Chương 140

Yi Hyun siết chặt bàn tay thành nắm đấm. Trong khoảnh khắc ấy, một thứ gì đó giống như nỗi uất ức sôi sục trào dâng trong lồng ngực cậu.

Chỉ vì một câu “tôi thích cậu” mà Seung Hyuk đã buông ra nhẹ tênh, để rồi người phải sống trong hỗn loạn suốt một tuần trời lại chính là cậu. Vậy mà giờ cậu ta lại có thể thản nhiên mở lời như chẳng có gì, câu nói đầu tiên cũng quá mức vô trách nhiệm.

“Tránh ra. Tôi phải đi làm.”

Yi Hyun cau nhẹ mày, xoay người định bước đi. Thế nhưng Seung Hyuk liền nhích chân một bước, chắn ngay trước mặt cậu. Khi Yi Hyun nhăn mặt, ngẩng lên nhìn thì bắt gặp ánh mắt cậu ta đang nhìn thẳng vào mình, rồi nghe thấy hắn thở ra một tiếng nặng nề.

“Kwon Yi Hyun.”

“…...”

“Chỉ một lần thôi. Nghe tôi nói.”

Giọng nói trầm khàn cất lên, khác hẳn mọi khi, nhưng Yi Hyun vẫn nhìn thẳng vào Seung Hyuk với ánh mắt cứng rắn. Giờ đây, cậu đã quyết tâm dù cậu ta có nói gì đi nữa, cậu cũng sẽ không lung lay thêm lần nào nữa.

“Đến giờ làm rồi. Tôi phải lên.”

Nghe vậy, Seung Hyuk nghiến chặt răng, rồi đột ngột nắm lấy cổ tay Yi Hyun kéo đi, bước thẳng lên bậc thang. Yi Hyun hốt hoảng bước theo, vừa bị kéo vừa bật ra lời phản đối.

“Này, buông ra! Cậu đang làm cái gì vậy…!”

Nhưng Seung Hyuk không hề buông tay, cho đến khi cậu ta kéo Yi Hyun lên hết cầu thang, dừng lại trước cửa quán bar. Seung Hyuk đẩy mạnh cánh cửa kính mở ra, khiến chiếc chuông nhỏ trên cửa khẽ rung lên leng keng, âm thanh vang vọng trong không gian quán lúc này đang bận rộn chuẩn bị mở cửa.

Từ bên trong quầy bar, Hae Won đang lau khô những chiếc ly thủy tinh thì ngẩng lên khi nghe tiếng chuông vang. Ánh mắt cậu khựng lại khi nhìn thấy Yi Hyun cùng với Seung Hyuk đang nắm cổ tay cậu đứng ngay trước cửa, câu nói vừa cất lên cũng lập tức tắt lịm.

“Ơ… Yi Hyun à, cậu….”

Haewon bỗng dưng im bặt khiến ông chủ, người đang gõ laptop bên cạnh quầy, cũng giật mình ngẩng đầu lên. Seung Hyuk đưa mắt quét một lượt khung cảnh bên trong quán, rồi không hề do dự bước thẳng về phía ông chủ đang đứng.

Ông chủ nhanh chóng nhận ra cậu chính là người lần trước đã ném một khoản tiền mặt không nhỏ xuống, yêu cầu dời lịch đóng quán, nên dù trong lòng thấy lạ nhưng vẫn nở một nụ cười có phần tươi tắn, đứng thẳng người.

“Hôm nay và ngày mai, tôi muốn ‘mượn’ cậu Kwon Yi Hyun một chút. Cậu ấy làm ở đây từ mấy giờ đến mấy giờ?”

Giọng nói lạnh nhạt của Seung Hyuk vang lên, cắt ngang không khí, buộc ông chủ trước tiên phải nhìn sang dò xét phản ứng của Yi Hyun. Nhưng Yi Hyun chỉ trừng mắt nhìn chằm chằm vào gương mặt nghiêng của Seung Hyuk, không hề quay sang ông.

Liếm nhẹ môi, ông chủ xoa hai tay vào nhau rồi mở miệng, cố gắng giữ giọng điệu bình thản:

“Ngày mai thì từ năm giờ cho đến khi đóng quán, còn hôm nay thì cậu ấy làm tới chín giờ… Nhưng mà, không biết cậu cần cậu ấy giúp việc gì…?”

Trên gương mặt ông chủ, vẻ mong đợi lộ rõ dù ông ta đang ra sức kìm lại, cố tỏ ra thản nhiên. Thế nhưng Seung Hyuk hoàn toàn không quan tâm đến điều đó. Cậu ta lấy ví từ trong túi áo ra, rút một nắm tờ tiền mệnh giá năm mươi nghìn won, không đếm xuể, rồi đặt thẳng lên mặt quầy bar.

Ông chủ không giấu nổi gương mặt rạng rỡ, nhưng bản năng thương lượng vẫn khiến ông ta lắp bắp thêm một câu:

“À, nhưng mà cũng phải hỏi qua ý kiến cậu ấy đã…”

Tuy nhiên, người trả lời câu nói của ông chủ lại không phải Seung Hyuk, mà là Yi Hyun đang đứng bên cạnh. Cậu vẫn chỉ trừng mắt nhìn Seung Hyuk, tay thì liên tục giãy giụa để rút cổ tay ra khỏi tay hắn. Nhưng rồi như thể đã từ bỏ ý định giằng tay, Yi Hyun cất giọng lạnh tanh:

“Cậu ta nhiều tiền lắm.”

“Hả…?”

“Nếu định bán tôi thì đòi thêm đi.”

Nghe thấy vậy, ông chủ lập tức liếc mắt sang dò phản ứng của Seung Hyuk. Thế nhưng ánh mắt không chút dao động của cậu ta vẫn chỉ dán chặt vào đống tiền trên mặt quầy.

Nghe xong lời Yi Hyun, Seung Hyuk không hề thay đổi sắc mặt, lặng lẽ rút điện thoại ra gọi cho ai đó.

“Này, mang cho tao một cọc lớn ở trong cốp xe lên.”

Giọng nói trầm thấp của cậu vang lên chưa được bao lâu thì một gã đàn ông cao lớn, mặc đồ đen mở cửa quán bước vào.

Tiếng chuông leng keng vang lên lạc lõng phía sau lưng gã khi gã tiến thẳng đến quầy bar, đưa cho Seung Hyuk một vật gì đó rồi quay người rời đi. Seung Hyuk lướt tay qua cọc tiền dày như thể đang đếm sơ, rồi đặt mạnh xuống mặt quầy.

Ánh mắt của ông chủ mở to chưa từng thấy khi nhìn thấy cọc tiền mệnh giá 50,000 won được buộc gọn, rõ ràng là cả trăm tờ.

“Cho hai ngày mà từng này tiền thì cũng được giá rồi đấy. Tôi tin ông sẽ biết cư xử sao cho đừng để tôi nghe tin Yi Hyun đến làm vào ngày mai.”

Dù giọng Seung Hyuk lạnh buốt, gương mặt ông chủ quán vẫn rạng rỡ. Vừa thu gom cọc tiền với nụ cười kiểu “trúng mánh rồi đây”, ông ta vừa len lén liếc nhìn Yi Hyun.

Thấy ông ta nhăn mày, làm bộ mặt tội nghiệp như xin được thông cảm, Yi Hyun chỉ biết thở dài.

Trong tình huống này, cậu cũng khó mà không đi theo Seung Hyuk. Nếu đúng như lời cậu ta nói, rằng đã bỏ tiền ra mua thời gian làm việc của cậu, thì Yi Hyun chẳng còn lý do gì để từ chối. Quan trọng hơn, cậu không muốn nhìn thấy gương mặt của ông chủ – người đã khó khăn lắm mới nhận cậu làm lại – biến sắc vì thất vọng.

Yi Hyun ngừng giãy giụa, ánh mắt lơ đãng nhìn vào khoảng không. Seung Hyuk liếc nhìn cậu, rồi kéo cậu về phía cửa.

Leng keng.

“Đi cẩn thận nhé!” – Giọng ông chủ vang lên to rõ phía sau lưng, rồi nhanh chóng nhỏ dần.

Seung Hyuk bước xuống cầu thang, hướng thẳng ra con đường lớn.

Ngay lúc ấy, hơi ấm từ bàn tay cậu ta đang nắm lấy cổ tay mình cứ len lỏi, khiến Yi Hyun thấy khó chịu. Cậu khẽ xoay cổ tay, mở miệng nói nhỏ:

“Bỏ tay ra. Đi bộ thôi.”

Nghe vậy, Seung Hyuk liếc xuống, nhưng thay vì buông tay, cậu ta lại hạ tay xuống, luồn những ngón tay mình đan vào giữa những ngón tay của Yi Hyun.

Cậu bảo bỏ tay, mà Seung Hyuk lại nắm chặt tay hơn.

“…Này.”

Yi Hyun giật mình, khẽ rùng mình trước hành động đó, rồi nhíu mày gọi. Nhưng lúc nhận ra thì cả hai đã đứng trước chiếc xe của Seung Hyuk từ lúc nào.

Seung Hyuk mở cửa ghế phụ, gần như đẩy Yi Hyun vào trong xe rồi mới buông tay cậu ra không một chút luyến tiếc. Quay lại chỗ ghế lái, cậu ta nhận chìa khóa từ người đàn ông đang đứng chờ cạnh đó.

Yi Hyun vẫn cảm thấy bàn tay mình còn vương lại một cảm giác kỳ lạ. Cậu lặng lẽ cúi xuống nhìn lòng bàn tay in hằn những đường chỉ tay.

Khi Yi Hyun còn đang ngơ ngẩn, Seung Hyuk đã ngồi vào ghế lái, mở miệng nói:

“Thắt dây an toàn đi. Tôi mà thắt cho thì cậu sẽ không thích đâu.”

Một câu nói vô lý đến mức khiến Yi Hyun muốn bật cười. Vậy thì lúc nãy nắm tay cậu, Seung Hyuk nghĩ cậu sẽ không ghét sao?

Nhưng như mọi khi, Yi Hyun giấu kín cảm xúc, không đáp lại, chỉ lặng lẽ kéo dây an toàn thắt vào người với gương mặt vô cảm.

Chiếc xe chạy trên quốc lộ một đoạn khá lâu. Sau khoảng một giờ đồng hồ, họ rẽ vào một con đường quê vắng người qua lại. Chiếc xe tiếp tục lăn bánh trên con đường hai làn đã xuống cấp thêm một đoạn khá xa, rồi bất chợt dừng lại bên một bãi lau sậy trải dài ven sông, sau khi băng qua một đoạn đường rải sỏi lạo xạo.

Suốt quãng đường đi, Yi Hyun chỉ im lặng nhìn ra ngoài cửa sổ. Mãi đến lúc này, cậu mới quay đầu nhìn Seung Hyuk.

Ánh mắt cậu rõ ràng đang hỏi: “Đây là đâu?”

Seung Hyuk hiểu ngay câu hỏi ấy trong cái nhìn ngắn ngủi đó, nhưng thay vì trả lời, cậu ta chỉ lạnh nhạt nói một câu ngắn gọn:

“Xuống xe.”

Vừa bước xuống khỏi ghế phụ, chân Yi Hyun lập tức chìm sâu xuống nền tuyết dày. Nơi này dường như chưa từng có dấu chân người, ngoài dấu vết của bánh xe vừa mới in hằn lên nền tuyết trắng.

Yi Hyun ngẩng đầu, chậm rãi đảo mắt nhìn xung quanh.

Những cụm lau sậy rung rinh theo chiều gió trông chẳng khác nào những con sóng trên mặt biển. Trên những cành cây đen sì vươn lên như những nét bút vạch nguệch ngoạc, những bông tuyết trắng đang run rẩy một cách mong manh. Trên mặt sông đóng băng dày, tuyết phủ kín, lấp lánh ánh bạc dưới ánh mặt trời.

Khung cảnh được phủ kín bởi một màu trắng tinh khôi, vừa mang lại cảm giác yên tĩnh, vừa gợi lên sự cô độc. Bởi lẽ, nơi đây chẳng còn chút hơi thở của sự sống.

Yi Hyun lặng người nhìn khung cảnh mọi thứ đều yên lặng nằm ngủ yên dưới lớp tuyết trắng xóa. Đánh thức cậu khỏi sự ngây dại đó chính là giọng nói của Seung Hyuk.

“Lại đây.”

Seung Hyuk đi trước, bước qua nền tuyết trắng còn nguyên vẹn, không dấu chân. Mỗi bước chân cậu ta lại lún sâu rồi phát ra tiếng “bịch” khẽ khi lớp tuyết nén chặt lại, gợi nhắc Yi Hyun đến những ký ức ở Jeongseon ngày trước.

Yi Hyun cố xua tan khung cảnh cũ lướt qua trong đầu, cúi thấp đầu, bước theo dấu chân Seung Hyuk để lại trên nền tuyết. Đến khi nhìn thấy đôi giày thể thao của Seung Hyuk hiện ra trong tầm mắt, cậu mới nhận ra cậu ta đã dừng lại.

Ngẩng đầu lên, Yi Hyun bắt gặp khung cảnh trải rộng không gì che khuất trước mắt, một nửa bầu trời được nhuộm bởi màu đỏ rực.

“...Ah.”

Mặt trời rực lửa với sắc cam đậm, chập chờn ngay ngang tầm mắt. Ánh sáng đỏ ấy nhuộm cả bầu trời và mặt đất bằng những gam màu rực rỡ.

Seung Hyuk nhìn bóng lưng Yi Hyun đang đứng bất động trước khung cảnh ấy, rồi khẽ lùi bước, tiến về phía một chiếc ghế gỗ gần đó. Seung Hyuk phủi tuyết bám trên mặt ghế rồi ngồi xuống, để cả thế giới đang nhuộm đỏ và vàng rực rỡ cùng bóng lưng Yi Hyun in vào trong mắt mình.

“Đẹp nhỉ.”

“.......”

“Hồi nhỏ, mỗi lần bị bố đánh đuổi ra khỏi nhà, tôi lại đến đây ngồi.”

“.......”

“Ngồi ở đây chờ cho đến khi hoàng hôn tắt hẳn, đến khi trời tối om mới đứng dậy. Lúc đó, mông thì lạnh cóng đến mức như bị tê liệt, chân thì tê dại không còn cảm giác. Nhưng, ít nhất, như thế cũng giúp tôi quên đi cơn đau vì bị đánh.”

Cài đặt

180%
14px
Chương 185: Ngoại Truyện 26 - H+++
Chương 184: Ngoại Truyện 25 - H++
Chương 183: Ngoại Truyện 24 - H+
Chương 182: Ngoại Truyện 23 - H+
Chương 181: Ngoại Truyện 22 - H+
Chương 180: Ngoại Truyện 21 - H++
Chương 179: Ngoại Truyện 20 - H+
Chương 178: Ngoại Truyện 19
Chương 177: Ngoại Truyện 18
Chương 176: Ngoại Truyện 17
Chương 175: Ngoại Truyện 16
Chương 174: Ngoại Truyện 15
Chương 173: Ngoại Truyện 14
Chương 172: Ngoại Truyện 13
Chương 171: Ngoại Truyện 12
Chương 170: Ngoại Truyện 11 - Mới
Chương 169: Ngoại Truyện 10
Chương 168: Ngoại Truyện 9 - H++
Chương 167: Ngoại Truyện 8 - H+
Chương 166: Ngoại Truyện 7
Chương 165: Ngoại Truyện 6
Chương 164: Ngoại Truyện 5
Chương 163: Ngoại Truyện 4 - H++
Chương 162: Ngoại Truyện 3
Chương 161: Ngoại Truyện 2
Chương 160: Ngoại Truyện 1
Chương 159
Chương 158
Chương 157
Chương 156
Chương 155: H++
Chương 154: H+
Chương 153
Chương 152
Chương 151
Chương 150
Chương 149
Chương 148
Chương 147: Đại Hàn, Khi Lạnh Giá Bao Trùm
Chương 146
Chương 145
Chương 144
Chương 143
Chương 142
Chương 141
Chương 140
Chương 139
Chương 138
Chương 137
Chương 136
Chương 135
Chương 134
Chương 133
Chương 132
Chương 131
Chương 130
Chương 129
Chương 128
Chương 127
Chương 126
Chương 125
Chương 124
Chương 123
Chương 122
Chương 121
Chương 120
Chương 119: Tiểu Hàn, Cái Lạnh Thoáng Qua
Chương 118
Chương 117
Chương 116
Chương 115
Chương 114
Chương 113
Chương 112
Chương 111
Chương 110
Chương 109
Chương 108
Chương 107
Chương 106
Chương 105
Chương 104
Chương 103
Chương 102
Chương 101
Chương 100
Chương 99
Chương 98
Chương 97
Chương 96
Chương 95
Chương 94
Chương 93
Chương 92
Chương 91
Chương 90
Chương 89
Chương 88
Chương 87
Chương 86
Chương 85
Chương 84
Chương 83
Chương 82
Chương 81: Đông Chí, Ngày Không Màu
Chương 80
Chương 79
Chương 78
Chương 77: H++
Chương 76
Chương 75
Chương 74: H+
Chương 73
Chương 72
Chương 71
Chương 70
Chương 69
Chương 68
Chương 67: H++
Chương 66: H+
Chương 65
Chương 64
Chương 63
Chương 62
Chương 61
Chương 60
Chương 59: H
Chương 58: H+
Chương 57
Chương 56
Chương 55
Chương 54
Chương 53: Đại Tuyết, Ngày Tuyết Phủ Trắng Trời
Chương 52: H++
Chương 51: H+
Chương 50
Chương 49: H
Chương 48
Chương 47
Chương 46
Chương 45
Chương 44
Chương 43
Chương 42
Chương 41
Chương 40
Chương 39
Chương 38
Chương 37
Chương 36
Chương 35
Chương 34
Chương 33
Chương 32
Chương 31
Chương 30
Chương 29
Chương 28
Chương 27
Chương 26
Chương 25
Chương 24: Tiểu Tuyết, Ngày Tuyết Đầu Tiên
Chương 23
Chương 22
Chương 21
Chương 20
Chương 19
Chương 18
Chương 17
Chương 16
Chương 15
Chương 14
Chương 13
Chương 12
Chương 11
Chương 10
Chương 9
Chương 8
Chương 7
Chương 6
Chương 5
Chương 4
Chương 3
Chương 2
Chương 1: Lập Đông, Khởi Đầu Mùa Đông

💬 Bình luận (0)

User Avatar
Bạn cần đăng nhập để bình luận.