Chương 166

Follow page lỏ của sốp để xem sốp thỉnh thoảng múa mồm vài câu 

Facebook Team Ekaterina

đọc các bộ cùng tác giả tại đây

Bản dịch thuộc về Ekaterina Team, cập nhật duy nhất trên trang web navyteamn.com, đọc tại trang web chính chủ để ủng hộ nhóm dịch. Truyện không đủ view có thể sẽ bị drop.

Chương 166

Tôi tìm lại lon bia đã đặt xuống. Bia đã âm ấm, vị đắng trở nên nồng hơn và bọt bia thì nhạt đi, nhưng tôi chỉ máy móc nuốt chất lỏng ấy xuống.

"Với vụ đó, sự nghiệp vũ công của Shushu, và mối quan hệ của hai người, đều chấm dứt. Dĩ nhiên, Hong Seon Yu không còn nhận được sự hỗ trợ tài chính từ Shushu nữa. Anh không biết hắn đã dùng cách gì sau đó, nhưng hắn đã tốt nghiệp sau khi tạm ngưng việc học khoảng một năm."

Anh nói về hậu quả của Hong Seon Yu bằng giọng điệu như chẳng màng đến, rồi lại rót đầy ly của mình. Vừa từ từ uống cạn ly rượu vừa được rót thêm, anh vừa tiếp tục câu chuyện.

Khoảng một năm sau vụ tai nạn, anh đã cùng Trưởng phòng khai trương Phantom tại Seoul. Sau đó, phải mất thêm một năm nữa anh mới có thể đưa một chiếc máy ảnh cho Shushu, người đã hoàn toàn suy sụp, và giúp cậu đắm chìm vào nhiếp ảnh đến mức có thể tổ chức được triển lãm cá nhân đầu tiên.

Trong khi kể, anh trút bầu tâm sự về cảm giác tội lỗi đã đè nặng lên anh mỗi khi nhìn Shushu. Tôi chẳng biết nói gì hơn.

"Nếu Shushu biết được chuyện với Hong Seon Yu đã chấm dứt, biết về mối quan hệ cũ giữa anh và hắn, và việc cả hai đã giữ im lặng về sự thật đó... E rằng lần này em ấy sẽ không thể đứng dậy được nữa. Em ấy sẽ cho rằng tất cả sự giúp đỡ và quan tâm anh dành cho em ấy suốt thời gian qua chỉ là vì thương hại và cảm giác tội lỗi. Tính cách em ấy vốn dĩ luôn dễ dàng sa vào những suy nghĩ tiêu cực."

Giờ thì tôi đã hiểu vì sao anh lại có thái độ thù địch đến vậy với tác phẩm Những cặp tình nhân trên giường và tác giả của nó. Tôi có thể phần nào hình dung và đồng cảm với cảm giác của anh khi Hong Seon Yu đột ngột xuất hiện trước mặt.

Nghĩ về quãng thời gian anh đã ở bên Shushu cho đến nay, với gánh nặng tội lỗi không hề nhẹ trên vai, tôi cúi mắt xuống, thận trọng cất lời:

"Em xin lỗi..."

"......"

Dù chỉ là tiếng thì thầm, anh vẫn không bỏ lỡ. Tôi cảm nhận được ánh mắt anh đang đốt cháy gương mặt mình, nhưng không dám ngẩng lên nhìn thẳng, tôi trả lời câu hỏi thầm lặng ấy.

"Về Shushu... em đã từng ghen một cách trẻ con..."

Anh bật cười. Đó là nụ cười của sự bất ngờ, như thể chưa từng nghĩ tôi sẽ phản ứng như vậy. Khi tôi ngước nhìn lên đầu gối anh, tôi thấy khuôn mặt anh đang hướng về tôi với nụ cười nhẹ và sự ấm áp. Anh đã trở lại là chính mình của hiện tại, không còn là con người bị chôn vùi trong quá khứ khi độc thoại suốt thời gian dài.

"Choi In Woo chuyển đến trường Minton từ cấp hai sau khi xác định được phân loại, và bọn anh đã là bạn từ đó. Nhưng Shushu thì khác, em ấy đã thân thiết với anh từ tận thời mẫu giáo."

H.M.I.S. là ngôi trường quy tụ con cái giới tài phiệt châu Á. Dù không chính thức quy định chỉ dành cho Alpha và Omega, nhưng để chuyển tiếp sau cấp hai, học sinh buộc phải được xác nhận là đã biến đổi thành Alpha hoặc Omega. Còn nếu muốn nhập học từ cấp mẫu giáo và tiểu học, điều kiện ngầm hiểu là ít nhất một trong hai phụ huynh phải thuộc phân loại Alpha hoặc Omega. Đây không phải là quy tắc chính thức, nhưng là điều kiện rõ ràng không cần nói

Thỉnh thoảng vẫn có một số học sinh Beta được nhận vào cấp hai và cấp ba, nhưng họ thường đến từ những gia đình có ảnh hưởng rất lớn, và nếu không biến đổi thành Alpha hoặc Omega, họ sẽ phải chuyển trường do những áp lực ngầm. Không, điều đó gần như đã trở thành một truyền thống được H.M.I.S. công nhận. Vì thế, anh giải thích rằng những học sinh tốt nghiệp cấp ba ở đó, có thể được coi là những Alpha và Omega thuộc tầng lớp đặc quyền cao nhất.

"Đối với anh, một người vốn lạnh nhạt và thờ ơ với người khác đến mức bị coi là vô cảm, lại là con một, thì Shushu giống như một đứa em ruột đã lớn lên cùng anh. Nhưng... anh sẽ không bao giờ đặt bất kỳ ai, trong bất kỳ tình huống nào, lên trên cảm xúc của em."

Anh khẳng định bằng một giọng điệu đầy chắc chắn. Về điểm này, tôi đã hoàn toàn tin tưởng, dựa trên tất cả những gì anh thể hiện trong suốt thời gian qua.

"Em... không lo lắng về điều đó."

Anh lại mỉm cười trước lời thì thầm của tôi, cứ thế nhìn tôi một lúc lâu. Cả hai chúng tôi đều đã trải qua một ngày mệt mỏi và còn chưa kịp ăn tối, nhưng tôi chẳng thấy đói. Ngoài cửa sổ, trời đã tối hẳn.

"Ai cũng có thể giữ khoảng cách khách quan và cái nhìn lạnh lùng với công việc của người khác để đưa ra kết luận hợp lý và lời khuyên rõ ràng. Nhưng khi chính họ là người trong cuộc, họ lại do dự ngay cả khi đã có quyết định. Lý do rất đơn giản: dù kết luận có vẻ hoàn hảo đến đâu, vẫn có những lỗ hổng, và xác suất thất bại nhỏ nhoi, thứ mà người ta dễ dàng bỏ qua trong câu chuyện người khác, lại trở thành nỗi sợ không thể phớt lờ trong cuộc đời mình. Nỗi sợ hãi về chỉ 1% thất bại đó có thể khiến người ta im lặng và chùn bước, biến họ thành kẻ không thể đưa ra quyết định, dù biết rằng vấn đề sẽ ngày càng tồi tệ hơn nếu cứ kéo dài."

Tôi hiểu rõ hơn ai hết điều anh đang nói. Chính vì nỗi sợ đó mà tôi đã bỏ mặc sự im lặng của bố, rồi phớt lờ vấn đề.

Vì sợ bị từ chối thêm một lần nữa, tôi đã không làm gì để kéo bố ra khỏi vỏ bọc. Tôi biết rằng sẽ chẳng có gì thay đổi trong mối quan hệ nếu tôi không cố gắng, nhưng biết là vậy mà... tôi vẫn chọn cách đứng ngoài.

Như đang suy ngẫm về những gì vừa nói, anh lại im lặng nhìn tôi thêm một lúc nữa. Tôi không thể rời mắt khỏi đôi mắt anh - lúc này mang màu xanh lam nhạt hơn bình thường. Trong khoảnh khắc tôi chớp mắt, tôi thấy thoáng hiện trên khuôn mặt anh một nét gì đó mong manh, như sắp đổ vỡ. Đó là gương mặt của một người đang cố gắng chịu đựng, và tôi hiểu được sự khó khăn của anh.

"Anh từng thúc giục Shushu, bảo rằng em ấy đang để cảm xúc phù phiếm, thứ có thể biến mất bất cứ lúc nào, rồi bị chi phối và làm lu mờ khả năng phán đoán. Nhưng hiện tại..."

Anh không nói hết câu, quay đầu đi như muốn trốn tránh và uống cạn ly rượu. Rồi anh lại nhìn tôi, hít một hơi thật sâu và cất lời.

"Nếu anh đánh mất em, anh sẽ ra sao chứ? Anh nghĩ về điều đó mỗi ngày."

"......"

"Ý nghĩ ấy ám ảnh anh vài lần mỗi ngày. Không chỉ khi em không ở bên cạnh, mà ngay cả khi em đang ở đây, như lúc này... Thậm chí trong khoảnh khắc lên đỉnh khi anh thắt nút bên trong em, kết nối với em, thì anh thực sự vẫn khiếp sợ."

Lời thú nhận đó quá bất ngờ, làm tôi cảm thấy choáng váng. Ban đầu, nó như một lời khẳng định cho tình yêu sâu đậm anh dành cho tôi, nhưng tôi không muốn cảm xúc mãnh liệt nhất anh có được từ tôi lại là sự sợ hãi

"Seo Yi Hyun."

Giọng anh không chút rung động hay run rẩy, vẫn điềm tĩnh và trầm ổn, nhưng kỳ lạ thay, nó khiến tôi mơ hồ lo sợ về những gì sắp nghe. Lồng ngực tôi bỗng chốc hỗn loạn, như cánh cửa không khớp bị rung lắc bởi một cơn gió mạnh.

"......"

"...Kết hôn với anh đi."

Thế nhưng, lời thốt ra từ đôi môi anh với khuôn mặt điềm tĩnh ấy lại không phải là một lời đe dọa.

Nếu anh hành động bốc đồng, có lẽ tôi đã cảm thấy chút phấn khích. Nhưng giọng nói, ánh mắt và biểu cảm của anh khi nhìn tôi lại bình tĩnh một cách kỳ lạ, cứ như anh đang thuật lại một câu chuyện đã được chuẩn bị kỹ lưỡng từ lâu.

Có quá nhiều điều muốn nói, cần phải nói, nhưng dường như anh đang cố gắng gói gọn tất cả chỉ trong một câu duy nhất... Tôi thậm chí còn cảm nhận được sự khiêm nhường và thận trọng sâu sắc trong lời nói đó.

Dù tràn đầy chân thành, nhưng lời đề nghị ấy quá đột ngột khiến tôi chỉ biết nhìn anh với nụ cười ngỡ ngàng.

Anh cầm chiếc ly bằng cả hai tay, nghiêng người về phía trước.

"Chúng ta có thể kết hôn ở bất kỳ quốc gia nào cho phép hôn nhân giữa Alpha nam và Beta nam—như Anh, Pháp, Đức, Mỹ chẳng hạn. Anh có thể dễ dàng có được quyền thường trú hoặc quyền công dân ở bất cứ đâu. Nếu kết hôn, tất cả quyền lợi của anh sẽ được pháp luật bảo vệ cho em. Ngay cả khi có bất kỳ rủi ro nào xảy ra với anh, anh cũng có thể chuyển giao mọi thứ cho em một cách an toàn."

Tôi khẽ đông cứng nét mặt khi nghe anh nói, cảm giác như có điều chẳng lành sắp xảy đến với anh. Nhận ra sự cứng đờ của tôi, anh im lặng, lảng tránh ánh mắt tôi, hệt như vừa buột miệng nói điều không nên nói.

"Anh không định trói buộc em bằng những lợi ích vật chất tầm thường đó đâu..."

Không, hay cũng không hẳn. Anh lẩm bẩm tự giễu rồi xoa xoa cằm. Những ngón tay anh luồn vào mái tóc khô sau khi tắm, không một chút sáp hay gel, và làm nó rối bù.

"Em mới 22 tuổi mà anh lại nói kết hôn... Chắc là điều điên rồ nhỉ."

Có vẻ anh đang diễn giải sự im lặng hiếm hoi của tôi như một thái độ tiêu cực, hoặc thậm chí là xem nhẹ lời đề nghị của anh. Anh đặt ly rượu xuống, dùng lòng bàn tay xoa mạnh lên mặt, rồi lấy ra một điếu thuốc và châm lửa.

Giờ tôi mới nhận ra, cái vẻ điềm tĩnh không chút dao động khi anh nói về hôn nhân kia không phải là sự bình thản, mà là khuôn mặt vô cảm vì căng thẳng và bất an, một sự tê liệt.

Anh cúi sâu người, chống khuỷu tay lên đùi, và trong một lúc chỉ lặp đi lặp lại hành động đưa điếu thuốc lên môi. Nhìn khuôn mặt cúi gằm có vẻ thất vọng vì phản ứng của tôi, tôi xoay xoay lon bia ẩm ướt trong tay.

Tôi nghĩ mình cũng đang chạy hết sức về phía anh, nhưng tình yêu của anh luôn nhanh hơn tôi vài bước. Không phải là tôi không đuổi kịp. Chỉ là tôi mơ hồ sợ rằng, nếu cứ phải dừng lại chờ đợi sự chậm chạp của tôi, đến một lúc nào đó, anh sẽ mệt mỏi.

Cắn chặt môi dưới, tôi nhìn xuống khuôn mặt anh và chậm rãi cất lời:

"Em không muốn anh vội vã nói ra những lời bị ép buộc như vậy... Nếu anh nói với em sau khi đã suy nghĩ kỹ lưỡng về tương lai và kế hoạch cuộc đời mình, thì lúc đó, em sẽ đáp lại anh bằng tất cả sự chân thành của trái tim."

Anh ngẩng thẳng người lên, nhìn tôi bằng một giọng khàn đặc:

"Đúng là anh đã nói ra trong lúc bốc đồng, nhưng không có nghĩa là những lời đó không có trọng lượng."

"......"

"Lại càng không phải là anh nói cho vui mà không chút chân thành."

Nhìn anh dập tắt điếu thuốc mới chỉ hút được một nửa, lần này tim tôi thắt lại.

Tôi không hề cố ý phớt lờ tấm lòng chân thành của anh. Tôi hiểu rõ, khi một người như anh nói đến từ 'hôn nhân', thì đó không phải là một lời nói hời hợt.

Tôi rất hạnh phúc vì anh khao khát tôi đến mức làm tôi phải bồn chồn... nhưng tôi không muốn hôn nhân chỉ là một giải pháp mà anh lựa chọn để thỏa mãn sự khao khát ấy.

Bản dịch thuộc về Ekaterina Team, cập nhật duy nhất trên trang web navyteamn.com, đọc tại trang web chính chủ để ủng hộ nhóm dịch. Truyện không đủ view có thể sẽ bị drop.

Cài đặt

180%
14px
Chương 320
Chương 319
Chương 318
Chương 317
Chương 316
Chương 315
Chương 314
Chương 313
Chương 312
Chương 311
Chương 310
Chương 309: H+++++
Chương 308: H+++++
Chương 307: H+++++
Chương 306: H+++++
Chương 305: H++++
Chương 304: H+
Chương 303
Chương 302
Chương 301
Chương 300
Chương 299
Chương 298
Chương 297
Chương 296
Chương 295: Cầu hôn
Chương 294
Chương 293
Chương 292
Chương 291
Chương 290
Chương 289
Chương 288
Chương 287
Chương 286: H++++
Chương 285: H+++++
Chương 284: H+++++
Chương 283: H+++++
Chương 282: H++++
Chương 281: H+++
Chương 280
Chương 279
Chương 278
Chương 277
Chương 276
Chương 275
Chương 274
Chương 273
Chương 272
Chương 271
Chương 270
Chương 269
Chương 268
Chương 267
Chương 266
Chương 265
Chương 264
Chương 263
Chương 262
Chương 261
Chương 260
Chương 259
Chương 258: Ngoại truyện 2
Chương 257
Chương 256: H++++
Chương 255
Chương 254
Chương 253
Chương 252
Chương 251
Chương 250
Chương 249
Chương 248
Chương 247
Chương 246
Chương 245
Chương 244
Chương 243
Chương 242: H+++
Chương 241: H+++
Chương 240: H
Chương 239
Chương 238
Chương 237
Chương 236: H
Chương 235: H+
Chương 234: H
Chương 233
Chương 232
Chương 231
Chương 230: Ngoại truyện 1
Chương 229: End
Chương 228
Chương 227
Chương 226
Chương 225
Chương 224
Chương 223
Chương 222
Chương 221
Chương 220: H++++
Chương 219: H++++
Chương 218: H++++
Chương 217: H++
Chương 216: H++
Chườn 215: H
Chương 214
Chương 213
Chương 212
Chương 211
Chương 210
Chương 209
Chương 208
Chương 207
Chương 206
Chương 205
Chương 204
Chương 203
Chương 202
Chương 201
Chương 200
Chương 199
Chương 198
Chương 197
Chương 196
Chương 195
Chương 194
Chương 193
Chương 192
Chương 191
Chương 190
Chương 189
Chương 188
Chương 187
Chương 186
Chương 185
Chương 184
Chương 183: H
Chương 182
Chương 181
Chương 180
Chương 179
Chương 178
Chương 177
Chương 176
Chương 175
Chương 174
Chương 173
Chương 172
Chương 171
Chương 170
Chương 169: H++++
Chương 168: H+++
Chương 167: H
Chương 166
Chương 165
Chương 164
Chương 163
Chương 162
Chương 161
Chương 160
Chương 159
Chương 158
Chương 157
Chương 156
Chương 155
Chương 154
Chương 153
Chương 152
Chương 151
Chương 150
Chương 149
Chương 148: H
Chương 147: H++++++
Chương 146: H++++
Chương 145: H++++
Chương 144: H++
Chương 143: H
Chương 142
Chương 141
Chương 140
Chương 139
Chương 138
Chương 137
Chương 136
Chương 135
Chương 134
Chương 133
Chương 132
Chương 131
Chương 130
Chương 129
Chương 128
Chương 127
Chương 126
Chương 125
Chương 124
Chương 123
Chương 122
Chương 121: H++++
Chương 120: H++++++
Chương 119: H++
Chương 118: H+
Chương 117: H
Chương 116
Chương 115
Chương 114
Chương 113
Chương 112
Chương 111
Chương 110: H++++++
Chương 109: H++++
Chương 108: H+++
Chương 107: H++
Chương 106
Chương 105
Chương 104
Chương 103
Chương 102
Chương 101
Chương 100
Chương 99
Chương 98
Chương 97
Chương 96
Chương 95
Chương 94
Chương 93
Chương 92: H++++
Chương 91: H++++
Chương 90: H++
Chương 89: H
Chương 88: H
Chương 87: H
Chương 86
Chương 85
Chương 84
Chương 83
Chương 82
Chương 81
Chương 80
Chương 79
Chương 78
Chương 77
Chương 76
Chương 75
Chương 74: H++++++
Chương 73: H++++
Chương 72: H++
Chương 71: H+
Chương 70: H
Chương 69: H
Chương 68: H
Chương 67
Chương 66
Chương 65
Chương 64
Chương 63
Chương 62
Chương 61
Chương 60
Chương 59
Chương 58
Chương 57
Chương 56
Chương 55
Chương 54
Chương 53
Chương 52
Chương 51
Chương 50
Chương 49
Chương 48
Chương 47
Chương 46
Chương 45
Chương 44
Chương 43: H++
Chương 42: H++
Chương 41
Chương 40
Chương 39
Chương 38
Chương 37
Chương 36
Chương 35
Chương 34
Chương 33
Chương 32
Chương 31
Chương 30
Chương 29
Chương 28
Chương 27
Chương 26
Chương 25
Chương 24
Chương 23
Chương 22
Chương 21
Chương 20
Chương 19
Chương 18
Chương 17
Chương 16
Chương 15
Chương 14
Chương 13
Chương 12
Chương 11
Chương 10
Chương 9
Chương 8
Chương 7
Chương 6
Chương 5
Chương 4
Chương 3
Chương 2
Chương 1
Chương 0: Minh họa Novel

💬 Bình luận (2)

User Avatar
Bạn cần đăng nhập để bình luận.
User Avatar
4 tháng trước
Từng là 1 golden alpha vốn quen sống kiểu gió thoảng mây bay, ko bao giờ chịu dừng chân với ai mà bây giờ top trở nên ám ảnh mất người yêu, giữ khư khư lúc nào cũng thấp thỏm sợ bot rời khỏi tầm mắt. Chap này top cầu hôn bot, tuyệt vọng đến mức dùng hôn nhân làm chiếc phao duy nhất để trói chặt người mình yêu trước khi sự thật trồi lên phá nát tất cả 🥲 character development đỉnhhhh
User Avatar
4 tháng trước
Ngoài việc giấu vụ biến đổi ra thì ảnh green ko có nhưng 🥹