Chương 22

“Cậu tưởng người đưa tiền cho cậu ở đây là tôi chắc? Số tiền đó, tất cả đều rút từ quỹ đen của Tae-seong đấy. Giờ thì, chắc nó sẽ được rút từ ví của Gu Seung Hyuk thôi.”

Người quản lý gác cả hai chân lên bàn, ngửa đầu ra phía sau, tay lắc lắc chiếc điện thoại trong khi ánh mắt lướt qua người  Yi Hyun từ đầu đến chân. Ánh mắt đó mang theo một vẻ khó chịu rõ rệt trước khi ông ta mở miệng.

“Này, rốt cuộc cậu với hắn ta là mối quan hệ gì vậy hả? Bây giờ bảo cậu đến thẳng trụ sở chính đấy.”

“…Trụ sở chính ạ?”

 Yi Hyun không thể đoán nổi Seung Hyuk đang nghĩ gì khi đột ngột gọi mình đến đó. Chính anh ta là người đã bảo đừng xuất hiện trước mặt nữa. Giờ lại gọi đến, chẳng lẽ định sỉ nhục cậu như lần trước?

“Cái tên đó vốn chẳng phải loại người quan tâm đến lũ nhân viên quèn ở câu lạc bộ đâu. Cậu nghĩ cậu là ai mà lại đi gặp trực tiếp phó giám đốc hả? Tôi nghe mấy đứa bảo hình như hai người quen biết nhau? Thật không đấy?”

Quản lý Kim nhướn một bên chân mày, ném ra đủ thứ câu hỏi, nhưng chẳng câu nào lọt vào tai  Yi Hyun lúc này. Cậu nuốt khẽ một tiếng thở dài, cúi đầu với ông ta rồi xoay người bước đi, tay nắm chặt thành quyền.

“Này, này! Cái thằng kia, đứng lại xem nào, đồ khốn! Người ta đang nói chuyện mà...!”

Tiếng bước chân dồn dập vang lên sau lưng trước khi một bàn tay thô bạo túm lấy vai cậu, khiến vai cậu giật mạnh về phía sau. Đôi mắt  Yi Hyun hơi nheo lại, cậu quay lại gạt phắt bàn tay đó ra một cách dứt khoát.

“Đừng chạm vào tôi. Tôi đâu còn là nhân viên ở đây nữa.”

“Cái… Cái thằng mất dạy này...!”

“Cảm ơn vì mọi thứ trong thời gian qua. Giữ gìn sức khỏe nhé.”

 Yi Hyun buông lời bằng một giọng điệu khô khốc rồi bước ra khỏi phòng giám đốc, khẽ đẩy cánh cửa khép lại phía sau. Ngay góc hành lang phía trước, mấy nhân viên đang lén lút hóng chuyện giật mình hốt hoảng, vội vàng tản ra mỗi người một hướng.Cậu bước ngang qua mấy tên nhân viên đang giả vờ chăm chú vào công việc, tránh ánh mắt cậu một cách vụng về, rồi bắt đầu bước lên cầu thang.

Chỉ mới nghĩ đến việc sẽ phải đứng trước mặt Gu Seung Hyuk, không biết hắn sẽ lại buông ra những lời lẽ và hành động gì,  Yi Hyun đã cảm thấy một tiếng thở dài nặng nề dâng lên trong ngực. Nhưng trong tình cảnh hiện tại, cậu không còn lựa chọn nào khác. Cậu chỉ mong lần này sẽ là lần cuối, rằng sẽ không còn phải dây dưa thêm với con người đó nữa.

*****

Ngay khi vừa bước ra khỏi ga tàu, thứ đập vào mắt  Yi Hyun là những tòa cao ốc vươn thẳng lên trời cao. Có lẽ vì là khu vực tập trung nhiều tòa văn phòng, nên số lượng xe cộ qua lại còn nhiều hơn cả người đi bộ.

Lần theo địa chỉ đã tìm được trên mạng, cậu đi bộ thêm khoảng mười phút thì trước mắt hiện ra một khối đá lớn khắc chữ “Tae-seong”. Đặt trước một tòa nhà hiện đại với lớp kính xanh phản chiếu ánh trời, khối đá thô kệch ấy trông có phần lạc lõng, nhưng có lẽ trong mắt những người làm chủ nơi này thì không phải vậy.

 Yi Hyun ngẩng đầu, ánh mắt lần theo tòa nhà cao tầng đang vươn lên tận trời, rồi lại từ từ cúi xuống, thở nhẹ một hơi trước khi đẩy cửa xoay bước vào sảnh chính. Cảnh tượng hiện ra bên trong khác hẳn với những gì cậu đã mường tượng.

Cậu đã nghĩ sẽ giống như câu lạc bộ, nơi những gã đàn ông mặc vest đen để lộ hình xăm trên cổ và mu bàn tay sẽ xếp hàng dài đứng canh gác, nhưng không, không gian bên trong rộng rãi và sạch sẽ hơn cậu tưởng rất nhiều. Những người trông chẳng khác gì dân văn phòng bình thường đang ngồi rải rác khắp sảnh và quán cà phê phía trong, ai nấy đều bận rộn với công việc của riêng mình.

Dù vậy,  Yi Hyun vẫn không thể buông lỏng cảnh giác. Đây là nơi mà bất cứ lúc nào, cảnh tượng từng chứng kiến ở bãi đỗ xe câu lạc bộ cũng có thể lặp lại, và điều đó chẳng có gì bất thường trong thế giới này.

Cậu đút tay sâu vào túi áo khoác, ánh mắt lướt nhanh qua xung quanh như thể phòng bị điều gì đó, thì đột nhiên cảm nhận được một ánh nhìn đang ghim về phía mình.  Yi Hyun khẽ quay đầu lại, và thấy từ một quán cà phê phía xa, có người đang nhìn chằm chằm về phía cậu. Là một người đàn ông mặc vest đen. Tim cậu hẫng một nhịp, như thể rơi thẳng xuống dạ dày.

Là Gu Seung Hyuk sao?

Cậu nheo mắt lại, nhưng khoảng cách quá xa nên không thể thấy rõ gương mặt. Chỉ là, vóc dáng người kia có vẻ nhỏ hơn so với hình ảnh Gu Seung Hyuk mà cậu nhớ. Cậu không biết lý do người đó nhìn mình là gì, nhưng ít nhất, có lẽ hắn không phải là Seung Hyuk.  Yi Hyun cắn nhẹ môi, rồi lặng lẽ quay đầu đi trước.

Cậu bước đến quầy lễ tân ở sảnh, đứng thẳng người, ánh mắt chạm với cô nhân viên đang ngẩng đầu lên cùng mái tóc được vuốt gọn gàng ra phía sau.  Yi Hyun hạ giọng, cẩn trọng mở miệng.

“Tôi... đến gặp Gu Seung Hyuk, phó giám đốc.”

Cậu nghĩ rằng chỉ nói tên không thôi thì không ổn, nên đã đính kèm thêm chức vụ mà cậu nghe loáng thoáng ở đâu đó, nhưng khi nói ra lại thấy có chút gượng gạo. Có vẻ đối phương cũng cảm nhận được điều đó, bởi ngay khi nghe tên được nhắc đến, một sắc thái khó đoán thoáng hiện trên gương mặt cô. Cô nhân viên dường như đang tra cứu gì đó trên máy tính, rồi ngẩng đầu lên, vẻ mặt lộ rõ nét nghi hoặc.

“Anh có hẹn trước không ạ?”

“...Tôi không có hẹn, nhưng...”

Thực ra, cậu chỉ nhận được một thông báo mang tính chất mệnh lệnh yêu cầu phải đến đây. Hơn nữa, nó cũng không phải do Seung Hyuk trực tiếp gọi, mà chỉ qua chiếc điện thoại của quản lý Kim.

“Xin lỗi, nhưng nếu chưa có hẹn trước thì không thể gặp ngài ấy  được ạ.” 

“À…”

Việc vội vã tới thẳng đây ngay sau khi nghe bảo tới trụ sở là một sai lầm. Cậu đã không nghĩ rằng tòa nhà lại lớn và bề thế đến vậy, cũng không nghĩ rằng mình sẽ không thể gặp được người đó ngay khi tới nơi. Phải chăng Gu Seung Hyuk đã gọi cậu đến chỉ để cho cậu tự cảm nhận xem hắn là người như thế nào?  Yi Hyun cắn nhẹ môi dưới, ánh mắt cụp xuống. Không phải là tự ái, nhưng nếu biết trước sẽ thế này, có lẽ cậu đã cắn chặt lấy Kim Sa Jang tới cùng để moi cho bằng được tiền, thay vì chạy đến đây.

“…”

Không biết mình nên thấy nhẹ nhõm vì không cần gặp lại Gu Seung Hyuk, hay thấy hụt hẫng vì bị quay như con rối. Chỉ có một điều chắc chắn, đó là cậu không còn lý do gì để đứng lại đây thêm nữa.  Yi Hyun cúi đầu chào nhân viên lễ tân, rồi xoay người rời đi. Ngay khoảnh khắc cậu vừa quay lưng, một giọng nói vang lên ngay bên cạnh.

“Cứ để cậu ta lên đi.”

 Yi Hyun giật mình quay phắt sang, bất giác lùi lại một bước khi nhìn thấy người vừa lên tiếng. Một người đàn ông cao lớn trong bộ suit đen. Bản năng khiến cậu lập tức nhận ra đây chính là người đàn ông khi nãy đã nhìn cậu từ quán cà phê.  Yi Hyun ngước mắt lên, ánh nhìn mang theo sự cảnh giác. Chính là hắn ta. Người đã từng xuất hiện ở kho hàng sau phòng giám đốc câu lạc bộ, để tìm Gu Seung Hyuk ngày hôm đó.

“Ngài đến rồi ạ, giám đốc.”

Nhân viên đứng tại quầy tiếp tân đồng loạt cúi đầu chào. Vài người đi ngang qua cũng lập tức gập người gần như vuông góc khi trông thấy anh ta. Chỉ có  Yi Hyun là vẫn đứng thẳng, ánh mắt nhìn thẳng vào người đàn ông đó. Anh ta khẽ mỉm cười khi bắt gặp ánh mắt của  Yi Hyun rồi mở miệng.

“Chúng ta gặp nhau rồi nhỉ?”
“……”
“Lần trước, ở Nexus.”

Mùi máu tanh đến mức choáng váng, sự căng thẳng như lưỡi dao từ những kẻ đứng khoanh tay phía sau, khung cảnh nhà kho u ám khi đó bất chợt hiện về trong đầu. Dường như người đàn ông này đã nói điều gì đó với cậu khi đứng nhìn xuống cậu trong không gian đó, nhưng ký ức lại không rõ ràng. Chỉ có một điều  Yi Hyun còn nhớ, đó là chính người đàn ông này đã kết thúc tình huống khi ấy. Nếu không có anh ta, có lẽ ngay trước mặt bao nhiêu người, cậu đã bị biến thành trò hề, bị ép hôn với Yoon Soo Bin. Dù vẫn nhắc bản thân không được lơi lỏng cảnh giác, nhưng vẻ mặt  Yi Hyun cũng trở nên dịu hơn một chút. Người đàn ông dường như đã nhận ra điều đó, khẽ cười rồi quay sang nhân viên quầy tiếp tân nói:

“Chắc phó giám đốc Gu quên không báo trước rồi. Cứ coi như khách của tôi, để cậu ấy lên đi.”
“Vâng, thưa giám đốc. Tôi hiểu rồi ạ.”

Chỉ một câu nói của anh ta, tình hình được giải quyết gọn gàng. Nhân viên ban nãy còn kiên quyết không cho cậu lên giờ lại lập tức nhận lấy chứng minh thư của  Yi Hyun bằng hai tay, bắt đầu tiến hành kiểm tra các thủ tục.  Yi Hyun liếc nhìn sang bên cạnh, thấy người đàn ông đó đang nhìn quá trình xác nhận với gương mặt không biểu cảm. Cậu tự hỏi liệu mình có nên cảm ơn vì đã được giúp đỡ hay không.

Có lẽ do cảm nhận được ánh nhìn lén liên tục, người đàn ông quay đầu lại, bắt gặp ánh mắt  Yi Hyun đang nhìn mình, rồi một lần nữa khẽ nhếch khóe môi lên. Nụ cười thân thiện, kèm theo cái gật đầu chào trông có vẻ dễ gần ấy… chẳng hiểu sao lại khiến  Yi Hyun thấy có chút bất an. Chắc chỉ là do cậu quá nhạy cảm thôi.  Yi Hyun lại một lần nữa chủ động tránh ánh mắt.

“Cậu cầm thẻ khách này, rồi lên tầng 11 nhé.”

Nhận lấy tấm thẻ dạng đeo cổ,  Yi Hyun nhìn thấy người đàn ông đã rời khỏi vị trí trước. Khi anh ta đi qua khu vực kiểm soát ra vào, cảnh tượng như thể Moses tách biển Đỏ hiện ra ngay trước mắt. Chỉ cần nhớ lại cách mọi người cúi đầu trước Gu Seung Hyuk, cũng đủ hiểu người này có vị trí ngang hoặc thậm chí cao hơn Seung Hyuk. Phản ứng đó cũng là điều dễ hiểu.

 Yi Hyun bước vào thang máy mà một nhân viên đã giữ cửa sẵn, ngay lập tức có thể nhìn thấy toàn cảnh con phố bên ngoài qua các vách kính trong suốt ở ba mặt, chỉ trừ mặt có cửa ra vào. Người đàn ông quét thẻ, rồi lần lượt nhấn tầng 11 và tầng 25. Khung cảnh thành phố bên ngoài dần lùi xa dưới chân khi thang máy bắt đầu đi lên.

“……”

Chỉ là cùng đứng trong một không gian, vậy mà  Yi Hyun cứ bị cuốn theo người đàn ông đó. Hình ảnh người đàn ông ấy tháo đồng hồ trước mặt Seung Hyuk hôm nọ không ngừng hiện lên trong đầu cậu. Khoảnh khắc đó, trong căn kho tối tăm, gương mặt Seung Hyuk trông thật thảm hại như thể vừa bị ai đó đánh đập.  Yi Hyun hạ mắt xuống, nhìn chằm chằm vào mũi giày của người đàn ông. Đôi giày đen bóng, không dính một hạt bụi, sáng lấp lánh dưới ánh đèn thang máy.

“Cậu thích đàn ông à?”

Một câu hỏi vang lên bất ngờ khiến  Yi Hyun ngẩng đầu. Từ khi nào không rõ, gương mặt người đàn ông đã quay hẳn về phía cậu, ánh mắt nhìn cậu chăm chú.

 Yi Hyun mất một nhịp mới hiểu được ý của câu hỏi vừa rồi, cậu đưa đầu lưỡi khẽ liếm qua đôi môi khô khốc của mình. Hẳn là câu hỏi ấy xuất phát từ cảnh tượng trong kho của văn phòng hôm đó.

“……”

 Yi Hyun nhìn thẳng vào đôi mắt đằng sau cặp kính đang vô cảm dõi xuống mình, rồi lại quay ánh mắt sang bên cạnh, về phía cánh cửa thang máy. 6, 7, 8… Tầng 11 mà nhân viên lễ tân đã nói cũng sắp tới rồi.

“Tên cậu là gì?”

Câu hỏi tiếp theo vang lên, nhưng  Yi Hyun vẫn không mở miệng. Cậu chỉ bước tới đứng ngay trước cửa thang máy, im lặng chờ.

“Ding, tầng 11.”

Giọng thang máy đều đều vang lên, cánh cửa từ từ mở ra.  Yi Hyun khẽ cúi đầu chào người đàn ông, ngay lập tức phía trên vang lên một tiếng cười khẩy nhỏ. Nhưng  Yi Hyun vẫn giữ nguyên vẻ mặt bình thản, khẽ nói khi bước chân ra khỏi thang máy:

“Tôi sẽ xuống trước. Cảm ơn vì đã giúp tôi.”

Ngay khi bước ra ngoài, cậu có thể cảm nhận rõ rệt ánh mắt vẫn đang bám theo mình từ phía sau. Nhưng  Yi Hyun không hề ngoảnh đầu lại.

Cài đặt

180%
14px
Chương 185: Ngoại Truyện 26 - H+++
Chương 184: Ngoại Truyện 25 - H++
Chương 183: Ngoại Truyện 24 - H+
Chương 182: Ngoại Truyện 23 - H+
Chương 181: Ngoại Truyện 22 - H+
Chương 180: Ngoại Truyện 21 - H++
Chương 179: Ngoại Truyện 20 - H+
Chương 178: Ngoại Truyện 19
Chương 177: Ngoại Truyện 18
Chương 176: Ngoại Truyện 17
Chương 175: Ngoại Truyện 16
Chương 174: Ngoại Truyện 15
Chương 173: Ngoại Truyện 14
Chương 172: Ngoại Truyện 13
Chương 171: Ngoại Truyện 12
Chương 170: Ngoại Truyện 11 - Mới
Chương 169: Ngoại Truyện 10
Chương 168: Ngoại Truyện 9 - H++
Chương 167: Ngoại Truyện 8 - H+
Chương 166: Ngoại Truyện 7
Chương 165: Ngoại Truyện 6
Chương 164: Ngoại Truyện 5
Chương 163: Ngoại Truyện 4 - H++
Chương 162: Ngoại Truyện 3
Chương 161: Ngoại Truyện 2
Chương 160: Ngoại Truyện 1
Chương 159
Chương 158
Chương 157
Chương 156
Chương 155: H++
Chương 154: H+
Chương 153
Chương 152
Chương 151
Chương 150
Chương 149
Chương 148
Chương 147: Đại Hàn, Khi Lạnh Giá Bao Trùm
Chương 146
Chương 145
Chương 144
Chương 143
Chương 142
Chương 141
Chương 140
Chương 139
Chương 138
Chương 137
Chương 136
Chương 135
Chương 134
Chương 133
Chương 132
Chương 131
Chương 130
Chương 129
Chương 128
Chương 127
Chương 126
Chương 125
Chương 124
Chương 123
Chương 122
Chương 121
Chương 120
Chương 119: Tiểu Hàn, Cái Lạnh Thoáng Qua
Chương 118
Chương 117
Chương 116
Chương 115
Chương 114
Chương 113
Chương 112
Chương 111
Chương 110
Chương 109
Chương 108
Chương 107
Chương 106
Chương 105
Chương 104
Chương 103
Chương 102
Chương 101
Chương 100
Chương 99
Chương 98
Chương 97
Chương 96
Chương 95
Chương 94
Chương 93
Chương 92
Chương 91
Chương 90
Chương 89
Chương 88
Chương 87
Chương 86
Chương 85
Chương 84
Chương 83
Chương 82
Chương 81: Đông Chí, Ngày Không Màu
Chương 80
Chương 79
Chương 78
Chương 77: H++
Chương 76
Chương 75
Chương 74: H+
Chương 73
Chương 72
Chương 71
Chương 70
Chương 69
Chương 68
Chương 67: H++
Chương 66: H+
Chương 65
Chương 64
Chương 63
Chương 62
Chương 61
Chương 60
Chương 59: H
Chương 58: H+
Chương 57
Chương 56
Chương 55
Chương 54
Chương 53: Đại Tuyết, Ngày Tuyết Phủ Trắng Trời
Chương 52: H++
Chương 51: H+
Chương 50
Chương 49: H
Chương 48
Chương 47
Chương 46
Chương 45
Chương 44
Chương 43
Chương 42
Chương 41
Chương 40
Chương 39
Chương 38
Chương 37
Chương 36
Chương 35
Chương 34
Chương 33
Chương 32
Chương 31
Chương 30
Chương 29
Chương 28
Chương 27
Chương 26
Chương 25
Chương 24: Tiểu Tuyết, Ngày Tuyết Đầu Tiên
Chương 23
Chương 22
Chương 21
Chương 20
Chương 19
Chương 18
Chương 17
Chương 16
Chương 15
Chương 14
Chương 13
Chương 12
Chương 11
Chương 10
Chương 9
Chương 8
Chương 7
Chương 6
Chương 5
Chương 4
Chương 3
Chương 2
Chương 1: Lập Đông, Khởi Đầu Mùa Đông

💬 Bình luận (0)

User Avatar
Bạn cần đăng nhập để bình luận.