Chương 157

Việc hít một chút hơi từ máy tạo ẩm kia cũng chẳng gây ra vấn đề gì nghiêm trọng, nhưng cậu cũng chẳng có lý do gì để nán lại phòng bệnh đó thêm nữa. Sau khi chỉnh lại quần áo, Seung Hyuk mở cửa rồi rời khỏi phòng.

Nếu là những kẻ không biết rõ mối quan hệ giữa cậu và ông ta, chắc hẳn khi nhìn thấy gương mặt lạnh tanh đó, họ sẽ nghĩ cậu ấy đang đau buồn vì bệnh tình của ông ta. Đi ngang qua những vệ sĩ đang cúi đầu im lặng, cậu bước vào thang máy, và đúng lúc đó, cậu khẽ nhếch môi, bật ra một tiếng cười mỉa mai, chế giễu kết cục của ông ta.

Trước khi đến điểm hẹn tiếp theo, cậu nhận được tin nhắn của Tae Sik báo sẽ đến muộn một chút, nên định ghé qua khu hút thuốc để làm một điếu cho đỡ buồn miệng. Lấy điếu thuốc từ bao trong túi ra, cậu vừa ngậm vào miệng vừa châm lửa, thì ngay lúc ấy, một giọng nói rõ ràng, từng chữ vang lên sau lưng.

“Ở đây nhìn thấy hết mọi thứ nhỉ.”

Cậu quay đầu lại, nhận ra gương mặt của cô ta, liền khẽ cong khóe môi cười, rồi quay đầu sang hướng ngược lại, nhả khói ra.

“Cũng phải nhỉ. Chỗ này chẳng hợp với vị kiểm sát viên như cô chút nào.”

Cậu đáp lại một cách thản nhiên, khiến gương mặt của công tố viên Chae thoáng hiện nét lúng túng khi cô mím môi thành một đường thẳng.

Nhìn thấy một người vốn không hút thuốc như cô ta lại lặn lội đến tận đây, cậu vừa thấy buồn cười, vừa cảm thấy cô cũng khá kiên nhẫn, nên cậu xoay hẳn người lại, nhìn cô.

“Vết thương do bị đâm chắc đã ổn rồi nhỉ? Nhìn cô đi lại thế này thì xem ra hồi phục nhanh đấy.”

“Ờ, tôi vốn là kiểu hồi phục nhanh mà.”

“Chủ tịch Gu thì sao? Ông ta ổn hơn chút nào chưa?”

“Căn bệnh đó, ông ta mắc cũng đã lâu rồi, nên… cũng khó nói. Bác sĩ bảo phải theo dõi thêm xem sao.”

Cậu đáp lại một cách hờ hững, và công tố viên Chae cũng chỉ khẽ nhướng mày, lưỡi khẽ liếm bên trong má. Bởi cả hai đều thừa hiểu, chẳng ai trong bọn họ thực sự quan tâm đến tình trạng của ông ta.

Cô ta ngước nhìn cậu, như thể đang quan sát, rồi lên tiếng:

“Nhìn qua thì thấy bảo vệ đông ghê đấy nhỉ. Lỡ đâu có ai đến ám sát thì sao, cậu biết đấy, trong phim vẫn hay có mấy cảnh kiểu vậy đấy.”

Giọng nói mang đầy vẻ dò xét, nhưng cậu chỉ nhếch nhẹ khóe môi, nhả ra một làn khói thuốc.

“Không biết nữa. Tôi vốn không thích xem phim cho lắm.”

Người nữ công tố viên trẻ đang đứng trước mặt cậu là kiểu “đồng minh ngắn hạn” trong quá trình bắt Gu Jin Hyuk vào tù, nếu phải gọi tên mối quan hệ này.

Trong khi phía cậu tung tài liệu về những rắc rối mà Gu Jin Hyuk gây ra khi còn du học để khuấy động truyền thông, thì phía cô ta lại cho một gã đàn ông từng làm việc cho phe Seungri đứng ra làm chứng rằng đã nhận chỉ thị giết người từ Gu Jin Hyuk.

Và chính cô ta, người âm thầm xử lý cuốn sổ đen về ma túy – thứ cậu đã dày công lập ra trong suốt quãng đời mình khi phải làm những công việc bẩn thỉu thay cho chủ tịch Gu và Jin Hyuk – mới là mắt xích quan trọng trong toàn bộ vụ việc.

Tùy cách sử dụng, cuốn sổ đen đó có thể trở thành vũ khí để hạ gục bố con nhà họ Gu, hoặc cũng có thể biến thành cái dây thòng lọng tự siết cổ cậu bất cứ lúc nào.

Nhưng may mắn thay, chính nhờ có thể nói chuyện với cô ta, cậu mới có thể kéo mọi việc đến nước này, nên cậu cũng chẳng có ý định gây căng thẳng với cô vào lúc này.

“Thế nên… công tố viên Chae, cô vất vả tìm đến tận đây, rốt cuộc muốn nói với tôi chuyện gì đây?”

Seung Hyuk nghiêng đầu khẽ, tặc lưỡi một cái. Cô ta khoanh tay trước ngực, ngẩng đầu nhìn thẳng vào cậu, ánh mắt sắc lạnh:

“B&V*, ba mươi ký. Tôi chỉ tò mò, cậu vẫn chưa biết nó đang ở đâu à.”

*Ma tuý á, cái đống hàng bị mất dưới khu louge.

Nghe câu nói bỏ luôn kính ngữ, đi thẳng vào vấn đề, Seung Hyuk khẽ bật cười. Cậu dụi điếu thuốc vào gạt tàn, đưa tay xoa nhẹ khóe mắt.

Một nụ cười gượng, như thể thấy chuyện này thật phiền, thoáng lướt qua gương mặt cậu, rồi buông giọng, pha lẫn ý cười:

“Anh trai tôi cầm rồi làm mất, thì tôi biết tìm ở đâu ra chứ. Với lại, cuốn sổ đen tôi đã giao cho cô rồi, thế còn chưa đủ sao?”

Câu trả lời trơ trẽn của Seung Hyuk khiến ấn đường công tố viên Chae lập tức nhíu lại. Cô ta ngước nhìn cậu, giọng trở nên cứng hơn:

“Cậu Seung Hyuk. Lần này tôi phối hợp chỉ vì lợi ích trùng nhau, nhưng nếu cậu nghĩ chúng ta cùng một phe thì nhầm to đấy. Tôi chỉ cần nhổ một sợi tóc của cậu ngay tại đây cũng đủ lý do để tống cậu vào tù bất cứ lúc nào.”

Dù thái độ của cô ta bất ngờ trở nên sắc bén, Seung Hyuk vẫn ung dung. Cậu chỉ đứng đó, khẽ cọ lưỡi vào vòm miệng, ra dáng như đang chờ xem cô ta còn định nói gì.

Cô ta càng cau mày, im lặng nhìn cậu bằng ánh mắt lạnh ngắt. Trong khoảnh khắc im lặng căng như dây đàn ấy, Seung Hyuk mới thò tay vào túi trong áo vest, lấy ra một thứ, xoay nhẹ trong lòng bàn tay.

Đó là một chiếc USB nhỏ.

“Công tố viên Chae, tôi biết rõ cô giỏi đến mức nào.”

“………”

“Vậy nên,” Seung Hyuk khẽ cười, “tôi đang tính làm một vụ giao dịch nữa với cô, công tố viên.”

Cậu giơ chiếc USB lên trước mặt cô. Trong mảnh nhựa nhỏ ấy là dữ liệu đã được trích xuất từ laptop của giám đốc Im, tổng hợp lại những thông tin có thể sử dụng.

“Tài khoản đứng tên người khác của Chủ tịch Gu, quỹ đen, giấy tờ công ty ma, kế toán gian lận, thao túng giá cổ phiếu... Toàn bộ những vụ bê bối của Tae-seong, tôi đã gom hết vào đây.”

Nghe đến đó, ánh mắt công tố viên Chae trở nên sắc lạnh. Cô nhìn cậu với vẻ nghi ngờ, như muốn hỏi vì sao cậu lại đem chuyện này nói với cô, nhưng Seung Hyuk chỉ cười nhạt, tiếp tục:

“Sắp tới, Tae-seong sẽ mở cuộc họp hội đồng quản trị, đúng không? Chủ tịch thì nằm một chỗ, còn anh trai tôi thì đi xa rồi. Tôi cũng từng nghĩ, hay là nhân tiện dịp này thay toàn bộ bọn họ, đưa một giám đốc điều hành chuyên nghiệp lên rồi rút tay khỏi mọi thứ…”

Nói đến đây, Seung Hyuk khẽ nhăn mặt, lắc đầu như thấy chuyện đó thật phiền phức.

“Nhưng nghĩ kỹ thì, bọn người ngồi trong hội đồng đó, cũng chẳng khác gì lũ kia là bao.”

Seung Hyuk nắm lấy bàn tay đang siết chặt của công tố viên Chae, kéo lại phía trước, rồi đặt chiếc USB vào lòng bàn tay cô, dùng ngón tay ấn nhẹ để cô nắm chặt lại.

Công tố viên Chae vẫn giữ vẻ mặt nghi ngờ, nhìn thẳng vào mắt cậu, cố gắng đoán xem rốt cuộc cậu đang toan tính điều gì.

“Nếu giao thứ này cho tôi, cậu được gì?”

Seung Hyuk khẽ nhếch môi, buông giọng thoải mái:

“Tôi à? Tôi chỉ muốn sống một cách... giản dị nhất có thể thôi.”

Seung Hyuk khẽ bật cười khi nhớ tới những tòa nhà nằm trên những mảnh đất vàng ở Seoul đã được cậu rửa sạch tên cho Yi Hyun, cũng như số tiền mặt đã giấu kỹ đủ để tiêu xài phung phí cả đời. Giờ đây, cậu chẳng còn hứng thú với việc điều hành công ty, nên lựa chọn rút tay khỏi mọi thứ lại càng khiến cậu thấy nhẹ nhõm.

“Anh, xe chuẩn bị xong rồi ạ.”

Đúng lúc đó, giọng nói trầm thấp vang lên phía sau, thu hút sự chú ý của cả hai người. Quay lại nhìn, Seung Hyuk thấy Tae Sik đang đứng thẳng người, với tư thế như mọi khi. Xác nhận sự có mặt của Tae Sik, Seung Hyuk chỉ khẽ gật đầu với công tố viên Chae, rồi cất bước rời đi.

Công tố viên Chae đứng nhìn bóng lưng Seung Hyuk, người đang rời đi với chiếc USB trong tay, rồi khẽ cất giọng:

“Vậy... bây giờ cậu định đi đâu?”

Seung Hyuk không quay đầu lại, chỉ khẽ nhún vai, đáp:

“Dù sao thì anh trai tôi cũng đang bị giam giữ, đến thăm một chuyến cho phải đạo thôi.”

Tiếng giày da gõ đều trên nền nhựa đường vang vọng. Công tố viên Chae siết chặt bàn tay đang nắm chiếc USB, linh cảm rõ rệt rằng thứ vừa rơi vào tay mình sẽ một lần nữa khiến cả thế giới rung chuyển.

Nơi Tae Sik và Seung Hyuk rời khỏi bệnh viện Tae-seong để đến chính là trại giam, nơi Jin Hyuk đang bị giam giữ. Vừa bước xuống xe, họ tiến vào sảnh, thì luật sư của Jin Hyuk đang ngồi chờ liền đứng phắt dậy.

“Giờ thăm gặp sắp kết thúc rồi. Mời cậu vào.”

Jin Hyuk trước nay luôn từ chối tiếp xúc bất kỳ ai ngoài luật sư của hắn, vậy nên cách duy nhất để gặp hắn chính là lựa chọn phương án này. Đi theo sự dẫn đường, Seung Hyuk bước vào phòng thăm gặp nằm sâu bên trong tòa nhà, nơi hai chiếc ghế được đặt đối diện, bị ngăn cách bởi một vách kính ở giữa.

Trên mặt bàn cũng được lắp kính chắn, Seung Hyuk bước tới gần rồi ngồi xuống ghế. Tae Sik cùng với luật sư lặng lẽ lùi về phía sau, để lại không gian cho cậu.

Ngồi yên được một lúc, bên trong vang lên tiếng bước chân, cánh cửa mở ra, và Jin Hyuk trong bộ đồ giam bước vào phòng. Ngay khi vào, hắn lập tức nhận ra Seung Hyuk đang ngồi chờ, đôi mắt hắn trợn lên đầy phẫn nộ. Thế nhưng, dưới sự kiềm chế của lính gác, Jin Hyuk đành bước tới, ngồi xuống chiếc ghế đối diện.

Chỉ trong vài tuần, gương mặt hắn đã gầy rộc đi trông thấy. Không rõ là do cuộc sống trong này quá khắc nghiệt, hay là vì những cơn cai nghiện âm ỉ từ những thứ hắn từng sử dụng, nhưng hình ảnh bảnh bao ngày trước đã không còn lại chút gì. Ngồi đó, Jin Hyuk không nói một lời, quai hàm siết chặt đến mức cơ mặt nhô cả lên.

“Cứ nhìn vậy coi chừng rớt mắt ra ngoài đấy, anh trai.”

Seung Hyuk cười khẩy, buông lời giễu khi nhìn thẳng vào gương mặt Jin Hyuk. Nghe vậy, Jin Hyuk siết chặt nắm đấm, gằn giọng, cố kìm lại cơn giận:

“Đã thế này rồi thì thà mày lôi tao ra ngoài mà giết luôn đi, thằng khốn.”

“Thôi nào, anh tưởng tôi đưa anh vào đây dễ lắm chắc? Nếu giết thì đã quá đơn giản rồi.”

Seung Hyuk khẽ nhún vai, nói bằng giọng thản nhiên, càng khiến Jin Hyuk nghiến răng ken két. Thấy hắn giận dữ, Seung Hyuk vẫn điềm nhiên tiếp tục:

“Phiên tòa tuyên án là ngày mốt phải không?”

“……”

“Đừng mong chờ gì nhiều quá, anh à.”

Cài đặt

180%
14px
Chương 185: Ngoại Truyện 26 - H+++
Chương 184: Ngoại Truyện 25 - H++
Chương 183: Ngoại Truyện 24 - H+
Chương 182: Ngoại Truyện 23 - H+
Chương 181: Ngoại Truyện 22 - H+
Chương 180: Ngoại Truyện 21 - H++
Chương 179: Ngoại Truyện 20 - H+
Chương 178: Ngoại Truyện 19
Chương 177: Ngoại Truyện 18
Chương 176: Ngoại Truyện 17
Chương 175: Ngoại Truyện 16
Chương 174: Ngoại Truyện 15
Chương 173: Ngoại Truyện 14
Chương 172: Ngoại Truyện 13
Chương 171: Ngoại Truyện 12
Chương 170: Ngoại Truyện 11 - Mới
Chương 169: Ngoại Truyện 10
Chương 168: Ngoại Truyện 9 - H++
Chương 167: Ngoại Truyện 8 - H+
Chương 166: Ngoại Truyện 7
Chương 165: Ngoại Truyện 6
Chương 164: Ngoại Truyện 5
Chương 163: Ngoại Truyện 4 - H++
Chương 162: Ngoại Truyện 3
Chương 161: Ngoại Truyện 2
Chương 160: Ngoại Truyện 1
Chương 159
Chương 158
Chương 157
Chương 156
Chương 155: H++
Chương 154: H+
Chương 153
Chương 152
Chương 151
Chương 150
Chương 149
Chương 148
Chương 147: Đại Hàn, Khi Lạnh Giá Bao Trùm
Chương 146
Chương 145
Chương 144
Chương 143
Chương 142
Chương 141
Chương 140
Chương 139
Chương 138
Chương 137
Chương 136
Chương 135
Chương 134
Chương 133
Chương 132
Chương 131
Chương 130
Chương 129
Chương 128
Chương 127
Chương 126
Chương 125
Chương 124
Chương 123
Chương 122
Chương 121
Chương 120
Chương 119: Tiểu Hàn, Cái Lạnh Thoáng Qua
Chương 118
Chương 117
Chương 116
Chương 115
Chương 114
Chương 113
Chương 112
Chương 111
Chương 110
Chương 109
Chương 108
Chương 107
Chương 106
Chương 105
Chương 104
Chương 103
Chương 102
Chương 101
Chương 100
Chương 99
Chương 98
Chương 97
Chương 96
Chương 95
Chương 94
Chương 93
Chương 92
Chương 91
Chương 90
Chương 89
Chương 88
Chương 87
Chương 86
Chương 85
Chương 84
Chương 83
Chương 82
Chương 81: Đông Chí, Ngày Không Màu
Chương 80
Chương 79
Chương 78
Chương 77: H++
Chương 76
Chương 75
Chương 74: H+
Chương 73
Chương 72
Chương 71
Chương 70
Chương 69
Chương 68
Chương 67: H++
Chương 66: H+
Chương 65
Chương 64
Chương 63
Chương 62
Chương 61
Chương 60
Chương 59: H
Chương 58: H+
Chương 57
Chương 56
Chương 55
Chương 54
Chương 53: Đại Tuyết, Ngày Tuyết Phủ Trắng Trời
Chương 52: H++
Chương 51: H+
Chương 50
Chương 49: H
Chương 48
Chương 47
Chương 46
Chương 45
Chương 44
Chương 43
Chương 42
Chương 41
Chương 40
Chương 39
Chương 38
Chương 37
Chương 36
Chương 35
Chương 34
Chương 33
Chương 32
Chương 31
Chương 30
Chương 29
Chương 28
Chương 27
Chương 26
Chương 25
Chương 24: Tiểu Tuyết, Ngày Tuyết Đầu Tiên
Chương 23
Chương 22
Chương 21
Chương 20
Chương 19
Chương 18
Chương 17
Chương 16
Chương 15
Chương 14
Chương 13
Chương 12
Chương 11
Chương 10
Chương 9
Chương 8
Chương 7
Chương 6
Chương 5
Chương 4
Chương 3
Chương 2
Chương 1: Lập Đông, Khởi Đầu Mùa Đông

💬 Bình luận (0)

User Avatar
Bạn cần đăng nhập để bình luận.