anh nở một nụ cười, dù chỉ trong giây lát, thì thế cũng đủ rồi.

Trên ban công rộng, những ngọn nến lớn được chụp kín bằng lồng, tỏa ra thứ ánh sáng dịu dàng, thay thế hoàn toàn cho đèn điện. Cũng như bên trong, những chiếc ghế sofa êm ái được bố trí tại các góc riêng tư. Giai điệu jazz từ tầng một vang lên êm dịu qua các loa âm tường, hòa quyện cùng khung cảnh, khiến đêm càng thêm phần mơ mộng.

Tôi không rõ họ là những cặp tình nhân cùng nhau đến đây, hay chỉ vừa mới tìm thấy nhau trong bữa tiệc, nhưng rõ ràng, những đôi uyên ương ấy đã tách khỏi không khí ồn ào, để cùng nhau thì thầm những lời ngọt ngào hoặc trao nhau những cử chỉ thân mật.

Cuối cùng, chúng tôi tìm đến một chiếc ghế sofa ở cuối ban công và ngồi xuống. Hai ly rượu sâm panh đã được chuẩn bị sẵn sàng.

 "Trước đây chúng tôi từng cộng tác, nhưng tôi chẳng bao giờ thực sự hợp với gã. Gã là kiểu người dùng danh hiệu Alpha như một huy chương để khoe mẽ, và đã gây không ít rắc rối ở công ty vì không kiểm soát được pheromone. Chúng tôi từng xung đột vì chuyện đó. Quả nhiên... hôm nay cũng chẳng thể yên ổn được."

Anh cau mày, lắc đầu như hối hận vì đã nói quá nhiều về một kẻ không đáng.

Theo cảm nhận của tôi, gã đàn ông kia không hẳn là thù địch với anh. Ngược lại, dường như gã khao khát sự chú ý từ anh đến cùng cực... Nhưng đó chỉ là linh cảm mơ hồ của một kẻ chưa từng trải trong chuyện tình cảm như tôi.

Một làn gió mát thổi qua, xua tan không khí ngột ngạt. Ngay trước chỗ ngồi của chúng tôi, một khu vườn um tùm che khuất một nửa khung cảnh thành phố. Có lẽ vì thế mà chỗ ngồi kín đáo này lại bị bỏ trống.

Khuôn mặt sắc nét của anh cúi xuống, tay chống lên đùi, dường như vẫn đang gặm nhấm nỗi bực dọc từ vụ việc ban nãy. Tôi đang băn khoăn không biết làm sao để an ủi anh, thì một mùi hương lạ thoảng qua.

Nguồn gốc chắc chắn là từ anh, người đang ngồi bên cạnh. Nhưng đây không phải là "mùi hương đó" mà tôi từng biết. Làn hương tối tăm mà chị Yu Ni miêu tả, thực ra lại khác xa với mùi hương quen thuộc của anh. Nhận ra điều đó, lòng tôi chợt an tâm hẳn.

Dù là mùi hương nào đi nữa, thì cũng đều là nước hoa của anh. Tôi không thể giải thích rõ ràng vì sao mình ghét cái này mà lại chấp nhận cái kia. Vốn dĩ, đây chẳng phải là điều tôi có quyền ngăn cản chỉ vì bản thân không thích.

Ấy vậy mà, tôi vẫn thấy nhẹ nhõm chỉ vì một sự thật giản đơn: tại thời điểm này, anh đã không chia sẻ "mùi hương đó" với ai khác. Thật... ngớ ngẩn làm sao.

Sau một hồi im lặng chăm chú nhìn xuống sàn, anh ngước lên cười khổ.

"Xin lỗi em. Vì đã để em chứng kiến một cảnh tượng đáng xấu hổ. Tôi cũng không ngờ một người đàn ông trưởng thành mà cư xử tệ như vậy."

Tôi kiên quyết lắc đầu.

Bản dịch thuộc về Ekaterina Team, cập nhật duy nhất trên trang web navyteamn.com, đọc tại trang web chính chủ để ủng hộ nhóm dịch. Truyện không đủ view có thể sẽ bị drop.

 

Cài đặt

180%
14px
Chương 320
Chương 319
Chương 318
Chương 317
Chương 316
Chương 315
Chương 314
Chương 313
Chương 312
Chương 311
Chương 310
Chương 309: H+++++
Chương 308: H+++++
Chương 307: H+++++
Chương 306: H+++++
Chương 305: H++++
Chương 304: H+
Chương 303
Chương 302
Chương 301
Chương 300
Chương 299
Chương 298
Chương 297
Chương 296
Chương 295: Cầu hôn
Chương 294
Chương 293
Chương 292
Chương 291
Chương 290
Chương 289
Chương 288
Chương 287
Chương 286: H++++
Chương 285: H+++++
Chương 284: H+++++
Chương 283: H+++++
Chương 282: H++++
Chương 281: H+++
Chương 280
Chương 279
Chương 278
Chương 277
Chương 276
Chương 275
Chương 274
Chương 273
Chương 272
Chương 271
Chương 270
Chương 269
Chương 268
Chương 267
Chương 266
Chương 265
Chương 264
Chương 263
Chương 262
Chương 261
Chương 260
Chương 259
Chương 258: Ngoại truyện 2
Chương 257
Chương 256: H++++
Chương 255
Chương 254
Chương 253
Chương 252
Chương 251
Chương 250
Chương 249
Chương 248
Chương 247
Chương 246
Chương 245
Chương 244
Chương 243
Chương 242: H+++
Chương 241: H+++
Chương 240: H
Chương 239
Chương 238
Chương 237
Chương 236: H
Chương 235: H+
Chương 234: H
Chương 233
Chương 232
Chương 231
Chương 230: Ngoại truyện 1
Chương 229: End
Chương 228
Chương 227
Chương 226
Chương 225
Chương 224
Chương 223
Chương 222
Chương 221
Chương 220: H++++
Chương 219: H++++
Chương 218: H++++
Chương 217: H++
Chương 216: H++
Chườn 215: H
Chương 214
Chương 213
Chương 212
Chương 211
Chương 210
Chương 209
Chương 208
Chương 207
Chương 206
Chương 205
Chương 204
Chương 203
Chương 202
Chương 201
Chương 200
Chương 199
Chương 198
Chương 197
Chương 196
Chương 195
Chương 194
Chương 193
Chương 192
Chương 191
Chương 190
Chương 189
Chương 188
Chương 187
Chương 186
Chương 185
Chương 184
Chương 183: H
Chương 182
Chương 181
Chương 180
Chương 179
Chương 178
Chương 177
Chương 176
Chương 175
Chương 174
Chương 173
Chương 172
Chương 171
Chương 170
Chương 169: H++++
Chương 168: H+++
Chương 167: H
Chương 166
Chương 165
Chương 164
Chương 163
Chương 162
Chương 161
Chương 160
Chương 159
Chương 158
Chương 157
Chương 156
Chương 155
Chương 154
Chương 153
Chương 152
Chương 151
Chương 150
Chương 149
Chương 148: H
Chương 147: H++++++
Chương 146: H++++
Chương 145: H++++
Chương 144: H++
Chương 143: H
Chương 142
Chương 141
Chương 140
Chương 139
Chương 138
Chương 137
Chương 136
Chương 135
Chương 134
Chương 133
Chương 132
Chương 131
Chương 130
Chương 129
Chương 128
Chương 127
Chương 126
Chương 125
Chương 124
Chương 123
Chương 122
Chương 121: H++++
Chương 120: H++++++
Chương 119: H++
Chương 118: H+
Chương 117: H
Chương 116
Chương 115
Chương 114
Chương 113
Chương 112
Chương 111
Chương 110: H++++++
Chương 109: H++++
Chương 108: H+++
Chương 107: H++
Chương 106
Chương 105
Chương 104
Chương 103
Chương 102
Chương 101
Chương 100
Chương 99
Chương 98
Chương 97
Chương 96
Chương 95
Chương 94
Chương 93
Chương 92: H++++
Chương 91: H++++
Chương 90: H++
Chương 89: H
Chương 88: H
Chương 87: H
Chương 86
Chương 85
Chương 84
Chương 83
Chương 82
Chương 81
Chương 80
Chương 79
Chương 78
Chương 77
Chương 76
Chương 75
Chương 74: H++++++
Chương 73: H++++
Chương 72: H++
Chương 71: H+
Chương 70: H
Chương 69: H
Chương 68: H
Chương 67
Chương 66
Chương 65
Chương 64
Chương 63
Chương 62
Chương 61
Chương 60
Chương 59
Chương 58
Chương 57
Chương 56
Chương 55
Chương 54
Chương 53
Chương 52
Chương 51
Chương 50
Chương 49
Chương 48
Chương 47
Chương 46
Chương 45
Chương 44
Chương 43: H++
Chương 42: H++
Chương 41
Chương 40
Chương 39
Chương 38
Chương 37
Chương 36
Chương 35
Chương 34
Chương 33
Chương 32
Chương 31
Chương 30
Chương 29
Chương 28
Chương 27
Chương 26
Chương 25
Chương 24
Chương 23
Chương 22
Chương 21
Chương 20
Chương 19
Chương 18
Chương 17
Chương 16
Chương 15
Chương 14
Chương 13
Chương 12
Chương 11
Chương 10
Chương 9
Chương 8
Chương 7
Chương 6
Chương 5
Chương 4
Chương 3
Chương 2
Chương 1
Chương 0: Minh họa Novel

💬 Bình luận (0)

User Avatar
Bạn cần đăng nhập để bình luận.