Chương 18

 Yi Hyun siết chặt bàn tay trắng trẻo sạch sẽ của mình. Ngày xưa, chính cậu là người đã phá hủy mối quan hệ từng thân thiết ấy. Vậy mà, tại sao chỉ với một câu nói dứt khoát của Seung Hyuk, tim cậu lại như rơi thịch xuống như vậy?

Trái với lo lắng của mấy tên đàn em đang co rúm người, sợ rằng ly rượu hay gạt tàn sẽ bay tới bất cứ lúc nào, Seung Hyuk chỉ khẽ nhấc ly whisky chạm vào môi rồi đặt xuống. Đám đàn em nhìn nhau, khẽ cười gượng rồi lén đảo mắt.

“Thôi, đừng nói mấy câu kỳ quặc nữa, uống tiếp đi. Ừ, đúng thế.”

“Ê, ê, Deok Bae, đưa bịch mồi khô qua đây coi.”

Giữa những giọng cười gượng gạo đang cố làm không khí bớt căng, chỉ có  Yi Hyun vẫn ngồi yên, gương mặt vô cảm như một con búp bê sứ. Khi ấy, một vật bất ngờ xuất hiện trong tầm mắt cậu. Seung Hyuk, với một ngón tay lười nhác, kéo chiếc hộp pizza từ giữa bàn về phía mình rồi mở miệng:

“Này, tụi nó nhìn vào chắc nghĩ tôi với cậu là bạn bè đấy.”

“……”

“Ăn một miếng pizza đi, bạn ạ.”

Seung Hyuk khẽ cười khùng khục, như thể chính hắn cũng thấy câu mình nói thật buồn cười. Nhưng  Yi Hyun chỉ mím chặt môi, im lặng không phản ứng. Nụ cười trên mặt Seung Hyuk dần biến mất, hắn hất cằm về phía hộp pizza.

“Sao? Tôi bảo ăn đi mà?”

Từ hồi còn làm thêm ở tiệm pizza hồi hai mươi tuổi,  Yi Hyun đã không còn đụng tới thứ này nữa. Nhưng cậu chẳng có ý định nói điều đó cho Seung Hyuk biết. Mùi phô mai ngầy ngậy khiến cậu phải cắn mạnh môi dưới trước khi đáp nhỏ:

“Nếu ăn xong thì tôi đi được chứ?”

“Tùy tâm trạng.”

“……”

“Ăn trước đã.”

Nuốt một tiếng thở dài đang dâng lên,  Yi Hyun cầm miếng pizza lên. Vừa cắn một miếng, vị cà chua chua lẫn vị béo ngậy của phô mai ập tới khiến cậu buồn nôn, nhưng trước ánh mắt đang quan sát của Seung Hyuk, cậu không muốn tỏ ra yếu đuối. Cậu nhai qua loa, nuốt xuống, mỗi miếng đều như đang nhai rác, mùi tanh dâng lên tận cổ, khiến cậu phải cắn chặt răng để kìm lại. Seung Hyuk, chẳng rõ có hiểu những gì  Yi Hyun đang chịu đựng hay không, chỉ khẽ cười khẩy rồi lại ngả lưng vào sofa, cúi đầu nhấc ly rượu lên uống tiếp. Lúc này, mấy tên đàn em bắt đầu quay sang nhìn  Yi Hyun, một tên lấy hết can đảm lên tiếng:

“Ơ… anh gì ơi, mấy tuổi thì thành gay vậy? Ý em là… chẳng lẽ hôm trước còn ngủ với gái, hôm sau tỉnh dậy cái thành gay luôn á?”

“Ahahaha, đồ ngu, hỏi câu gì đấy? Mày từng thấy thằng gay nào đi ngủ với gái chưa? Chắc nó sinh ra đã vậy rồi.”

Tiếng cười, tiếng chửi tục tĩu vang lên khi vài tên say khướt bắt đầu vật lộn đùa giỡn. Seung Hyuk cũng cười khùng khục, búng bật lửa lách cách. Chỉ có  Yi Hyun vẫn ngồi im, gương mặt không chút cảm xúc, dù những lời nhục mạ rõ ràng đang nhắm thẳng vào mình.

“Đệt, thế lúc nhỏ, mày cầm tay mẹ đi khám thì cặc mày cũng dựng lên trước mặt bác sĩ nam à? Khà khà, chắc bác sĩ cũng khó chịu bỏ mẹ ra.”

“Mày bị điên à, sao hỏi mấy câu ghê vậy? Mày tò mò lắm hả? Cẩn thận nhé, dính bệnh đấy, hahaha, rồi mày cũng thành gay cho mà coi.”

“Mẹ mày, mày đừng có nói mấy câu tởm lợm như thế!”

 Yi Hyun hạ mắt xuống, thở dài. Cậu chẳng còn lý do gì để ngồi lại đây nữa. Vừa đứng dậy định rời đi, tay với lấy chiếc ví trên bàn, thì Seung Hyuk đã nhanh tay giật lấy trước.

“……”

Seung Hyuk lật qua lật lại chiếc ví trong tay, mở ra xem bên trong, lục lọi một cách hờ hững. Rồi hắn khựng lại, khẽ bật cười vô nghĩa. Giữa những ngón tay dài thon thả của hắn là một chiếc bao cao su dẹp, còn nguyên trong vỏ.

“Ồ, thì ra mấy thằng có cặc với nhau vẫn xài mấy thứ này à.”

“……”

“Đâu có dính bầu, cần đeo làm gì?”

Vừa lẩm bẩm, Seung Hyuk vừa quăng bịch bao cao su xuống bàn một cách hờ hững. Đám đàn em đang há hốc mồm vì bất ngờ, rồi lập tức phá lên cười, buông ra đủ thứ lời lẽ nhơ nhớp:

“Ah anh ơi, mấy cái này để phòng bệnh chứ sao, anh không biết à? Gay người ta còn dùng bao cẩn thận hơn, sợ lây bệnh đấy! Em nghe nói tụi nó còn đeo hai lớp rồi đè nhau ra quất, đúng không anh?”

Nếu mục đích của buổi “mời rượu” này là để sỉ nhục cậu, thì họ đã thành công. Nỗi nhục nhã dâng lên,  Yi Hyun nghiến chặt răng, tay định giật lại ví, nhưng Seung Hyuk đã thò tay sang một bên né tránh.

“Đi đâu cũng cầm cái ví rách nát này theo à? Mấy thằng cậu chơi cùng không mua cho cái mới hả?”

“……”

“Có tiền thì vứt cái đó đi, mua cái mới.”

Cơ thể Seung Hyuk lảo đảo say xỉn khi hắn lục túi quần, phải nhờ ai đó đỡ mới đứng vững được. Hắn mò mẫm khắp người như đang tìm ví, mặt cau lại khó chịu.  Yi Hyun siết chặt răng, đứng bật dậy.

“Chắc hẳn vui lắm nhỉ, xài đồng tiền kiếm được từ việc đánh người.”

Seung Hyuk khẽ khịt mũi, như thể không tin nổi những gì vừa nghe, một tay vuốt mặt rồi ngẩng đầu lên.

“Tiền cậu kiếm được từ việc dang đít chắc sạch sẽ lắm ha.”

“……”

“Cậu còn ở đó mà phân biệt tiền sạch tiền dơ. Làm bộ cao thượng cái quái gì. Cứ thế này lại khiến tôi tò mò đấy.”

“……”

“Một thân một mình cậu tính moi được bao nhiêu từ cái thân xác đó hả?”

Seung Hyuk cười khẩy, rút từ túi áo khoác ra tờ 50,000 won nhàu nát, chìa ra trước mặt  Yi Hyun.

“Năm chục won, đủ chưa?”

“……”

“Bán cho tôi một lần đi. Tôi thì không đụng được, nhưng có thể kiếm đứa khác thay.”

Nhìn tờ tiền trước mặt, gương mặt  Yi Hyun cứng lại. Khoảnh khắc ấy, cậu chắc chắn người tên Gu Seung Hyuk mà cậu từng biết đã không còn tồn tại. Kẻ đang ngồi trước mặt cậu bây giờ là một người hoàn toàn khác. Cũng đúng thôi, bản thân cậu đã thay đổi đến mức này, sao Seung Hyuk lại không đổi cơ chứ.

 Yi Hyun đứng đó, nhìn thẳng vào Seung Hyuk đang khẽ cười với mình, lạnh lùng mở miệng:

“Gu Seung Hyuk. Cậu thay đổi nhiều thật.”

“……”

“Giờ thì thành một thằng rác rưởi thực sự rồi.”

Nụ cười nhếch mép chế giễu trên mặt Seung Hyuk lập tức biến mất. Đôi mắt vốn lờ đờ, mơ màng của hắn lóe lên ánh sáng rồi lại chìm khuất sau hàng mi khép lại. Hắn khẽ vuốt chân mày, phát ra tiếng cười khàn, kẽ răng nghiến lại trong khoảnh khắc im lặng ngắn ngủi.

“Cậu cũng biết nói những câu ghê thật đấy.”

Seung Hyuk khẽ khịti mũi, chậm rãi mở mắt, đặt chiếc ví “cũ rích” của  Yi Hyun xuống bàn.

“Cầm lấy đi.”

“……”

“Và tốt nhất, đừng để tôi phải gặp lại cậu nữa,  Yi Hyun.”

Tiếng cười nhạt hòa vào giọng nói trầm, khàn, dội xuống nền không khí nặng nề.

“Chán rồi.”

Người tạo ra rắc rối, moi móc người khác, đẩy mọi chuyện thành ra thế này vốn là hắn, vậy mà lại bảo “đừng gặp lại”. Câu đó, hắn nghĩ hắn là ai mà có thể nói ra?

 Yi Hyun cúi xuống nhìn chiếc ví trước mặt một lúc, rồi đưa tay lấy lại. Seung Hyuk sau khi nói xong thật sự như đã hết hứng, lại dựa lưng vào ghế, thả người xuống sofa.  Yi Hyun nhìn hắn, ghi nhớ hình ảnh hắn ngồi đó, lắc nhẹ ly rượu trên tay, rồi quay người bỏ đi.

Cậu nhanh chóng băng qua đám đàn em đang tiếp tục bày tiệc rượu, bước lên cầu thang, rời khỏi tầng hầm chật chội ấy. Ý nghĩ rằng sẽ không còn phải dây dưa với Gu Seung Hyuk nữa khiến cậu thấy nhẹ nhõm, nhưng hình ảnh gương mặt hắn tối sầm lại vì câu nói của cậu cứ lặp đi lặp lại trong đầu.

Hắn từng nói những lời còn tệ hơn thế gấp trăm lần, vậy mà ánh mắt hắn lúc ấy lại khiến cậu thấy như mình mới là kẻ sai. Thêm vào đó, miếng pizza miễn cưỡng nuốt xuống vẫn còn trong bụng, khiến cậu cảm thấy nôn nao.

Bước chân cậu dần nhanh hơn, cho đến khi không còn ai xung quanh, cậu gần như chạy.  Yi Hyun xô cửa phòng vệ sinh gần đó, lao vào ôm lấy bồn cầu, nôn thốc nôn tháo. Những mẩu pizza chưa kịp tiêu cùng với dịch dạ dày trào ra.

“Chết tiệt… nếu biết thế này thì đã không ăn…”

Khóe mắt đỏ ửng vì buồn nôn đau rát. Cậu xả nước, đứng dậy, bước tới bồn rửa mặt, nhìn vào đôi mắt còn ươn ướt của mình trong gương rồi lau khóe miệng. Dòng nước lạnh ngắt chảy qua đầu ngón tay buốt như dao cứa.

Dù đã nôn hết, nhưng trong bụng vẫn còn nặng nề như thể còn thứ gì đó mắc kẹt, không tài nào gột sạch được.

Cài đặt

180%
14px
Chương 185: Ngoại Truyện 26 - H+++
Chương 184: Ngoại Truyện 25 - H++
Chương 183: Ngoại Truyện 24 - H+
Chương 182: Ngoại Truyện 23 - H+
Chương 181: Ngoại Truyện 22 - H+
Chương 180: Ngoại Truyện 21 - H++
Chương 179: Ngoại Truyện 20 - H+
Chương 178: Ngoại Truyện 19
Chương 177: Ngoại Truyện 18
Chương 176: Ngoại Truyện 17
Chương 175: Ngoại Truyện 16
Chương 174: Ngoại Truyện 15
Chương 173: Ngoại Truyện 14
Chương 172: Ngoại Truyện 13
Chương 171: Ngoại Truyện 12
Chương 170: Ngoại Truyện 11 - Mới
Chương 169: Ngoại Truyện 10
Chương 168: Ngoại Truyện 9 - H++
Chương 167: Ngoại Truyện 8 - H+
Chương 166: Ngoại Truyện 7
Chương 165: Ngoại Truyện 6
Chương 164: Ngoại Truyện 5
Chương 163: Ngoại Truyện 4 - H++
Chương 162: Ngoại Truyện 3
Chương 161: Ngoại Truyện 2
Chương 160: Ngoại Truyện 1
Chương 159
Chương 158
Chương 157
Chương 156
Chương 155: H++
Chương 154: H+
Chương 153
Chương 152
Chương 151
Chương 150
Chương 149
Chương 148
Chương 147: Đại Hàn, Khi Lạnh Giá Bao Trùm
Chương 146
Chương 145
Chương 144
Chương 143
Chương 142
Chương 141
Chương 140
Chương 139
Chương 138
Chương 137
Chương 136
Chương 135
Chương 134
Chương 133
Chương 132
Chương 131
Chương 130
Chương 129
Chương 128
Chương 127
Chương 126
Chương 125
Chương 124
Chương 123
Chương 122
Chương 121
Chương 120
Chương 119: Tiểu Hàn, Cái Lạnh Thoáng Qua
Chương 118
Chương 117
Chương 116
Chương 115
Chương 114
Chương 113
Chương 112
Chương 111
Chương 110
Chương 109
Chương 108
Chương 107
Chương 106
Chương 105
Chương 104
Chương 103
Chương 102
Chương 101
Chương 100
Chương 99
Chương 98
Chương 97
Chương 96
Chương 95
Chương 94
Chương 93
Chương 92
Chương 91
Chương 90
Chương 89
Chương 88
Chương 87
Chương 86
Chương 85
Chương 84
Chương 83
Chương 82
Chương 81: Đông Chí, Ngày Không Màu
Chương 80
Chương 79
Chương 78
Chương 77: H++
Chương 76
Chương 75
Chương 74: H+
Chương 73
Chương 72
Chương 71
Chương 70
Chương 69
Chương 68
Chương 67: H++
Chương 66: H+
Chương 65
Chương 64
Chương 63
Chương 62
Chương 61
Chương 60
Chương 59: H
Chương 58: H+
Chương 57
Chương 56
Chương 55
Chương 54
Chương 53: Đại Tuyết, Ngày Tuyết Phủ Trắng Trời
Chương 52: H++
Chương 51: H+
Chương 50
Chương 49: H
Chương 48
Chương 47
Chương 46
Chương 45
Chương 44
Chương 43
Chương 42
Chương 41
Chương 40
Chương 39
Chương 38
Chương 37
Chương 36
Chương 35
Chương 34
Chương 33
Chương 32
Chương 31
Chương 30
Chương 29
Chương 28
Chương 27
Chương 26
Chương 25
Chương 24: Tiểu Tuyết, Ngày Tuyết Đầu Tiên
Chương 23
Chương 22
Chương 21
Chương 20
Chương 19
Chương 18
Chương 17
Chương 16
Chương 15
Chương 14
Chương 13
Chương 12
Chương 11
Chương 10
Chương 9
Chương 8
Chương 7
Chương 6
Chương 5
Chương 4
Chương 3
Chương 2
Chương 1: Lập Đông, Khởi Đầu Mùa Đông

💬 Bình luận (0)

User Avatar
Bạn cần đăng nhập để bình luận.