Follow page lỏ của sốp để xem sốp thỉnh thoảng múa mồm vài câu
đọc các bộ cùng tác giả tại đây
Bản dịch thuộc về Ekaterina Team, cập nhật duy nhất trên trang web navyteamn.com, đọc tại trang web chính chủ để ủng hộ nhóm dịch. Truyện không đủ view có thể sẽ bị drop.
Chương 100
"Ai bảo bố quỳ xuống thế này? Trông chúng con giống như đang hành hạ ai hay muốn thắng cuộc lắm sao? Bố nghĩ nếu quỳ xuống, chúng con sẽ vui mừng, nghĩ rằng đây là điều chúng con mong đợi rồi vui vẻ đi theo sao?"
Tôi hiểu điều gì đang làm anh Yi Han khó chịu. Tôi biết cơn giận này không nhắm vào bác cả. Chị Mo Rae và anh Yi Han không phân biệt thủ phạm và nạn nhân trong tình huống này, và dẫu cho rằng lựa chọn của mình là chính đáng, họ vẫn đau khổ vì cảm giác tội lỗi với cha mẹ.
Nếu đang ở trên thuyền, ở cảng, hay ở sân xi măng nhà ông nội, có lẽ bác cả đã không ngần ngại tát anh Yi Han rồi. Nhưng giờ đây, trước sự phản kháng của anh, bác chỉ cúi đầu sâu hơn như một kẻ có tội.
Trước dáng vẻ ấy, anh Yi Han cũng nắm chặt tay, quay mặt đi. Chị Mo Rae vẫn đứng im như tượng, nhìn xuống những viên đá tan chảy trong ly nước đọng trên bàn, khuôn mặt vô cảm không giận dữ cũng chẳng đau buồn, đắm chìm trong suy tư.
Cà phê của bác cả được phục vụ nóng vì bác chỉ nói "cà phê". Nhưng dù là loại cà phê nào cũng không quan trọng. Như không cảm nhận được độ nóng hay hương vị, bác cả nhấc chiếc tách trông quá nhỏ so với bàn tay mình lên, uống một ngụm rồi đặt xuống:
"Bác ít học nên không biết những thứ các con nói như tự do lựa chọn hay cái tôi là gì. Thành thật mà nói, bác thực sự nghĩ các con đang chìm đắm trong cảm xúc nhất thời, chơi trò trẻ con không biết trời cao đất dày. Bây giờ thì có vẻ như xa nhau sẽ chết, không có nhau không sống nổi... Bác không phải hoàn toàn không hiểu tâm trạng của các con..."
Trong khi nghe bác cả nói, tôi cũng phải vặn xoắn đôi tay mình trên đầu gối. Bác khiến tôi lo lắng hơn cả trước đây, khi bác chỉ biết quát mắng mà không chịu lắng nghe. Sự đồng cảm tỏ ra hiệu quả hơn cưỡng ép hay áp bức trong việc thuyết phục người khác, và cả hai người họ vốn đã bị dày vò bởi cảm giác tội lỗi.
Không nhận thấy hơi thở tôi ngày càng gấp gáp, bác cả tiếp tục nói.
"Nhưng sau khi sống đến tuổi này... bác biết rõ rằng dù ngọn lửa tình yêu có tưởng chừng sẽ cháy mãi thì rồi cũng có lúc tàn lụi. Yi Han, Mo Rae, cả hai đứa... vì cha mẹ các con... thì mấy đứa các con có thực sự chịu được và từ bỏ tình cảm này không?"
Tôi gần như bật thốt lên, tay túm lấy cánh tay bác cả đang ngồi bên cạnh trong sự cầu khẩn.
"Nếu hai người bị chia cắt thì sẽ thế nào chứ... Chẳng lẽ bác không thấy qua hoàn cảnh của bố con sao ạ?"
Đó không phải là hành động thường thấy ở tôi, và với tư cách là người ngoài cuộc, tôi không có quyền can thiệp. Nhưng tôi không thể ngồi yên chứng kiến cảnh họ dao động trước sự yếu lòng của cha mẹ.
Đôi mắt vàng nhạt với viền đen mờ đục của bác cả đảo về phía tôi. Ánh mắt ấy như nói rằng bác hiểu điều đó, và cũng như muốn nói rằng Mo Rae và Yi Han khác với bố con.
Nhưng tôi biết. Tôi biết rõ hơn bác cả, hơn cả thầy Im, bởi tôi đã sống cùng hai người họ hơn 5 năm.
Tôi có thể lặp lại nguyên văn lời anh nói đêm qua.
Anh Yi Han và chị Mo Rae không chỉ đơn thuần là một mối quan hệ lãng mạn, mà là một thực thể hoàn chỉnh chỉ khi ở bên nhau. Kết quả của bi kịch chia cắt hai người họ sẽ chẳng khác gì bố tôi, và tôi của hiện tại là tác phẩm hỏng do bi kịch đó tạo ra. Qủa nhiên, tôi không thể để điều đó lặp lại với anh Yi Han và chị Mo Rae được.
Đang chăm chú nhìn một điểm trên bàn, chị cất giọng khô khốc, dường như đã chai sạn mọi cảm xúc:
"Nếu không có Seo Yi Han thì con cũng không chết đâu, đúng như lời bác nói ạ."
"......"
Ánh mắt tôi lo lắng hướng về chị Mo Rae. Lực trong bàn tay đang nắm lấy bác cả yếu dần.
"Con biết rõ mà, rằng chỉ để được ở bên Han, con đang đóng đinh vào trái tim cha mẹ và các anh, con là đứa bất hiếu đến thế và con ... sẽ chịu tội đó suốt đời ạ."
Tôi đã lo lắng ngu ngốc rồi. Nếu chị định dao động vào giờ phút này, thì ngay từ đầu chị đã không rời khỏi làng.
"Cuộc đời là của con, con cái không phải tài sản của cha mẹ... Chắc hẳn cha mẹ sẽ không muốn nghe những lời tàn nhẫn như vậy. Nhưng chúng con cũng chẳng hề thấy thỏa mãn khi phớt lờ và làm tổn thương cha mẹ... Chúng con đang sống trong nỗi đau và cảm giác tội lỗi tương đương với sự phản bội và lo lắng mà cha mẹ đang trải qua."
Sau khi nói thêm rằng đó không phải là yêu cầu mọi người phải thấu hiểu, chị Mo Rae im lặng một lúc, khuôn mặt trông như một người đã sống qua rất nhiều thăng trầm. Đó không đơn thuần là vẻ già dặn hơn tuổi. Chị giống như một người đã vượt qua mọi lo âu vụn vặt thường đẩy con người vào bẫy cuộc đời, một người biết cách né tránh những tác động của thời gian. Nghe có vẻ cường điệu đấy, nhưng thực tế, không chỉ bây giờ mà tôi vẫn thường xuyên cảm nhận được điều đó từ chị.
Dù có làm những điều bất hiếu bị thế giới lên án, chị cũng không oán trách hay đổ lỗi cho bất kỳ ai về cuộc sống và lựa chọn của mình. Không chỉ giành lấy quyền tự do lựa chọn, mà còn gánh vác trách nhiệm đi kèm với lựa chọn đó, để trở thành chủ nhân thực sự của cuộc đời, để bảo vệ sự thật mà nhiều người, kể cả tôi đang phớt lờ... Mo Rae và Yi Han, có lẽ, không phải đang chống lại thầy Im hay bác cả, hay ông nội, hoặc cả thế giới, mà đang chiến đấu với chính cuộc sống của họ.
"Đúng như bác nói, mọi ngọn lửa rồi cũng sẽ tàn. Nhưng không sao cả. Không biết bác có hiểu không, nhưng Han và con... ngay từ đầu đã không bị thu hút bởi nhau chỉ vì ngọn lửa tình yêu nồng cháy ấy."
Từ chị, người luôn giữ khoảng cách với cảm xúc và chỉ truyền đạt câu chuyện của mình như một sự thật, tôi chợt thấy bóng dáng của anh đêm qua.
Tôi từ chối xem thái độ sống kiên cường ấy như một đặc quyền bẩm sinh của Alpha. Làm như vậy, sẽ chẳng khác gì là đang xóa nhòa đi giá trị của mọi nỗi cô đơn, xung đột và phấn đấu mà họ đã trải qua. Hãy nhìn chị Yu Ni và anh Joo Han mà xem, họ là Beta, nhưng họ đâu cam tâm để những tác động ngoại lai bóp méo hình hài đích thực của mình. Trước gánh nặng khổ đau mà đời người nào cũng phải mang, trước yêu cầu khắc nghiệt là phải tìm ra sức mạnh để sống thật với chính mình, thì những phân biệt Alpha hay Beta kia đều trở nên vô nghĩa mà thôi.
Chẳng biết từ lúc nào, tay tôi đã siết chặt trước ngực. Chị Mo Rae liếc nhìn tôi với ánh mắt lo lắng, rồi uống vài ngụm cà phê đã tan đá nhiều hơn lúc đầu, nói với giọng điệu kiên quyết:
"Trước hết, con sẽ xóa hết khoản nợ mà bác đang nợ bố con ạ."
Chị dường như đã chấp nhận đề nghị của anh mà tôi mang đến.
Ánh mắt bác cả chớp lên đầy nghi ngại khi nghe nhắc đến việc trả nợ. Đôi mắt ấy đang chất vấn: "Bằng cách nào chứ?"
"Nếu trả hết số nợ đó, thì ít nhất trên bề mặt, bố con sẽ không còn lý do để đe dọa bác nữa, nên tốt nhất là giải quyết việc đó trước. Tiền thì... chúng con sẽ gửi cho bác."
Chị không giải thích với bác cả về nguồn gốc số tiền. Chị nghĩ rằng việc tiết lộ đến đâu là quyết định của riêng tôi.
"Tất nhiên, sau đó ông ấy vẫn sẽ tìm đủ mọi cách hèn hạ để gây khó dễ thôi. Dù là ông bố mà con yêu thương... nhưng bản chất ông ấy là vậy..."
Chị Mo Rae dừng lời, ánh mắt đăm chiêu hướng ra ngoài cửa sổ. Có lẽ chị đang nghĩ về người bố mà mình từng yêu thương hơn bất cứ ai, bởi đó là bố của chị. Nhưng nếu gạt đi sợi dây huyết thống, thứ tình cảm ấy dường như chẳng còn bao nhiêu cơ sở để bám víu nữa. Lần đầu tiên, vô vàn cảm xúc lướt qua gương mặt chị - một sự giằng xé giữa ký ức yêu thương và hiện thực phũ phàng.
Khi chị từ từ quay ánh mắt trở lại căn phòng, mọi xúc cảm đã được giấu kín, để lại một vẻ ngoài bình thản như chưa từng có gì xáo động. Nhưng đó không phải là sự dửng dưng vô cảm, mà là nỗi đau đã được nuốt trôi, tựa như một ngụm nước ép đắng ngắt mà chị phải ngậm chặt trong miệng.
Chị nói với giọng điệu và biểu cảm trống rỗng, không một chút rung động trên bề mặt:
"Khi nào bác cảm thấy thực sự không thể chịu đựng được nữa, hãy nói với bố con. Nói rằng: 'Con gái Alpha của bố là đồ quái vật, cảm ơn bố đã nuôi nấng con đến giờ. Đừng lo lắng hay sợ hãi nữa... Cứ sống thoải mái thôi là ổn.'"
Chị Mo Rae cố ý nói chậm rãi, từng chữ như để kìm nén cảm xúc đang trào dâng. Trong không khí căng thẳng ấy, nhịp thở của anh Yi Han và tôi dường như ngừng lại. Bác cả ngồi im, có vẻ chưa thể ngay lập tức thấu hiểu hết ý nghĩa của những lời vừa nghe.
Chị đã trao cho bác vũ khí để chống lại bố chị. Việc chị là Alpha, đó là bí mật bố chị đã ra sức che giấu cả đời. Vậy mà giờ đây, bác lại nắm trong tay sự thật ấy. Đó là một bí mật nặng nề, vừa là gánh nặng, vừa là xiềng xích, nhưng cũng đã trở thành một phần con người chị từ lâu.
"Chỉ cần nói như vậy thôi... bố con sẽ hiểu ạ."
Khi chị với lấy ví định thanh toán, bác cả đã chủ động ngăn lại. Bác rút ra vài tờ tiền từ chiếc ví da nâu cũ kỹ, thứ thường ngày bác ít khi mang theo, rồi trả tiền cho cả bốn chúng tôi. Chiếc ví gần như trống rỗng sau hành động ấy.
Rời khỏi sảnh chờ, bác cả hỏi thăm khu vực hút thuốc. Theo chỉ dẫn của bảo vệ, chúng tôi đi vòng qua tòa nhà về bên phải và chuyển đến khu vực dành cho người hút thuốc.
Mái hiên rộng kéo dài từ lối vào chính, trời vẫn còn mưa.
Có lẽ do nhiệt độ giảm xuống sau cơn mưa kéo dài, thời tiết không còn cảm thấy nóng bức dù độ ẩm vẫn cao. Thay vào đó, cánh tay trần của tôi hơi se lạnh.
Ba chúng tôi đứng ngơ ngác nhìn làn khói bốc lên từ đầu điếu thuốc, thứ dường như đã trở thành một phần cơ thể bác cả, rồi bị hút vào màn mưa.
"Hai đứa, thích nhau từ hồi cấp hai rồi đúng không?"
Đôi mắt bác cả đang dò dẫm trong màn mưa.
"Có phải vào mùa đông năm Han học lớp 9 không nhỉ... Mo Rae con đã hấp tôm hùm ở nhà và nói ngon tuyệt, nên con mang khoảng ba bốn con đến nhà bác ăn vào buổi tối. Giữa mùa đông lạnh giá ấy. Con nói là mang đến cho cả nhà bác ăn thử, nhưng bác làm sao không biết con muốn cho thằng Han ăn chứ. Lúc đó, bác đang rửa tay ở vòi nước thì mở cửa cho con... Khuôn mặt con đứng trước cổng, tay ôm chiếc nồi, sao mà bác cứ nhớ mãi không quên."
Bác cả hít một hơi thuốc thật sâu chỉ bằng một hơi thở ngắn, rồi khéo léo gõ tàn thuốc bằng đầu ngón tay chai sạn.
"Bác là kẻ ít học, cả đời chỉ lo kiếm sống qua ngày, nên không thể sống cuộc đời tính toán đắn đo về cái gọi là tình yêu... nhưng khi có món ngon trước mặt thì chỉ muốn chia sẻ cho người ta, và nếu người kia còn chưa ăn thì bản thân bác cũng không thể nuốt nổi... Đó có lẽ chính là tình yêu nhỉ."
Bản thân việc thốt ra từ "tình yêu", hoặc cách bác định nghĩa tình yêu như vậy, có vẻ gượng gạo và buồn cười, nên bác cả nhún vai cười khúc khích.
"Đi đâu... cũng đừng báo cho ai biết, kể cả bác. Vì bác có thể sẽ không chống nổi sự đe dọa của bố con mà khai ra mất, nên cứ sống mà đừng nói với ai hết nhé."
Bản dịch thuộc về Ekaterina Team, cập nhật duy nhất trên trang web navyteamn.com, đọc tại trang web chính chủ để ủng hộ nhóm dịch. Truyện không đủ view có thể sẽ bị drop.
💬 Bình luận (0)