Không có lý do rõ ràng nào, vậy mà cậu cứ trằn trọc đến tận khuya, chỉ chợp mắt được khi trời bắt đầu hửng sáng. Nằm đó, chẳng thể sắp xếp nổi những suy nghĩ cứ nối tiếp nhau hiện lên, để rồi lúc nhận ra thì bên ngoài cửa sổ, ánh bình minh đã mờ nhạt tràn vào.
Ngay cả khi đã làm chuyện đó với Seung Hyuk, đầu óc cậu cũng chưa từng rối loạn đến mức này. Vậy mà chỉ riêng chuyện xảy ra đêm qua, những hình ảnh ấy cứ lặp đi lặp lại trong đầu, như đang xem một bộ phim chiếu cảnh người khác trên màn ảnh.
“Chỉ muốn xác nhận một điều.”
Mỗi khi nhớ lại giọng nói trầm thấp ấy, cậu lại có cảm giác như vừa rơi phịch từ nơi rất cao, ruột gan cũng cuộn lại một cách khó chịu. Bản thân cậu, người đã không đẩy Seung Hyuk ra mà còn tự nhắm mắt lại, thật sự không thể hiểu nổi.
Liệu câu “bị cuốn theo bầu không khí” có thể coi là một cái cớ không? Mỗi khi dính dáng đến Seung Hyuk, mọi thứ lại luôn vượt ngoài dự đoán, cứ như bị cuốn trôi theo những đợt sóng mà hắn ta tạo ra, để mặc bị lôi đi mà chẳng thể chống cự được.
Lý do cho sự yếu đuối ấy, có lẽ là vì dấu vết của những cảm xúc cậu chưa thể xóa sạch.
“Haa…”
Có lẽ, cậu đã sớm biết câu trả lời rồi. Chỉ là, cậu không muốn thừa nhận mà thôi.
Thở dài một hơi thật dài, Yi Hyun hạ cánh tay đang đặt lên trán xuống, ánh mắt vô hồn nhìn ra bầu trời xám xịt ngoài khung cửa sổ. Tuyết đang rơi lác đác, bầu trời thì xám mờ đến mức chẳng thể đoán nổi lúc này là mấy giờ.
Khi vô thức cầm điện thoại lên, màn hình hiện rõ đã hơn một giờ trưa. Dù hôm nay không phải ca làm thêm, nhưng việc ngủ đến tận giờ này cũng là chuyện hiếm, khiến toàn thân Yi Hyun rã rời, đau nhức.
Để lấy lại tinh thần, cậu vào nhà tắm, mở nước lạnh rồi bất giác khựng lại khi thấy hình ảnh phản chiếu trong gương. Trên cổ, những vết hằn đỏ tím loang lổ vẫn còn in rõ.
Không còn ở cái tuổi phải đỏ mặt vì mấy chuyện thế này, cũng chẳng có ai nhìn thấy, nhưng một cảm giác xấu hổ vô cớ vẫn khiến mặt cậu nóng bừng. Yi Hyun vội cúi đầu, hất nước lạnh lên mặt.
Chiếc điện thoại vốn im lặng bỗng rung lên đúng lúc cậu đang lau mặt bằng khăn. Trên màn hình, cái tên Gu Seung Hyuk hiện rõ ràng.
Không hiểu sao, lòng bàn tay và đầu ngón tay bỗng thấy ngứa ran. Yi Hyun chỉ im lặng nhìn chằm chằm vào màn hình mà không bắt máy, và cuộc gọi nhanh chóng tắt đi.
Rrrrr, rrrrr.
Một lát sau, khi tiếng rung của điện thoại lại vang lên lần nữa, thì đồng thời có tiếng gõ cửa vọng đến từ ngoài cửa chính. Lau khô mặt bằng khăn, Yi Hyun bước ra mở cửa, nhìn thấy Seung Hyuk đang đứng đó, điện thoại áp lên tai.
Yi Hyun lặng lẽ ngước lên nhìn, Seung Hyuk nghiêng người rồi bước thẳng vào nhà. Ánh mắt quét một vòng xung quanh, rồi hắn cầm lấy chiếc điện thoại của Yi Hyun vẫn đang rung trên bàn.
“Điện thoại chỉ để trưng thôi à? Sao không nghe máy?”
“…Có chuyện gì vậy?”
Seung Hyuk không trả lời câu hỏi của Yi Hyun mà bắt đầu đi quanh phòng. Căn phòng vốn đã nhỏ, khi Seung Hyuk đứng trong đó, trần nhà thấp lại càng trở nên ngột ngạt hơn. Hắn ta liếc mắt một vòng, nơi này chỉ cần nhìn lướt qua là đã thấy hết, rồi cất giọng như thể tò mò:
“Cái căn nhà to như cung điện, sao lại sống ở cái chỗ thế này?”
“Gu Seung Hyuk.”
“Sao.”
“Tự nhiên cậu đến đây có chuyện gì.”
Yi Hyun vô thức nắm lấy cổ tay Seung Hyuk. Ánh mắt Seung Hyuk khựng lại, dừng ngay ở phần cổ Yi Hyun. Cảm giác những vết bầm lốm đốm còn in trên làn da trắng lập tức ùa về, Yi Hyun vội kéo cao khăn đang quàng trên cổ che lại. Nhưng kẻ đã gây ra những dấu vết đó thì lại thản nhiên buông lời như chẳng có chuyện gì.
“Mặc quần áo đi. Ra ngoài.”
Thái độ ngang nhiên như thể đã hẹn trước từ lâu. Đột nhiên xông vào rồi bảo chuẩn bị ra ngoài, chẳng trách Yi Hyun phải nhíu mày.
“Tôi hẹn cậu hồi nào à?”
“Phải hẹn thì mới được à? Làm giá ghê. Được rồi, vậy đi. 5 phút nữa gặp nhau dưới xe.”
“……”
“Tôi xuống trước.”
Nói xong, Seung Hyuk liếc đồng hồ, tự quyết định xong rồi giơ điện thoại trong tay lên lắc nhẹ, như một lời nhắc không cho phép cãi lại.
“Cái này để tôi giữ.”
Tiếng cửa đóng lại, Yi Hyun lại bị bỏ lại một mình trong phòng. Chỉ là một người bước vào rồi đi ra thôi, vậy mà cậu cảm giác như vừa trải qua một chuyện gì đó lớn lắm, toàn thân bỗng trở nên rã rời.
Thật ra, nếu không bị lấy mất điện thoại, Yi Hyun đã mặc kệ mấy lời của Gu Seung Hyuk mà ở yên đây nghỉ ngơi. Cậu khẽ thở dài, mở ngăn tủ, lấy ra chiếc áo cổ lọ đen che kín tận cổ rồi trùm qua đầu.
Ra đến ngoài thì thấy tuyết đang rơi dày đặc. Lúc nãy nhìn qua cửa sổ không để ý, vậy mà không biết từ lúc nào, cả con đường nhựa đen đã phủ kín một màu trắng xóa. Năm nay tuyết rơi nhiều một cách bất thường.
Yi Hyun bước lên chiếc sedan đen đang đỗ trước cửa.
“Đưa điện thoại đây.”
“Thắt dây an toàn trước đi.”
Thấy thái độ kiên quyết không có vẻ gì sẽ nhân nhượng, Yi Hyun khẽ thở hắt ra, cài dây an toàn, chiếc xe liền lăn bánh một cách êm ái.
Seung Hyuk không thèm liếc nhìn sang, chỉ rút điện thoại từ túi áo trong ra, đưa qua cho Yi Hyun. Cậu im lặng, quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ. Tuyết rơi, người đi đường co ro, bước đi vội vã dưới cơn tuyết.
Cứ tưởng cùng lắm sẽ chạy về văn phòng ở Gangwon hoặc loanh quanh gần đó, vậy mà chiếc xe lại rẽ khỏi đường chính, nhập vào cao tốc.
Yi Hyun lúc đó mới quay sang hỏi Seung Hyuk:
“Đi đâu vậy?”
“Đi làm.”
Đi làm?
“Tôi thì mắc gì phải đi theo?”
Yi Hyun nhíu mày nhìn Seung Hyuk, không hiểu nổi ý định của hắn là gì. Seung Hyuk, lúc ấy đang tựa khuỷu tay lên bệ cửa sổ, khẽ vuốt môi. Hắn giữ im lặng rất lâu rồi mới cất giọng.
“Cậu từng đi biển vào giữa mùa đông chưa?”
“……”
“Tôi thì chưa.”
Ánh mắt Yi Hyun dừng lại trên gương mặt nghiêng của Seung Hyuk.
“Đi một mình thì thảm lắm, có người đi cùng vẫn hơn.”
Từ chuyện tại sao tôi phải đi ngắm biển với cậu cho đến đủ thứ khác để bắt bẻ, thật ra cũng không thiếu điều để nói, nhưng gương mặt vô cảm của Seung Hyuk khi thốt ra câu đó lại khiến Yi Hyun thấy hơi chùng lòng.
Dù sao thì ở nhà cũng chẳng có việc gì làm, Yi Hyun nghĩ cứ coi như đi làm phước cho rồi, liền ngoan ngoãn ngậm miệng, quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.
Chiếc xe lao vút trên đường cao tốc, những bông tuyết rơi lả tả, bám đầy trên mặt kính.
Bông tuyết lớn đến mức có thể nhìn rõ cả hình lục giác của nó. Băng qua nhiều đường hầm, sau mấy tiếng chạy xe, họ đến được một ngôi làng với tấm bảng đề chữ Gangwon, Jeongseon.
Có lẽ vì là vùng Gangwon nên trời tối nhanh hơn, bầu trời đã nhuộm thành một màu pha trộn giữa đỏ và xanh, vừa kỳ ảo vừa u ám.
“Chết tiệt…”
Tiếng tuyết rơi lộp độp vang lên bên tai, Yi Hyun đang ngủ gật trong chiếc xe cứ lắc lư dừng lại rồi lại đi, giật mình tỉnh dậy khi xe xóc mạnh một cái.
“Thằng khốn này gửi cái thứ đó ở cái nơi vớ vẩn này làm gì không biết.”
Nghe giọng Seung Hyuk lầm bầm thấp giọng, Yi Hyun liếc nhìn tuyến đường trên màn hình định vị và con đường phía trước. Mũi tên trên màn hình đang chỉ về một con đường phủ đầy tuyết, ranh giới đường không nhìn rõ nổi.
Sau khi bấm mấy nút, lùi tới để chỉnh xe, Seung Hyuk mới xoay vô lăng, mặt nhăn lại, cho xe rẽ theo hướng chỉ dẫn.
Đèn đường thưa thớt, không có một chiếc xe nào chạy qua, bóng tối bao trùm khắp xung quanh. Tuyết lại càng rơi dày đặc hơn so với lúc nãy, ào ào phủ trắng không gian.
Cuối cùng khi bắt đầu vào khu vực giống như nội thành, dọc đường mới bắt đầu xuất hiện những tiệm massage, tiệm game lậu rải rác. Vượt qua những nơi đó, chiếc xe dừng lại trước một tòa nhà cũ kỹ, những viên gạch men trắng đã rụng lỗ chỗ.
Bạn đã đến nơi.
Tiếng thông báo của định vị vừa tắt, trong xe lập tức chỉ còn lại sự im lặng. Tiếng tuyết rơi lặng lẽ tích lại bên ngoài, Yi Hyun nhìn sang Seung Hyuk. Không nói gì, Seung Hyuk tháo dây an toàn, mở cửa xe bước xuống.
“Ngồi yên ở đây, đợi một lát.”
Không rõ Seung Hyuk đến đây để làm gì, cậu ta phủi những bông tuyết rơi trên tóc rồi đẩy cánh cửa sắt màu nâu, bước lên cầu thang. Ngẩng đầu nhìn lên tầng hai, Yi Hyun thấy một ô cửa sổ đang sáng đèn, phía trên đó là tấm biển đã nhuốm màu thời gian, với dòng chữ “Cầm đồ” cũ kỹ treo lủng lẳng, trông đã phải mấy chục năm tuổi.
Yi Hyun rời mắt khỏi tấm biển, đảo mắt nhìn xung quanh.
Có lẽ vì không phải ở thành phố, nên hình ảnh tuyết phủ trắng xóa khắp nơi thế này đã lâu rồi cậu mới lại được thấy. Khi mở cửa xe bước ra ngoài, chân Yi Hyun lún sâu vào lớp tuyết dày đến tận ống chân, phát ra tiếng “phụp” nặng nề.
Dù chỉ tranh thủ vươn vai giãn người đôi chút sau khi ngồi lâu trong xe, những bông tuyết vẫn rơi lả tả, đọng trên tóc và vai cậu. Trong lúc lo lắng không biết hôm nay có về nhà được không, Yi Hyun nghe thấy tiếng bước chân người đang bước xuống cầu thang.
Chẳng bao lâu sau, Seung Hyuk xuất hiện, trên tay cầm theo một chiếc túi laptop màu đen. Hắn ta ném túi ra ghế sau xe, rồi tắt máy, khóa cửa lại. Khi Yi Hyun tròn mắt nhìn Seung Hyuk, hắn bực bội hất mái tóc trước trán lên.
“Còn đứng ngây ra đó làm gì, không đi à?”
“Thời tiết thế này mà lái xe thì kẹt giữa đường là cái chắc. Đi thêm một đoạn nữa là có nhà nghỉ, cứ đến đó trước đã.”
Trước lời Seung Hyuk, Yi Hyun khẽ nhíu mày, nhìn quanh. Tuyết rơi dày đến mức có thể thấy rõ từng lớp tích lại, đúng là lái xe lúc này không ổn thật. Không biết mọi chuyện rồi sẽ đi đến đâu, Yi Hyun chỉ còn cách im lặng bước theo bóng lưng Seung Hyuk đang đi trước mặt.
Trời mới hơn sáu giờ một chút mà bầu trời đã tối đen như giữa đêm. Trên nền trời đen ấy, những bông tuyết trắng rơi xuống càng trở nên rõ rệt. Tốc độ rơi chậm đến mức khó tin, đến mức gọi là “tuyết rơi” thì không đủ, mà phải gọi là “tuyết đổ” mới đúng hơn.
Tuyết đọng lại trên lông mi, sống mũi, bờ môi, rồi tan ra, cứ thế lặp đi lặp lại.
Mỗi bước chân giẫm xuống lại lún sâu trong lớp tuyết dày, mỗi cơn gió thổi qua lại cuốn những hạt tuyết trắng xóa bay tung lên khỏi mặt tuyết. Khi ngoảnh lại, dấu chân hai người vẫn còn in rõ trên con đường họ vừa đi qua.
Hơi thở trắng phả ra từ kẽ môi.
Yi Hyun đứng lại, lặng lẽ nhìn bóng lưng Seung Hyuk đang đi trước, khẽ gọi tên hắn trong không gian tĩnh lặng.
“Gu Seung Hyuk.”
Những bông tuyết hình lục giác bao trùm không gian, nuốt trọn mọi âm thanh, khiến sự im lặng trở nên nặng nề. Trong khoảng lặng ấy, giọng nói trầm thấp của Yi Hyun vang lên.
“Đợi tôi.”
Lúc đó, Seung Hyuk mới dừng bước, quay đầu lại nhìn Yi Hyun. Hắn nhìn thấy những ngón tay đỏ bừng của Yi Hyun vì không thể đút tay vào túi khi đang cố giữ thăng bằng trên nền tuyết dày.
Seung Hyuk liền tháo chiếc găng tay da đen đang đeo ra, đưa cho cậu.
Yi Hyun do dự một lúc, rồi cũng nhận lấy, luồn những ngón tay lạnh buốt vào bên trong. Nhiệt độ còn sót lại bên trong găng tay ấm lên đầu ngón tay đang tê buốt của cậu, khiến chúng nhói lên rồi dần tan đi trong hơi ấm.
💬 Bình luận (0)