Ánh sáng rạng rỡ len lỏi qua khe mi khiến Yi Hyun từ từ mở mắt. Điều đầu tiên cậu nhìn thấy chính là lồng ngực trần của người đàn ông nọ. Cơn ngái ngủ vẫn chưa tan hẳn, cậu cứ thế ngây người chớp mắt rồi tựa trán vào ngực đối phương, cảm nhận được sự rắn chắc truyền đến. Yi Hyun vô thức nở một nụ cười ngái ngủ, đúng lúc đó Seung Hyuk trong cơn mê ngủ cũng vòng tay ôm lấy lưng Yi Hyun rồi kéo cậu vào lòng theo bản tính.
Thình thịch, thình thịch. Tiếng thở chậm rãi, đều đặn đặc trưng của người đang ngủ cùng nhịp tim đập, kết hợp với ánh nắng ấm áp rọi qua khung cửa sổ lớn càng làm cho buổi sáng lười biếng trở nên yên bình hơn. Yi Hyun nở nụ cười nhạt trên môi, dùng ngón cái nhẹ nhàng mơn trớn thắt lưng của Seung Hyuk.
“… Tỉnh rồi à?”
Một giọng nói trầm thấp, hơi khàn vang lên ngay trên đỉnh đầu cậu. Có lẽ vì cảm thấy nhột trước những ngón tay đang động đậy của cậu, Seung Hyuk dùng bàn tay lớn bao phủ lấy mu bàn tay Yi Hyun rồi đan chặt các ngón tay vào nhau một cách quen thuộc. Cậu rời trán khỏi lồng ngực anh, ngước đầu lên thì chạm phải ánh mắt của Seung Hyuk đang khẽ nhíu mày. Vừa nhìn thấy Yi Hyun, khóe môi Seung Hyuk liền nhếch lên.
“Dậy sớm thế. Sao không gọi em?”
“Anh gọi rồi mà.”
Nghe câu trả lời rằng việc nằm im trong lòng người ta rồi dùng ngón tay vuốt ve thắt lưng trần chính là cách để đánh thức, Seung Hyuk bật cười khẽ. Anh nghĩ thầm, đúng là hành động đậm chất Kwon Yi Hyun. Seung Hyuk cúi đầu xuống, đặt một nụ hôn nhẹ lên trán Yi Hyun rồi rời ra.
“Vừa mở mắt ra đã được thấy mặt Kwon Yi Hyun, thích thật đấy.”
Vì một diễn viên dưới quyền gây rắc rối nên công việc ở công ty dồn dập kéo đến, khiến Seung Hyuk phải sống một cuộc đời cần mẫn không giống mình chút nào suốt một tuần qua. Ngày cuối tuần bình yên khó lắm mới có được này đối với anh trở nên đáng quý hơn bao giờ hết. Seung Hyuk dùng ngón cái nâng cằm Yi Hyun lên, rồi đặt những nụ hôn nhẹ nhàng khắp gương mặt thanh tú của cậu.
“Anh ngủ ngon không?”
“Ừ. Còn em?”
“Có.”
Những nụ hôn trêu đùa tiếp tục đặt lên thái dương, mí mắt và sống mũi. Seung Hyuk dùng tay áp lên gò má Yi Hyun khi cậu đang cười hì hì vì nhột, rồi cúi đầu thấp xuống hơn nữa. Sau đó, anh bắt đầu dùng đầu lưỡi liếm nhẹ lên đôi môi hơi sưng mọng vì bị mút mát suốt đêm qua của Yi Hyun. Hành động đó giống như một lời khẩn cầu đối phương hãy mở đôi môi đang khép chặt kia ra.
Theo thói quen, Yi Hyun định ngửa đầu mở môi ra, nhưng khi nhận ra Seung Hyuk đã rướn người định leo lên trên cơ thể mình, cậu vội vàng quay mặt sang hướng khác. Cậu chạm phải ánh mắt có chút hờn dỗi của Seung Hyuk, nhưng nếu cho phép anh hôn lúc này, có lẽ chuyện xảy ra lúc rạng sáng — khi cậu bị hành hạ đến mức giới hạn sẽ lặp lại lần nữa. Không phải cậu ghét bỏ gì, nhưng vì hôm nay đã có kế hoạch từ trước, Yi Hyun kiên quyết đẩy vai Seung Hyuk ra rồi ngồi dậy.
“Anh đói rồi.”
Hành động thoát khỏi giường nhanh như một chú mèo của Yi Hyun khiến Seung Hyuk bật cười khan. Đôi chân trần lộ ra dưới gấu áo pijama của anh mà cậu mặc từ đêm qua trông thật mượt mà. Cảm giác căng tức ở bụng dưới vốn đã có từ lúc mở mắt dường như càng rõ rệt hơn, nhưng Seung Hyuk đành bỏ cuộc một cách dứt khoát, anh nằm vật ra nhìn lên trần nhà rồi gọi với vào cánh cửa phòng tắm đã đóng chặt:
“Anh cứ thong thả tắm đi rồi ra nhé.”
Anh tự nhủ, trước mắt cứ phải để Kwon Yi Hyun ăn no bụng cái đã.
*****
“Em làm là được rồi, bày vẽ làm gì.”
Trước câu trả lời hờ hững chẳng chút quan tâm ấy, Yi Hyun khẽ đưa tay xoa gáy. Đó là bởi cậu vẫn chưa quen với việc được ai đó chuẩn bị cơm nước cho ăn. Thêm vào đó, với một người vốn chẳng mấy khi ăn sáng tử tế như Yi Hyun, mâm cơm này lúc nào cũng thịnh soạn đến mức khiến cậu thấy xa lạ. Chẳng rõ là vô tình hay cố ý biết cậu đang ngượng ngùng, Seung Hyuk đặt bát cơm đã được xới đầy đặn, đẹp mắt xuống trước mặt Yi Hyun khi cậu vừa ngồi vào chỗ.
“……… Cơm nhiều quá.”
“Ăn nhiều vào. Chẳng phải anh bảo đói sao.”
“Nhưng mà anh không ăn hết đâu. Lãng phí lắm.”
“Nếu thừa em sẽ ăn, nên anh cứ ăn được bao nhiêu hay bấy nhiêu.”
Cũng giống như Yi Hyun, Seung Hyuk vốn không phải kiểu người hay chăm chút bữa ăn, nhưng việc đều đặn chuẩn bị bữa sáng mỗi ngày trước khi đi làm là một trong nhiều thay đổi kể từ khi hai người về sống chung. Sau khi thấy Yi Hyun – người vốn đã quen với lối sinh hoạt làm đêm ngủ ngày – dù đã thay đổi nhịp sống nhưng vẫn cứ để quá trưa mới chịu ăn bữa đầu tiên, Seung Hyuk đã quyết định đưa ra biện pháp đặc biệt này.
Seung Hyuk mỗi sáng đều chuẩn bị bữa ăn, dọn dẹp xong xuôi rồi mới thong thả sửa soạn đi làm. Dù Yi Hyun có bảo để cậu tự dọn dẹp thì anh cũng chẳng hề lay chuyển.
Vốn dĩ phải sống một cuộc đời lao động vật vã từ nhỏ, Yi Hyun thường cảm thấy áy náy vì điều đó. Cậu lo rằng lối sinh hoạt của Seung Hyuk – người ăn sáng xong vẫn còn nấn ná bên cạnh trêu chọc một hồi, mãi sau 10 giờ mới chịu chuẩn bị đi làm sẽ khiến những người ở công ty nhìn anh bằng con mắt không tốt.
Thế nhưng, đó chỉ là nỗi lo vì Yi Hyun không biết rõ sự tình. Sự thật là cấp dưới của Seung Hyuk còn mong anh vắng mặt ở công ty hơn, và điều quan trọng nhất với Seung Hyuk lúc này không phải là công ty, mà là việc nhồi thêm được thứ gì đó vào miệng Kwon Yi Hyun.
“Anh ăn đậu phụ kho giỏi nhỉ.”
“À, ừ. Ngon thật đấy.”
“Lần tới dì giúp việc đến, em sẽ bảo dì làm thêm. Anh ăn nhiều vào.”
Yi Hyun gật đầu với Seung Hyuk, người đang ngồi đối diện khoanh tay chăm chú nhìn cậu. Biểu cảm hài lòng như người mẹ nhìn đứa con ăn ngon lành khiến cậu thấy ngượng ngùng, đành cúi gằm mặt xuống tiếp tục gắp thức ăn. Ngay sau đó, một giọng nói hơi cộc lốc vang lên:
“Mà sao anh không ăn trứng cuộn?”
Đũa của Yi Hyun khựng lại trước câu hỏi đó. Nửa miếng trứng cuộn mới chỉ nhấm nháp một chút vẫn còn nằm lặng lẽ bên cạnh bát cơm. Nhìn vẻ ngoài thì nó vàng ươm, trông rất ngon lành. Đó là chỉ nhìn vẻ ngoài thôi. Yi Hyun đắn đo một hồi rồi mới đáp:
“Em đã nếm thử cái này chưa?”
“Chưa? Sao thế.”
“... Không có gì.”
“Sao. Có chuyện gì mà nói nửa chừng vậy.”
Seung Hyuk nhướng một bên mày, kéo ghế sát lại rồi cầm đũa lên. Và ngay sau khi cho một miếng trứng cuộn vào miệng.
“Này, đừng ăn cái này.”
Anh lập tức vươn tay cầm lấy đĩa thức ăn lên.
“Không sao đâu, vẫn ăn được mà.”
💬 Bình luận (0)