Có vẻ như Eun Ho đã hoàn toàn quên mất rằng chiếc nhẫn trên tay mình cũng có giá hơn sáu triệu won một chiếc. Yi Hyun vẫn còn nhớ như in cảnh tượng vài năm trước, khi người yêu tặng một cặp nhẫn kim cương hàng hiệu, Eun Ho đã hốt hoảng như thế nào và bảo đó là hành động của một thằng điên không có khái niệm về kinh tế. Thay vì nhắc nhở người bạn về sự thật đó, Yi Hyun vừa mân mê chiếc nhẫn vừa nói:
“Tôi lớn tuổi hơn nên cũng muốn là người mua nhẫn tặng.”
“Chỉ cách nhau có một tuổi thôi mà, quan trọng gì đâu. Người nào dư dả hơn thì mua thôi.”
“Dù vậy thì. Tôi cứ thấy hơi bận lòng vì cảm giác lần nào cũng chỉ biết nhận thôi.”
Từ tài sản được tặng cho đến những món quà nhỏ nhặt mà anh mua về mỗi khi rảnh rỗi. Gu Seung Hyuk lúc nào cũng hành xử như một kẻ cuồng nhiệt, chỉ sợ không thể dâng thêm cho cậu thứ gì đó tốt hơn. Ban đầu thấy áp lực nên cậu cũng đã thử từ chối vài lần, nhưng đáp lại là những món quà còn lớn hơn như thể đang thách thức cậu vậy. Thế nên giờ đây cậu đã đạt đến cảnh giới nửa phần cam chịu, cứ ngoan ngoãn nhận lấy những gì anh đưa.
Nhưng mỗi lần như thế, cậu lại thấy không thoải mái vì nghĩ rằng mình không thể đáp lại tương xứng với những gì đã nhận. Nếu tặng một thứ gì đó mà Gu Seung Hyuk có thể dùng được thì lại giống như đang dùng tiền của anh để lấy lòng, còn những thứ trong tầm khả năng của cậu thì khi tặng lại mang cảm giác hơi ngại ngùng.
“Tôi cũng muốn tặng em ấy một món quà bất ngờ.”
Dù biểu cảm không có gì thay đổi nhưng Eun Ho đã nhận ra ngay việc Yi Hyun đang hơi buồn bã. Nhìn Yi Hyun đang cụp mi và vân vê những đầu ngón tay, Eun Ho suy nghĩ một chút rồi đưa ra câu trả lời dứt khoát:
“Thế thì thử làm một sự kiện gì đó đi.”
“...Sự kiện?”
“Sắp tới là Valentine rồi đấy, thời điểm quá chuẩn luôn. Chuẩn bị socola tự làm, rồi trang trí hoa với nến để tạo bầu không khí, mấy kiểu đại loại thế ấy.”
Nghe Eun Ho nói, trong đầu Yi Hyun hiện lên những khung cảnh lãng mạn thường thấy trên phim ảnh, nhưng cậu không mặn mà cho lắm. Bởi lẽ cậu hoàn toàn không thể hình dung ra cảnh Seung Hyuk sẽ thích thú trong một bầu không khí điển hình và cổ điển như vậy. Thà rằng mặc mấy bộ đồ hóa trang thì nghe còn hợp lý hơn.
...Hóa trang?
Yi Hyun chợt nhắm mắt rồi mở ra khi hàng loạt bộ trang phục nhạy cảm lướt qua tâm trí. Dù việc này cũng sáo rỗng chẳng kém, nhưng sáo rỗng cũng đồng nghĩa với việc hiệu quả của nó đã được chứng minh. Cậu không nghĩ rằng Gu Seung Hyuk sẽ ghét chúng.
“Yeo Eun Ho, không lẽ cậu...”
“Hả?”
“Không có gì. Bỏ đi.”
Vừa định mở lời định hỏi xem có lời khuyên nào không, Yi Hyun đã nhanh chóng lắc đầu. Dù là bạn thân đến mấy thì cậu cũng không muốn nghe đến những chuyện tình cảm kín đáo của họ. Thay vào đó, Yi Hyun nhấp môi vào vành ly cà phê và thầm nghĩ về nhà sẽ tự tìm hiểu trên mạng. Dù chưa làm gì nhưng cậu đã cảm thấy mặt mình như nóng bừng lên.
Sau đó, cả hai trò chuyện thêm đôi chút rồi thu xếp đứng dậy khi đến giờ Eun Ho phải quay lại công ty. Sau khi chia tay Eun Ho với lời hứa sớm sắp xếp thời gian đi ăn một bữa, Yi Hyun lên ngay chuyến xe buýt vừa ghé trạm.
Việc đầu tiên Yi Hyun làm ngay khi về đến nhà là mở máy tính xách tay. Sau khi xác nhận còn khá nhiều thời gian trước khi Seung Hyuk quay về, cậu gõ từ khóa ‘sự kiện cho bạn trai’ vào thanh tìm kiếm. Ngay lập tức, hàng loạt trang web hiện ra cùng với đủ loại quảng cáo rầm rộ. Yi Hyun nhấp vào tên một cửa hàng có phần mô tả trông có vẻ đứng đắn nhất.
[Trang phục sự kiện đặc biệt chỉ dành cho bạn trai]
Khác với trang đầu có vẻ gọn gàng, ngay sau khi xác thực người lớn, một trang bán hàng sặc sỡ hiện ra. Thay vì thấy ngại, cậu lại thấy nhức mắt vì những bức ảnh chuyển động hỗn loạn. Yi Hyun nhanh chóng lăn con trỏ chuột xuống dưới.
Đồ hầu gái, sườn xám, bunny girl, đồ ông già Noel...
Có vẻ như tất cả những bộ trang phục phục vụ mục đích kích dục đều được tập hợp tại đây. Nghĩ đến cảnh mình phải mặc một trong những thứ đó đứng trước mặt Gu Seung Hyuk, lòng dũng cảm và ý chí của cậu dường như tan biến trong tích tắc. Yi Hyun khẽ thở dài, xoa xoa hốc mắt rồi lại tiếp tục di chuyển chuột. Đúng lúc đó, một bức ảnh sản phẩm đập vào mắt cậu.
[Quần lót lọt khe ren quyến rũ dành cho nam]
Đó là một chiếc quần lót lọt khe T-back với miếng vải đen bé hơn cả lòng bàn tay được treo giữa những sợi dây thừng. Thậm chí, phần vải ở giữa vốn chỉ vừa đủ để che đi dương vật và túi tinh lại được làm bằng ren lưới. Về cơ bản, đây là loại chất liệu có thể nhìn thấu hết bên trong, mặc cũng như không.
Thế nhưng, khi nhớ lại cảnh Seung Hyuk từng thích thú thế nào khi bắt cậu mặc bộ đồ bằng ren ở trung tâm thương mại cách đây không lâu, cậu cảm thấy không còn lựa chọn nào tốt hơn thế này nữa.
Yi Hyun nhìn những bức ảnh mặc mẫu trên trang chi tiết sản phẩm, trông chúng còn khiêu dâm hơn cả việc không mặc gì rồi khẽ cúi đầu trong giây lát. Tuy nhiên, cậu nhanh chóng kiểm tra thời gian, hạ quyết tâm và nhấn nút mua hàng. Bởi vì dưới tên sản phẩm, dòng chữ đỏ ‘Giao hàng ngay hôm nay nếu mua trước 4 giờ chiều’ đang được in đậm như muốn phô trương.
Để đề phòng trường hợp Seung Hyuk nhận được gói hàng và mở ra xem trước, Yi Hyun đã cẩn thận chỉ định địa điểm nhận hàng là tủ chuyển phát nhanh không người trực, rồi kiểm tra lại lịch. Ngày 12 tháng 2. Cậu nhanh chóng sắp xếp trong đầu những thứ khác cần chuẩn bị trong vòng hai ngày tới.
*****
“Khách hàng số A-32, một ly Americano đá của quý khách đã có ạ.”
Tiếng gọi của nhân viên làm thêm lọt vào màng nhĩ. Nếu cậu thực sự tập trung đọc sách như vẻ ngoài đang thể hiện, âm thanh đó sẽ chỉ lướt qua như một phần của tiếng ồn nền, nhưng cuốn sách trên tay Yi Hyun đã dừng lại ở cùng một trang hơn mười phút rồi.
“... Phù.”
Cậu muốn duy trì thái độ bình thường như không có chuyện gì xảy ra. Thế nhưng cậu lại chẳng biết bình thường mình hay để lộ ra vẻ mặt gì. Đúng lúc cậu đang cắn chặt phần thịt bên trong má một cách vô tội vạ và lườm nguýt từng con chữ trong câu văn thì...
“Lạ nhỉ? Anh vốn ghét đến gần công ty em lắm mà.”
Đột nhiên, một giọng nói trầm thấp đầy cuốn hút vang lên phía trước. Khi ngẩng đầu lên, cậu thấy Seung Hyuk đang kéo ghế ngồi xuống. Yi Hyun chậm rãi gấp cuốn sách lại rồi mở lời.
“Chỉ là. Anh ở nhà thấy hơi buồn chán thôi. Em tan làm sớm vì anh à?”
“Cũng không có việc gì gấp. Với lại biết anh đang ngồi đợi ở đây thì em còn nán lại công ty làm gì cho đến tận giờ tan sở chứ. Lập ra công ty cũng là để làm mấy việc này mà.”
“Em cứ làm theo ý mình như vậy cũng được sao?”
“Đã bảo rồi mà. Nhân viên còn thích em vắng mặt hơn ấy chứ.”
“Đúng là một ông giám đốc lưu manh.”
“Bản tính thì làm sao bỏ được.”
Seung Hyuk cười tinh nghịch rồi nhún vai. Thấy sắc mặt anh có vẻ tốt hơn bình thường, dường như anh rất hài lòng khi thấy cậu tìm đến tận công ty. Hồi mới yêu, Yi Hyun từng đến công ty Gu Seung Hyuk vài lần, nhưng sau khi đối mặt với những ánh nhìn tò mò của nhân viên, cậu đã cố gắng tránh đến gần khu vực này hết mức có thể. Vì vậy, cậu phần nào hiểu được thái độ niềm nở của anh.
“Nhân tiện ra ngoài rồi thì mình đi ăn tối luôn đi. Hay là, anh muốn xem phim rồi mới về?”
Seung Hyuk tự nhiên cầm lấy ly cà phê đặt trước mặt Yi Hyun và uống một ngụm. Nhìn cách anh nói chuyện sau khi kiểm tra đồng hồ, có vẻ như anh còn chẳng nhận ra hôm nay là ngày Valentine. Yi Hyun thầm nghĩ như vậy lại càng may, cậu giả vờ thản nhiên nói.
“Anh có đặt trước một nhà hàng rồi. Mình đến đó đi.”
Bình thường hai người họ không hay lên kế hoạch trước cho buổi hẹn hò mà thường làm những gì mình thích một cách ngẫu hứng. Thế nên Seung Hyuk thoáng nhìn Yi Hyun với vẻ mặt hơi thắc mắc, nhưng rồi anh cũng nhanh chóng gật đầu và thu dọn khay đồ.
“Mình phải đi đâu đây? Anh nhập định vị đi.”
Sau khi lên xe và khởi động máy, Seung Hyuk nói một cách khô khan. Ngay khi Yi Hyun nhập điểm đến, tiếng máy móc vang lên báo hiệu: ‘Bắt đầu lái xe an toàn.’ Vừa lái xe ra khỏi bãi đỗ xe ngầm vừa kiểm tra định vị, Seung Hyuk khẽ nhướng mày khi nhìn thấy điểm đến ghi ở dưới màn hình. Một thoáng ngạc nhiên hiện rõ trên khuôn mặt anh.
“Khách sạn sao?”
“Anh nghe nói nhà hàng trên tầng thượng ở đó khá ổn.”
Cứ ngỡ ngay khi nghe thấy tên nhà hàng trong khách sạn, anh sẽ trêu chọc một câu, nhưng Seung Hyuk chỉ lẳng lặng gật đầu. Yi Hyun cảm thấy căng thẳng hơn trước thái độ đó của anh, cậu tựa lưng vào ghế xe.
💬 Bình luận (0)