Chương 115

Từ “hyung” cuối cùng cũng thốt ra từ miệng Seung Hyuk, khiến trái tim Yi Hyun như rơi thịch xuống. Chính cậu cũng không thể hiểu được Seung Hyuk đã mang tâm trạng thế nào để có thể nói ra lời ấy, càng nghĩ, càng thấy nghẹn lại.

Nhưng rồi, trên nền giọng nói nặng nề ấy, gương mặt Seung Hyuk đứng trước cửa nhà dưới cơn mưa tuyết ngày hôm đó lại chồng lên trong tâm trí Yi Hyun. Cậu vô thức đưa tay lên, lau khóe mắt ươn ướt.

“Cậu biết đấy, những kẻ cặn bã trên đời ấy… những đứa vừa sinh ra đã bị bố mẹ bỏ rơi, rồi lớn lên chỉ biết đánh người, giết người.”
“Những kẻ phạm tội như thế, nếu ăn năn, nếu đi xưng tội, thì liệu có thể lên thiên đường không?”

Bây giờ nghĩ lại, Yi Hyun mới nhận ra, tất cả những gì Seung Hyuk hỏi hôm đó đều là chuyện của chính cậu ta. Có lẽ việc Seung Hyuk không đến trường, luôn bận rộn, tất cả đều liên quan đến chuyện này.

Khi ý nghĩ “có thể những xác chết được phát hiện ở nơi khác cũng liên quan đến Seung Hyuk” lướt qua đầu khiến ngón tay Yi Hyun lạnh toát. Vì thế, cậu càng phải ngăn không cho Chan Yang mang đoạn video đó đi báo cảnh sát.

“…Ở nhà có việc, giờ tôi không đi được.”

“Chỉ cần cậu đợi một chút thôi… xong việc, tôi sẽ đến ngay.”

Yi Hyun vội vàng nói thêm, sợ bầu không khí ngột ngạt sau câu trả lời ngắn ngủi của mình sẽ kéo dài quá lâu. Qua điện thoại, cậu nghe thấy một tiếng cười khẽ, nghe sao mà cay đắng, vọng từ phía Seung Hyuk.

Seung Hyuk im lặng một lát, dường như đang suy nghĩ điều gì đó, rồi cất giọng, vừa tự giễu vừa tuyệt vọng:

[Tôi chưa từng thấy ai nói câu đó rồi thực sự giữ lời cả.]

“…Gì cơ?”

[Bảo tôi “chờ đi” rồi thực sự đến… chưa từng có ai như thế.]

Trước câu trả lời ngoài dự đoán ấy, Yi Hyun cứng người, quên cả thở, chỉ còn lại đôi môi khô khốc mấp máy trong vô thức. Cậu vẫn nhìn trân trân vào khoảng không, không thốt nên lời.

Như thể đã biết trước phản ứng đó, Seung Hyuk bình thản nói tiếp:

[Kwon Yi Hyun, cậu… sẽ đến chứ?]

“……”

[Nếu tôi đợi. Lần này… cậu sẽ đến chứ?]

Ở cuối giọng nói đều đều ấy, một rung động khẽ lẫn vào. Chỉ cần nghĩ đến thứ mà Seung Hyuk có thể đã gợi nhớ khi nói câu đó, Yi Hyun bỗng thấy mắt tối sầm.

Không khí trong phòng thẩm vấn, nơi Seung Hyuk từ từ cảm nhận cơ thể lạnh dần đi. Khung cảnh từ xa xưa, nơi cậu bé Seung Hyuk đứng trước cổng trại trẻ mồ côi, chỉ biết lặp lại câu “Chờ nhé” mà mẹ đã nói trước khi bỏ đi. Những ngày vô tận, chờ đợi một người sẽ không bao giờ quay lại.

Và giữa tất cả những điều ấy, Yi Hyun tự hỏi: Liệu Seung Hyuk đã bao nhiêu lần nhẩm đi nhẩm lại câu trả lời cũ kỹ mà mình đã buột miệng nói ngày nào, trước cánh cổng đó. Liệu cậu ấy đã bao lần nghĩ đến câu nói ngông cuồng, lời hứa chẳng thể giữ nổi mà cậu từng ích kỷ buông ra, không lường trước được trách nhiệm nó mang theo.

“Vậy nên, đừng lo. Dù cậu có đi đâu… tôi cũng sẽ đi cùng cậu.”

Tôi đã từng nói với cậu ấy như thế. Vậy mà khi nhìn lại những gì mình đã làm, nỗi tự ghê tởm bản thân muộn màng trào lên. Bởi vừa kịp nhận ra cảm giác “mình thích cậu ấy” thì điều tôi lựa chọn chỉ là cách trốn chạy hèn nhát, tôi mới thực sự hiểu.

Khi nhận ra điều đó, trong tâm trí đang run rẩy vì sợ hãi và bất an, những cảm xúc kỳ lạ bắt đầu len vào: Hối hận đã quá muộn, một trách nhiệm nghèo nàn, sự cam chịu u ám.

Nếu đúng như lời Chan Yang nói, nếu hôm đó tôi không tìm đến nhà máy, hoặc ít nhất không gọi hắn ấy đến đó, thì đoạn video đã không tồn tại.

Nhưng giờ hối hận cũng chẳng thay đổi được gì. Vậy nên, lựa chọn còn lại duy nhất với tôi chỉ còn một.

Bằng mọi giá, dù có phải trả giá đắt đến mức đánh mất thứ gì đó, tôi cũng phải lấy được đoạn video từ tay Chan Yang và hủy nó. Chỉ có cách đó, mới ngăn được việc cuộc đời của Seung Hyuk bị đẩy xuống vực thẳm vì tôi.

Yi Hyun đứng im, khuôn mặt trắng bệch, rồi cắn chặt môi. Sau đó, cậu lại cất bước, tiếp tục đi.

Trong lúc chậm rãi tiến lại gần căn nhà cũ kỹ phía trước, âm thanh hơi thở khe khẽ vẫn vang lên từ điện thoại. Từng bước đi nặng nề hơn bao giờ hết.

Dù cho chính bản thân tôi có phải tan nát, tôi cũng phải làm bằng được. Vì đó là tình bạn cuối cùng tôi có thể trao cho Gu Seung Hyuk, và cũng là cái giá tôi phải trả cho thứ tình cảm khi đã yêu một cách ích kỷ này.

Lạch cạch.

Khi nắm lấy chiếc tay nắm cửa lạnh ngắt màu bạc và vặn xuống, điều đầu tiên đập vào mắt tôi là những đôi giày thể thao vương vãi khắp lối vào. Khung cảnh không hề nằm trong dự đoán khiến Yi Hyun khựng bước.

Qua khe cửa hé mở một nửa, người đầu tiên phát hiện ra Yi Hyun là một gã đang ngậm điếu thuốc, tay bấm điều khiển máy chơi game. Hắn nghiêng đầu ra sau, gọi ai đó ở phía trong:

“Hử? Anh Chan Yang, anh gọi thằng này đến à?”

“Ai vậy? Cái gì đấy, Kwon Yi Hyun hả?”

Những giọng nói vô cảm vang lên không chỉ từ một người, mà từ khắp nơi trong phòng. Vội vàng đảo mắt nhìn xung quanh, Yi Hyun thấy một đám người đang nằm vắt vẻo thoải mái trước tivi, mắt dán vào chiếc màn hình đang kết nối với máy chơi game console.

Bọn họ liếc nhìn Yi Hyun một cái, rồi lại quay đầu đi như thể chẳng mấy quan tâm. Khung cảnh trước mắt hoàn toàn khác với những gì cậu đã tưởng tượng, khiến Yi Hyun không sao nhấc chân bước vào, chỉ có thể nắm chặt tay cầm cửa.

Bởi cậu đã đinh ninh rằng Chan Yang sẽ ở một mình.

Khi Yi Hyun còn đang đứng chết lặng trước cửa với gương mặt cứng đờ, Chan Yang – lúc này đang khoanh tay phía sau – từ lúc nào đã tiến lại gần, nghiêng đầu nhìn thẳng vào mắt Yi Hyun.

“Wow… Mày thật sự đến rồi cơ đấy.”

Chan Yang bật cười khẩy khi nhìn thẳng vào mặt Yi Hyun, trên gương mặt hắn hiện lên một biểu cảm vừa như buông xuôi, vừa như giận dữ. Ánh mắt khó đoán xoáy sâu vào cậu, rồi hắn nghiến răng “cạch” một tiếng, túm lấy cánh tay trắng của cậu.

Yi Hyun chưa kịp tháo giày, cơ thể lảo đảo theo lực kéo thô bạo của Chan Yang.
Hắn lôi cậu vào một căn phòng dính sát bên, “cạch” một tiếng khóa trái cửa lại. Sau đó, hắn ngồi phịch xuống chiếc nệm dơ bẩn đặt ở giữa phòng, chống tay ra sau, ngẩng đầu nhìn Yi Hyun từ dưới lên.

Đôi mắt lướt chậm rãi từ đầu xuống chân cậu, ánh nhìn lóe lên vừa sắc lạnh vừa quái dị. Khóe miệng hắn nhếch lên thành một nụ cười giễu cợt.

“Haha, địt mẹ Yi Hyun à, mày thật sự mò đến tận đây chỉ để ngăn Gu Seung Hyuk vào tù thôi hả? Tự mày đi bằng chân tới à?”

“…”

“Wow, đúng là tình yêu vĩ đại thật đấy.”

Hắn nhướng mày, bật cười khẩy, nhưng gương mặt lại sắc như dao, chẳng hề khớp với tiếng cười. Dù tất cả mọi chuyện đang diễn ra đúng theo ý hắn, Chan Yang vẫn trông không hề vui vẻ, mà ngược lại, càng thêm khó chịu.

Yi Hyun chỉ đứng yên, gương mặt cứng đờ, không biểu lộ lấy một cảm xúc. Thấy vậy, nét mặt Chan Yang càng thêm vặn vẹo, hắn khịt mũi, cau mày, rồi móc ra thứ gì đó từ trong túi quần.

“Mà mày cứ đứng đó như tượng thì làm được gì hả? Hả? Đứng đó lườm tao thì được cái mẹ gì?”

“…”

“Thứ này, mày cần nó, đúng không? Chứ mày đứng đó lườm tao cả trăm năm cũng đéo làm được gì đâu.”

Thứ hắn giơ lên, lắc lắc trước mặt Yi Hyun, chính là chiếc điện thoại đã tắt màn hình, đen ngòm. Yi Hyun nheo mắt nhìn kỹ, phòng trường hợp Chan Yang giở trò tráo đổi, nhưng đúng là điện thoại của hắn.

Chỉ cần nghĩ tới việc bên trong đó đang chứa đoạn video Gu Seung Hyuk đâm chết một người, Yi Hyun đã thấy cổ họng nghẹn lại, buồn nôn dâng lên tận sau gáy, khó thở đến mức nghẹt cả tim. Nhưng đồng thời, một cảm giác nhẹ nhõm không hiểu từ đâu cũng len lỏi đến.

“...Đoạn video, chắc chắn chỉ có trong đó thôi đúng không?”

Yi Hyun siết chặt nắm tay, mắt không rời chiếc điện thoại, giọng run nhẹ nhưng kiên quyết nói tiếp:

“Anh phải thề với tôi là không có bản sao nào khác, được không?”

Cài đặt

180%
14px
Chương 185: Ngoại Truyện 26 - H+++
Chương 184: Ngoại Truyện 25 - H++
Chương 183: Ngoại Truyện 24 - H+
Chương 182: Ngoại Truyện 23 - H+
Chương 181: Ngoại Truyện 22 - H+
Chương 180: Ngoại Truyện 21 - H++
Chương 179: Ngoại Truyện 20 - H+
Chương 178: Ngoại Truyện 19
Chương 177: Ngoại Truyện 18
Chương 176: Ngoại Truyện 17
Chương 175: Ngoại Truyện 16
Chương 174: Ngoại Truyện 15
Chương 173: Ngoại Truyện 14
Chương 172: Ngoại Truyện 13
Chương 171: Ngoại Truyện 12
Chương 170: Ngoại Truyện 11 - Mới
Chương 169: Ngoại Truyện 10
Chương 168: Ngoại Truyện 9 - H++
Chương 167: Ngoại Truyện 8 - H+
Chương 166: Ngoại Truyện 7
Chương 165: Ngoại Truyện 6
Chương 164: Ngoại Truyện 5
Chương 163: Ngoại Truyện 4 - H++
Chương 162: Ngoại Truyện 3
Chương 161: Ngoại Truyện 2
Chương 160: Ngoại Truyện 1
Chương 159
Chương 158
Chương 157
Chương 156
Chương 155: H++
Chương 154: H+
Chương 153
Chương 152
Chương 151
Chương 150
Chương 149
Chương 148
Chương 147: Đại Hàn, Khi Lạnh Giá Bao Trùm
Chương 146
Chương 145
Chương 144
Chương 143
Chương 142
Chương 141
Chương 140
Chương 139
Chương 138
Chương 137
Chương 136
Chương 135
Chương 134
Chương 133
Chương 132
Chương 131
Chương 130
Chương 129
Chương 128
Chương 127
Chương 126
Chương 125
Chương 124
Chương 123
Chương 122
Chương 121
Chương 120
Chương 119: Tiểu Hàn, Cái Lạnh Thoáng Qua
Chương 118
Chương 117
Chương 116
Chương 115
Chương 114
Chương 113
Chương 112
Chương 111
Chương 110
Chương 109
Chương 108
Chương 107
Chương 106
Chương 105
Chương 104
Chương 103
Chương 102
Chương 101
Chương 100
Chương 99
Chương 98
Chương 97
Chương 96
Chương 95
Chương 94
Chương 93
Chương 92
Chương 91
Chương 90
Chương 89
Chương 88
Chương 87
Chương 86
Chương 85
Chương 84
Chương 83
Chương 82
Chương 81: Đông Chí, Ngày Không Màu
Chương 80
Chương 79
Chương 78
Chương 77: H++
Chương 76
Chương 75
Chương 74: H+
Chương 73
Chương 72
Chương 71
Chương 70
Chương 69
Chương 68
Chương 67: H++
Chương 66: H+
Chương 65
Chương 64
Chương 63
Chương 62
Chương 61
Chương 60
Chương 59: H
Chương 58: H+
Chương 57
Chương 56
Chương 55
Chương 54
Chương 53: Đại Tuyết, Ngày Tuyết Phủ Trắng Trời
Chương 52: H++
Chương 51: H+
Chương 50
Chương 49: H
Chương 48
Chương 47
Chương 46
Chương 45
Chương 44
Chương 43
Chương 42
Chương 41
Chương 40
Chương 39
Chương 38
Chương 37
Chương 36
Chương 35
Chương 34
Chương 33
Chương 32
Chương 31
Chương 30
Chương 29
Chương 28
Chương 27
Chương 26
Chương 25
Chương 24: Tiểu Tuyết, Ngày Tuyết Đầu Tiên
Chương 23
Chương 22
Chương 21
Chương 20
Chương 19
Chương 18
Chương 17
Chương 16
Chương 15
Chương 14
Chương 13
Chương 12
Chương 11
Chương 10
Chương 9
Chương 8
Chương 7
Chương 6
Chương 5
Chương 4
Chương 3
Chương 2
Chương 1: Lập Đông, Khởi Đầu Mùa Đông

💬 Bình luận (1)

User Avatar
Bạn cần đăng nhập để bình luận.
User Avatar
1 tháng trước
giờ t mới nhận ra rằng YH khá giống mẹ, đối mặt với hiện thực bằng cách thuận theo nó mà k dám vùng vẫy, như thể đó là cách duy nhất vậy