Chương 51:
H+
H+

“Ha, hức…”

Vẫn nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, cậu run rẩy cài từng nút áo sơ mi. Mỗi lần đưa nút áo vào khuy, tay cậu lại run lên, mấy lần liền khựng lại giữa không trung.

Không còn tâm trí để nghĩ đến việc mặc lại chiếc sơ mi đã bị rượu vang làm ướt, Yi Hyun thở gấp, luồn tay vào tay áo khoác, loạng choạng thắt lại cà vạt.

50, 60…

Nhìn chằm chằm vào con số đang từ từ tăng trên màn hình, Yi Hyun siết chặt tay thành nắm đấm. Chỉ đứng yên thôi mà từng cơn tê rần khó chịu đã dâng lên từ sâu trong bụng, khiến phần hạ thể cứ âm ỉ đau tức, căng lên khó chịu.

Chỉ cần ai đó chạm vào lúc này thôi, cậu sợ bản thân sẽ không kịp nói lời nào mà chỉ rên rỉ ra tiếng trước. Yi Hyun dùng hai tay bịt miệng, thở dốc.

Một lát sau, khi con số “100” hiện lên và thanh đo được lấp đầy, màn hình bắt đầu nhấp nháy, hiện ra những ký tự lạ một cách loạn xạ. Yi Hyun tháo kẹp cà vạt từ điện thoại ra, ghim vội vào giữa cà vạt để nó nằm đúng vị trí, rồi giơ điện thoại lên cao để những con số hiện rõ trên màn hình.

6, 5, 8, 3, 9. 2.

Khi con số cuối cùng hiện lên, màn hình ngừng nhấp nháy, mọi thứ đứng im. Không biết lúc này Gu Seung Hyuk có đang theo dõi tình hình qua camera gắn trên kẹp cà vạt hay không, nhưng phần việc cậu phải làm, đến đây là kết thúc.

Yi Hyun nhanh chóng tắt nguồn điện thoại, đặt lại chỗ cũ. May mắn thay, Gu Jin Hyuk vẫn nằm yên ở đó, nhắm mắt, trong tư thế cũ.

“Ha… ha…”

Khi cơn căng thẳng được giải tỏa nhờ cảm giác an tâm vì đã hoàn thành nhiệm vụ được giao, tác dụng của thuốc lại bắt đầu cuồng loạn hơn trong cơ thể. Yi Hyun hiểu rõ, chỉ khi uống ly rượu có pha thuốc ngủ của Jin Hyuk và ngủ thiếp đi bên cạnh hắn, cậu mới có thể tránh được mọi nghi ngờ.

Nhưng lúc này, điều cấp bách hơn hết là phải thoát khỏi ngọn lửa nóng rẫy đang thiêu đốt toàn thân, cứ như thể cả người sắp bị thiêu trụi.

Yi Hyun loạng choạng mở cửa bước ra, ánh đèn hành lang dịu nhẹ lập tức xoay vòng trước mắt. Cậu dựa vào tường, thở dốc, cố gắng nhích từng bước một.

Dù trong đầu nghĩ rằng mình không được để ai phát hiện ra bộ dạng này, nhưng cái cảm giác bỏng rát trong bụng dưới và tầm nhìn đang dần mờ đi khiến cậu không còn hơi sức để nghĩ ngợi.

Phần hạ thể đã cương cứng đến mức căng tức, chật ních trong lớp đồ lót. Cảm giác nhục nhã như một con thú phát điên vì dục vọng khiến cậu càng thêm tuyệt vọng, hơi thở gấp gáp, mắt hoe đỏ, mặt nóng bừng không cách nào che giấu.

Ngay lúc đó, cậu nhìn thấy người bồi bàn khi nãy mang thuốc đến cho Jin Hyuk đang đi ngang qua hành lang phía trước. Yi Hyun lao đến, nắm lấy cổ tay người đàn ông, ngăn anh ta lại.

“Làm, làm ơn… giúp tôi với… hức…”

Người bồi bàn ngạc nhiên tròn mắt khi đột ngột bị nắm tay, nhưng ngay khi nhận ra gương mặt Yi Hyun, ánh mắt anh ta khẽ dao động, rồi hiện lên vẻ ‘à, ra vậy’.

Bởi anh ta biết rõ, thứ thuốc mà mình đưa cho Jin Hyuk không phải thuốc ngủ bình thường, mà là một loại thuốc kích dục có độ tinh khiết cực cao.

Nhưng Yi Hyun không nhận ra ánh mắt đó, chỉ bám chặt lấy cánh tay người bồi bàn, gần như van xin.

“Làm, ơn… tìm một chỗ… không có ai… hức…”

Ngay khi Yi Hyun vừa lắp bắp cầu xin, kìm nén cơn thôi thúc muốn bám lấy bất cứ ai để cọ xát cơ thể đang sôi sục của mình, thì bất ngờ, một lực mạnh giữ lấy vai cậu. Chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra, cả người Yi Hyun đã bị xoay ngược lại trong tích tắc.

“Ư… ư…!”

Trong đôi mắt đang phủ đầy sợ hãi và hỗn loạn của Yi Hyun, gương mặt của Seung Hyuk hiện ra. Khoảnh khắc nhìn thấy người lẽ ra không thể xuất hiện ở đây, đôi mắt Yi Hyun mở to, rồi lập tức chìm vào tuyệt vọng. Bởi không có gì tệ hại hơn việc phải đối mặt với Gu Seung Hyuk trong tình cảnh này.

Ngay khi nhận ra người đang giữ lấy mình chính là Seung Hyuk, Yi Hyun lập tức co người lại, cố gắng rút vai ra khỏi bàn tay đang bám chặt.

Nhưng vô ích. Seung Hyuk, với đôi mắt đen láy ánh lên sự lạnh lẽo, nhìn thẳng vào Yi Hyun, kéo mạnh cánh tay cậu rồi bước đi nhanh về một hướng nào đó.

“Buông… hức… buông ra…”

Yi Hyun thở dốc, vẫy vùng cánh tay trong tuyệt vọng, nhưng Seung Hyuk không hề lay chuyển.

Bị kéo lê gần như không thể chống cự, Yi Hyun bị đưa đến một căn phòng áp sát dãy hành lang, giống như căn phòng cậu từng vào cùng Jin Hyuk. Seung Hyuk không nói một lời, mở cửa xông vào rồi khóa trái lại, đẩy mạnh Yi Hyun ngã sấp xuống giường.

“Haa… haa…”

Mặt úp xuống ga giường, Yi Hyun cuộn người lại, thở hổn hển. Thế giới trước mắt quay cuồng, não bộ không thể bắt kịp với tầm nhìn lảo đảo, tất cả như đang xoay tròn hỗn loạn. Mỗi hơi thở hắt ra, bờ vai gầy gò run rẩy, phập phồng.

Nhìn thấy dáng vẻ rối loạn, mất hết phong thái thường ngày của Yi Hyun, Seung Hyuk nghiến răng, chửi thề trong kẽ răng.

Ngay từ khoảnh khắc nhìn thấy màn hình điện thoại của Jin Hyuk chập chờn bất ổn, hắn đã không nghĩ thêm giây nào mà lao đến đây. Chỉ cần chậm thêm một chút thôi, hình ảnh Yi Hyun trong bộ dạng này có thể đã bị người khác nhìn thấy—chỉ nghĩ đến đó thôi, gáy hắn cũng căng tức, đau nhói.

“Yi Hyun, tỉnh lại.”

Khi nghe được cuộc đối thoại giữa Jin Hyuk và Yi Hyun qua thiết bị nghe lén gắn trên kẹp cà vạt, Seung Hyuk đã nghĩ loại thuốc mà Yi Hyun uống chỉ là một loại thuốc kích thích nhẹ, chỉ khiến cảm giác hưng phấn tăng lên một chút mà thôi.

Nhưng bộ dạng hiện tại của Yi Hyun không phải là đang phấn khích, mà rõ ràng trông như đang vật vã trong đau đớn.

Yi Hyun, người đang run rẩy không ngừng, bắt đầu cọ phần hạ thân đang căng phồng xuống giường, động tác đầy tuyệt vọng ấy khiến Seung Hyuk không cảm thấy ghê tởm, mà thay vào đó, cơn giận dữ sục sôi trong lồng ngực hắn.

Ngay cả khi Yi Hyun đến cầu xin vay tiền, cậu ta cũng bình thản và khô khan đến mức hắn còn trêu chọc, buông lời chế giễu mà lôi cậu vào việc này. Hắn chưa từng nghĩ mọi chuyện sẽ trở thành thế này.

Bực bội với chính bản thân vì đã kéo một người hoàn toàn không có liên quan gì vào chuyện dơ bẩn này chỉ để trả đũa, lại càng tức giận với Yi Hyun, thằng ngốc này, vì đã ngu ngốc đến mức uống thứ thuốc chết tiệt đó chỉ để hoàn thành công việc.

“Cậu… mẹ kiếp… cậu uống phải bao nhiêu thuốc thế hả.”

Seung Hyuk đảo mắt nhìn quanh rồi nhanh chóng phát hiện chai nước đặt trên quầy bar trong phòng. Hắn rót nước vào ly rồi bước vội đến bên Yi Hyun, người đang co quắp, run rẩy, cuộn tròn trên giường. Khuôn mặt cậu tái nhợt, ướt đẫm mồ hôi lạnh, sát ngay trước mặt hắn. Seung Hyuk nghiến chặt răng, áp chiếc ly vào môi Yi Hyun.

“Uống nước đi.”

Nhưng Yi Hyun chỉ vùng vẫy, cố gắng thoát khỏi tay Seung Hyuk, vô tình hất đổ ly nước trong tay hắn. Nước hắt thẳng vào người Yi Hyun, thấm ướt cả chiếc sơ mi, loang lổ trên drap giường trắng.

Chiếc sơ mi, vốn đã lấm tấm rượu vang, nay càng dính thêm những vệt nước, dính sát vào ngực Yi Hyun, phơi bày làn da bên dưới.

Cơn lạnh bất chợt ập đến khiến Yi Hyun chớp mắt liên tục, như thể dần tỉnh lại.

“Ư… ư… Gu… Seung Hyuk…”

“Rrrrr, rrrrr…”

Tiếng rung sắc lạnh vang lên, chồng lên giọng nói yếu ớt như sắp tắt của Yi Hyun, nghe như sợi chỉ đứt quãng.

Seung Hyuk nhanh chóng rút điện thoại từ túi quần, bắt máy mà không cần nhìn người gọi, ánh mắt vẫn dán chặt vào Yi Hyun.

“Anh, em đã kiểm tra kho phòng máy phát dưới tầng hầm rồi, nhưng có một chút v–”

“Cúp máy đi. Để sau nói.”

“Anh… anh, nhưng cái này anh phải xuống tận nơi xem–”

Câu nói dở dang bị cắt đứt, kết thúc trong sự im lặng nặng nề. Việc kiểm tra kho bị khóa và xác minh thuốc đã được Seung Hyuk giao cho Tae Sik, rồi vội vã chạy lên đây.

Bây giờ, hắn tuyệt đối không có ý định bỏ mặc Yi Hyun để quay lại đó.

Seung Hyuk ném chiếc điện thoại xuống sàn, nơi thảm dày hấp thụ tiếng động, rồi hai tay siết chặt lấy vai Yi Hyun.

“Yi Hyun, tỉnh lại đi, uống nước vào.”

Thuốc kích dục loại này không có thuốc giải, cách duy nhất chỉ là chờ thời gian trôi qua cho thuốc tự hết tác dụng. Uống nước chỉ giúp đào thải nhanh hơn một chút, nhưng không thể làm dịu được cơn hành hạ trước mắt.

Như thể cũng hiểu điều đó, Yi Hyun gạt phăng chiếc cốc nước ra, rồi lục lọi lấy điện thoại từ túi áo khoác, ngón tay run rẩy di chuyển loạng choạng trên màn hình, liên tục nhấn sai vị trí trước khi hiện ra danh bạ.

Yi Hyun siết chặt điện thoại bằng cả hai tay, gần như níu lấy nó như chiếc phao cứu sinh, giọng khàn đặc, lắp bắp gọi tên một ai đó.

“…Hư… Yoon… Yoon Soo Bin…”

“…Cậu đang làm gì vậy.”

Seung Hyuk nhìn xuống Yi Hyun bằng ánh mắt sắc lạnh khi nhận ra người cậu đang tìm trong danh bạ chính là số của Soo Bin. Khi Seung Hyuk giật lấy điện thoại khỏi tay Yi Hyun, đôi mắt đỏ hoe vì nước mắt của Yi Hyun liền bám lấy cổ tay hắn.

“Gọi... gọi cho Yoon Soo Bin, hoặc... hức... gọi cho bất kỳ ai cũng được, gọi họ tới đây….”

Khuôn mặt Seung Hyuk, vốn đã lạnh băng, thoáng chốc méo mó lại trong giận dữ.

“Hoặc... ra ngoài... hức... bất kỳ ai cũng được…”

Cổ Yi Hyun đỏ ửng, run lên bần bật khi cậu cúi đầu. Bàn tay trắng bệch siết chặt lấy ga giường, lồng ngực phập phồng dữ dội, hạ thân phồng lên rõ rệt qua lớp quần, tất cả đều nhuốm một thứ nhơ nhuốc khiến Seung Hyuk cảm thấy khó chịu không phải vì ghê tởm, mà vì những lời Yi Hyun vừa nói.

Khoảnh khắc đó, ánh mắt Seung Hyuk tối sầm lại. Cảm giác như đang nuốt cạn rượu mạnh vào bụng rỗng, cơn nóng giận sôi sục, một luồng hơi nóng và hung hãn cuộn lên từ tận đáy dạ dày.

Seung Hyuk nhìn Yi Hyun đang run rẩy trước mặt, nghiến răng, giọng hắn bật ra như đang cắn nát từng chữ:

“Bảo tôi gọi ai cũng được hả?”

“Ah... ư...”

“Nếu tôi gọi họ đến… cậu sẽ van xin họ đâm cặc vào lỗ đít này của cậu cho bớt điên lên, đúng không?”

Giọng hắn trầm khàn đến mức rợn người, như tiếng gầm gừ nén lại trong cổ họng khi nhìn Yi Hyun bằng ánh mắt sắc như dao.

“Kwon Yi Hyun. Cậu thích đến mức sẵn sàng bám lấy bất kỳ thằng nào, chỉ để được người ta địt vào cái lỗ đít bẩn thỉu đó, hả?”

Yi Hyun chỉ có thể đáp lại bằng một tiếng rên yếu ớt, thay cho câu trả lời. Cơ hàm Seung Hyuk siết chặt, bắp thịt trên quai hàm giật nhẹ. Hắn cắn mạnh vào má trong, rồi như đã quyết định điều gì đó, hắn đứng thẳng dậy, kéo giãn chiếc cà vạt trên cổ, hơi thở nặng nề.

“Nếu đã thích đến vậy… thì cậu cần quái gì phải quan tâm xem là cặc của ai, đúng không?”

Giọng Seung Hyuk trầm thấp, từng chữ rít ra như nhấn chìm không khí.

“Tôi sẽ chơi cho đến khi cậu phát chán thì thôi. Xem cậu nuốt được bao nhiêu tinh dịch của tôi đây nhỉ.”

Cài đặt

180%
14px
Chương 185: Ngoại Truyện 26 - H+++
Chương 184: Ngoại Truyện 25 - H++
Chương 183: Ngoại Truyện 24 - H+
Chương 182: Ngoại Truyện 23 - H+
Chương 181: Ngoại Truyện 22 - H+
Chương 180: Ngoại Truyện 21 - H++
Chương 179: Ngoại Truyện 20 - H+
Chương 178: Ngoại Truyện 19
Chương 177: Ngoại Truyện 18
Chương 176: Ngoại Truyện 17
Chương 175: Ngoại Truyện 16
Chương 174: Ngoại Truyện 15
Chương 173: Ngoại Truyện 14
Chương 172: Ngoại Truyện 13
Chương 171: Ngoại Truyện 12
Chương 170: Ngoại Truyện 11 - Mới
Chương 169: Ngoại Truyện 10
Chương 168: Ngoại Truyện 9 - H++
Chương 167: Ngoại Truyện 8 - H+
Chương 166: Ngoại Truyện 7
Chương 165: Ngoại Truyện 6
Chương 164: Ngoại Truyện 5
Chương 163: Ngoại Truyện 4 - H++
Chương 162: Ngoại Truyện 3
Chương 161: Ngoại Truyện 2
Chương 160: Ngoại Truyện 1
Chương 159
Chương 158
Chương 157
Chương 156
Chương 155: H++
Chương 154: H+
Chương 153
Chương 152
Chương 151
Chương 150
Chương 149
Chương 148
Chương 147: Đại Hàn, Khi Lạnh Giá Bao Trùm
Chương 146
Chương 145
Chương 144
Chương 143
Chương 142
Chương 141
Chương 140
Chương 139
Chương 138
Chương 137
Chương 136
Chương 135
Chương 134
Chương 133
Chương 132
Chương 131
Chương 130
Chương 129
Chương 128
Chương 127
Chương 126
Chương 125
Chương 124
Chương 123
Chương 122
Chương 121
Chương 120
Chương 119: Tiểu Hàn, Cái Lạnh Thoáng Qua
Chương 118
Chương 117
Chương 116
Chương 115
Chương 114
Chương 113
Chương 112
Chương 111
Chương 110
Chương 109
Chương 108
Chương 107
Chương 106
Chương 105
Chương 104
Chương 103
Chương 102
Chương 101
Chương 100
Chương 99
Chương 98
Chương 97
Chương 96
Chương 95
Chương 94
Chương 93
Chương 92
Chương 91
Chương 90
Chương 89
Chương 88
Chương 87
Chương 86
Chương 85
Chương 84
Chương 83
Chương 82
Chương 81: Đông Chí, Ngày Không Màu
Chương 80
Chương 79
Chương 78
Chương 77: H++
Chương 76
Chương 75
Chương 74: H+
Chương 73
Chương 72
Chương 71
Chương 70
Chương 69
Chương 68
Chương 67: H++
Chương 66: H+
Chương 65
Chương 64
Chương 63
Chương 62
Chương 61
Chương 60
Chương 59: H
Chương 58: H+
Chương 57
Chương 56
Chương 55
Chương 54
Chương 53: Đại Tuyết, Ngày Tuyết Phủ Trắng Trời
Chương 52: H++
Chương 51: H+
Chương 50
Chương 49: H
Chương 48
Chương 47
Chương 46
Chương 45
Chương 44
Chương 43
Chương 42
Chương 41
Chương 40
Chương 39
Chương 38
Chương 37
Chương 36
Chương 35
Chương 34
Chương 33
Chương 32
Chương 31
Chương 30
Chương 29
Chương 28
Chương 27
Chương 26
Chương 25
Chương 24: Tiểu Tuyết, Ngày Tuyết Đầu Tiên
Chương 23
Chương 22
Chương 21
Chương 20
Chương 19
Chương 18
Chương 17
Chương 16
Chương 15
Chương 14
Chương 13
Chương 12
Chương 11
Chương 10
Chương 9
Chương 8
Chương 7
Chương 6
Chương 5
Chương 4
Chương 3
Chương 2
Chương 1: Lập Đông, Khởi Đầu Mùa Đông

💬 Bình luận (0)

User Avatar
Bạn cần đăng nhập để bình luận.