Chương 41

Mùi nước hoa thoang thoảng chạm vào mũi, nặng nề và ám ảnh. Yi Hyun cố kìm lại phản xạ muốn quay đi, ánh mắt dán chặt vào mép bàn bếp. Ngay lập tức, tiếng cạch nhẹ vang lên khi cánh cửa mở, rồi khép lại. Không hay biết, cả người cậu đã căng cứng vì do dự. Rồi thấy toàn rã ra dưới ảnh hưởng của không khí nặng nề ấy. Cậu đưa tay vuốt nhẹ khuôn mặt, thở dài không thành tiếng.

Khi cậu định quay vào phòng, ánh mắt lại dừng lại ở chiếc hộp bánh kem màu trắng trên bàn đảo bếp. Bầu không khí trong phòng đột ngột đè nặng lên vai cậu lần nữa. Chậm rãi, như bị thôi miên, cậu tháo nơ, mở nắp hộp. Trước mắt — chiếc bánh kem Noel từng trịnh trọng được mang theo — giờ đã nghiêng ngả, kem và trái cây bị đổ nát, một cảnh tượng hỗn loạn, xót xa.

Cậu bật ra một tiếng cười cay đắng:

“Cuối cùng thì mình cũng chỉ làm cho ngày Noel này trở nên tồi tệ, và… nó cũng sụp đổ y như mình.”

Tiếng cười tự trào khẽ vang qua căn bếp lạnh. Cậu nhấc hộp bánh, nhét lại phần còn lại vào trong, rồi bước đến thùng rác.

 “Thật ra mình còn đâu xứng đáng…”

 Dòng suy nghĩ không cần ngôn từ đã rõ ràng trong mắt cậu.

Tiếng bánh rớt vào thùng rác vang lên. Cánh cửa phòng đóng lại theo bước chân rụt rè, tim cậu thắt lại, nhưng vẫn đủ lực để đi. Một đêm dài trằn trọc. Mắt cậu sưng húp vì thiếu ngủ. Đêm dài lê thê không yên, cậu không thể nào ngủ yên. Suốt sáng tinh mơ, cậu chỉ nằm trên chăn, sự im lặng và cô đơn tràn ngập. Khi ánh sáng đầu tiên nhè nhẹ bên ngoài vừa ló dạng, cậu rón rén trượt khỏi chăn, bỏ lại sau lưng bao nỗi buồn nặng trĩu.

Sáng sớm, từng bông tuyết nhẹ rơi trên cành cây, rồi bất chợt giống như được sinh sôi, hóa thành những đóa tuyết to tròn, giáng xuống dịu dàng – như để chúc mừng nhân gian đón Giáng Sinh. Ngước nhìn thành phố được phủ tuyết trắng bạc, Yi Hyun lặng lẽ nhặt lấy chiếc bật lửa trong túi. Cậu thầm nghĩ mình sẽ bước ra ngoài, hút một điếu thuốc để thanh tĩnh. Cẩn trọng mở cánh cửa, bước chân cậu đến giữa phòng khách tĩnh lặng. Bình minh le lói, nhưng sự yên ắng trong nhà cho thấy Seung Hyuk vẫn còn say giấc. Cậu không muốn quấy rầy, nên nhẹ nhàng rón rén đến tủ lạnh, mở cửa và há hốc nhìn.

Bên trong trống không: chỉ có vài chai nước suối đặt nằm nghiêng. Không có thức ăn, không có cafe… 

 “Cậu ta sống kiểu gì vậy…”

Dù không phải việc của mình, nhưng căn phòng trống vắng khiến cậu chạnh lòng hiểu ra phần nào hoàn cảnh của Seung Hyuk. Cậu uống một ngụm nước rồi nhìn quanh. Ai đang lo cho ai đây?

Cầm bật lửa trong tay, Yi Hyun khẽ mở nhẹ cửa trước, bước ra ngoài. Tuyết rơi lất phất, đẩy cánh cửa phía sau lưng, từng tiếng “bụp bụp” vang lên bên dưới chân cậu.

Cậu hướng đến phía cửa hàng tiện lợi gần đó. “Xin mời…” – giọng nhân viên thu ngân chậm rãi chào khách khi cậu bước vào. Bước tới quầy thu ngân, Yi Hyun dừng lại – bên cạnh là kệ thức ăn nhanh: sandwich, đồ ăn liền. Hình ảnh tủ lạnh trống rỗng ở nhà Seung Hyuk bất chợt hiện lên trong đầu. Cậu ngập ngừng rồi nhẹ nhàng quyết định: nếu đã xin ở nhờ, thì nên mua gì đó đàng hoàng.

Bàn tay cậu rụt rè quẹt qua các loại, cuối cùng chọn một phần sandwich và một lon cà phê nóng. Khi cậu đặt hàng và gọi tên thuốc lá, nhân viên trẻ lập tức khởi động máy tính, tiến hành giao dịch.

Mang theo túi đồ ăn, Yi Hyun chầm chậm rời khỏi cửa hàng tiện lợi và không quay về chung cư ngay mà đi vào một con hẻm bên cạnh. Cậu tựa lưng vào bức tường lạnh, đút tay vào túi lấy hộp thuốc lá, đặt một điếu lên môi. Ánh sáng của bật lửa; trong màn tuyết rơi rào rạt, làn khói trắng lan tỏa giữa không gian mờ ảo. Cậu ngửa bàn tay ra, để tuyết rơi lên. Những bông tuyết nhẹ nhàng đáp xuống, tan chảy trước khi kịp chạm đến da — cảm giác ấy khiến cậu khẽ nhíu mày, như nhìn thấy chính mình: không chỗ bám víu, tan biến một cách lặng lẽ.

Cậu thả nắm tay, ngước nhìn tòa chung cư cao tầng trước mặt. Ba khối nhà cao vút, tòa nhà nổi tiếng với giá trị triệu đô, nơi nhìn ra toàn cảnh thành phố—không gian quá đỗi xa hoa so với thân phận mình.

 “Chỉ vì thiếu 30 triệu mà đã chấp nhận vay nợ để ở đây sao… – suy nghĩ ấy khiến cậu buồn cười và tự xấu hổ. Nhưng càng nghĩ, đồ ăn và cà phê rẻ tiền trong túi càng trở nên nhỏ bé—với cậu, đó là nguồn lực cuối cùng, còn với Seung Hyuk, có lẽ chỉ là “đồ lặt vặt thôi.”

Khi quay lại chung cư, cậu nghe thấy tiếng nước văng vẳng từ phòng tắm. Trong tay chỉ có túi đồ ăn, cậu vẫn quyết định mang hết vào phía phòng khách, đặt lên bàn đá sang trọng. “Hắn ta chắc sẽ chẳng đụng đến món đồ rẻ tiền này đâu…” cậu tự nhủ và lo lắng.

Đúng lúc ấy, cửa phòng tắm khép lại, và Seung Hyuk xuất hiện với mái tóc vẫn còn ướt sũng. Hai ánh mắt chạm nhau — Seung Hyuk liếc đống đồ trên bàn rồi nhìn lại cậu, ánh mắt đầy thắc mắc:

“Cái này là gì?”

Dù gương mặt sắc lạnh vẫn không đổi, nhưng có lẽ vì phần tóc mái rủ xuống mà hôm nay trông cậu ta bình tĩnh hơn mọi khi. Yi Hyun do dự trong chốc lát rồi cụp mắt xuống, bắt đầu lấy đồ trong túi ra.

“Trong tủ lạnh chẳng còn gì để ăn.”

Cậu lấy ra mấy chiếc sandwich gói trong nilon cùng lon cà phê, rồi khi đôi tay trống không, Yi Hyun bất giác siết chặt tay lại, lúng túng không biết làm gì.

Seung Hyuk nhìn cảnh đó, khẽ bật ra một tiếng cười nhạt, quay mặt đi.

“Ít ra thì cũng không chết đói đâu nhỉ.”

“Có phần của cậu nữa.”

Khi Seung Hyuk vừa gãi đầu định quay lưng bước vào phòng, giọng nói nhỏ của Yi Hyun đã giữ hắn ta lại.Khi Seung Hyuk quay đầu lại, Yi Hyun đưa chiếc sandwich về phía cậu. Ánh mắt Seung Hyuk thoáng hiện vẻ khó hiểu khi nhìn mấy thứ đặt trước mặt mình. Nhưng Yi Hyun, không để ý đến ánh mắt đó, chỉ cầm phần thức ăn của mình rồi xoay người bước đi.

“Định đi đâu?”

Seung Hyuk nhanh tay kéo cậu lại khi Yi Hyun định bước vào phòng. Khi cổ tay bị túm, Yi Hyun quay đầu lại, và hình ảnh Seung Hyuk hất tay mình ra vào hôm qua lập tức hiện lên.

Gì vậy, mình thì không được à?

Bị kéo lại khiến cậu khẽ nhíu mày, từ từ xoay cổ tay để gỡ ra, lúc ấy ánh mắt Seung Hyuk mới chậm rãi nhìn xuống tay cậu. Đến khi nhận ra Seung Hyuk bất chợt nhăn mặt, nhanh chóng buông tay cậu ra. Yi Hyun xoa cổ tay vừa được thả bằng tay còn lại, giọng nói vẫn bình thản vang lên.

“Chẳng phải cậu ghét phải ngồi ăn đối diện với tôi còn gì.”

“Ăn rồi thì đi cũng được, đâu cần phải nói mấy câu kiểu giữ lại ăn chung làm gì. Dù gì chúng ta cũng chẳng phải loại người có thể ngồi đối diện nhau ăn uống như vậy.”

Seung Hyuk khẽ nhíu mày khi nhớ lại câu nói này, chắc chắn đã từng thốt ra từ miệng mình lúc nào đó.

Chẳng có gì thay đổi so với ngày đó, nhưng việc Yi Hyun cầm đồ ăn, lặng lẽ quay lưng bước vào phòng lại khiến hắn cảm giác khó chịu, cứ như cậu đang tránh mặt hắn vậy. Seung Hyuk cầm lấy chiếc sandwich đặt trước mặt, giọng khô khốc vang lên:

“Ngồi xuống đi.”

Yi Hyun liếc hắn một cái, rồi nhìn cánh cửa phòng đang đóng kín, cuối cùng quay người kéo ghế ngồi xuống.cCả hai ngồi đối diện nhau, chẳng ai nhìn ai, chỉ loay hoay xé gói sandwich trên tay.

“…….”

Sự im lặng nặng nề đến mức tiếng nhai nuốt thức ăn cũng nghe rõ ràng. Yi Hyun vốn không phải kiểu người thấy khó chịu vì im lặng, nhưng bầu không khí lúc này thật sự quá gượng gạo.

Ngẩng đầu lên liếc nhìn, Yi Hyun thấy Seung Hyuk đang nhai chiếc sandwich rẻ tiền ấy bằng gương mặt dửng dưng quen thuộc. Thấy hắn không cất lời châm chọc như mọi khi, Yi Hyun lại thấy lạ, cuối cùng cậu mở miệng trước.

“Hôm nay là Giáng sinh.”

“…….”

“Không đi gặp người yêu à?”

Câu hỏi ấy được buột miệng thốt ra mà không kịp suy nghĩ, và ngay khi dứt lời, Yi Hyun mới nhận ra đó là một câu hỏi quá riêng tư để dành cho Gu Seung Hyuk. Cảm giác hối hận thoáng lướt qua, nhưng gương mặt Yi Hyun vẫn giữ nguyên vẻ thờ ơ.

Seung Hyuk ngẩng lên nhìn cậu, khẽ bật cười mũi.

“Thằng cặn bã giang hồ thì người yêu cái quái gì.”

Yi Hyun khựng lại khi nghe từ “cặn bã giang hồ” chính miệng Seung Hyuk dùng để nói về bản thân. Dường như đây là lần đầu tiên hắn tự nhận như vậy. Giọng nói kia, dù không phải, lại khiến cậu nghe ra một chút vị tự giễu, khiến Yi Hyun siết chặt lon cà phê trong tay. Cảm giác lạnh từ vỏ lon lan vào lòng bàn tay, buốt đến khó chịu.

“Ăn xong rồi.”

Chiếc sandwich nhỏ chẳng mấy chốc đã hết sạch. Seung Hyuk dùng một tay bóp bẹp lon cà phê rỗng. Khi hắn vừa định đứng dậy rời đi, Yi Hyun vội vàng cất tiếng.

“…Tối nay tôi sẽ ra ngoài một lát. Cũng phải ghé lấy quần áo để mai đi làm, còn vài thứ cần mang nữa.”

Seung Hyuk không đáp, chỉ khẽ tặc lưỡi, rồi giơ cổ tay nhìn đồng hồ.

“Vậy xong việc thì quay lại văn phòng. Có chuyện cần bàn.”

Chuyện công việc. Chỉ nghe đến hai chữ đó thôi, tim Yi Hyun cũng đập thình thịch trong lồng ngực. Khoảnh khắc ấy, cậu thật sự cảm nhận được buổi tiệc mà Seung Hyuk từng nhắc tới không còn xa nữa. Yi Hyun gật đầu, và Seung Hyuk cũng chẳng do dự, lập tức đứng dậy, đi thẳng vào phòng mình.

Câu hỏi ấy được buột miệng thốt ra mà không kịp suy nghĩ, và ngay khi dứt lời, Yi Hyun mới nhận ra đó là một câu hỏi quá riêng tư để dành cho Gu Seung Hyuk. Cảm giác hối hận thoáng lướt qua, nhưng gương mặt Lee Hyun vẫn giữ nguyên vẻ thờ ơ.

Seung Hyuk ngẩng lên nhìn cậu, khẽ bật cười mũi.

“Thằng cặn bã giang hồ thì người yêu cái quái gì.”

Lee Hyun khựng lại khi nghe từ “cặn bã giang hồ” chính miệng Seung Hyuk dùng để nói về bản thân. Dường như đây là lần đầu tiên hắn tự nhận như vậy. Giọng nói kia, dù không phải, lại khiến cậu nghe ra một chút vị tự giễu, khiến Lee Hyun siết chặt lon cà phê trong tay. Cảm giác lạnh từ vỏ lon lan vào lòng bàn tay, buốt đến khó chịu.

“Ăn xong rồi.”

Chiếc sandwich nhỏ chẳng mấy chốc đã hết sạch. Seung Hyuk dùng một tay bóp bẹp lon cà phê rỗng. Khi hắn vừa định đứng dậy rời đi, Lee Hyun vội vàng cất tiếng.

“…Tối nay tôi sẽ ra ngoài một lát. Cũng phải ghé lấy quần áo để mai đi 

làm, còn vài thứ cần mang nữa.”

Seung Hyuk không đáp, chỉ khẽ tặc lưỡi, rồi giơ cổ tay nhìn đồng hồ.

“Vậy xong việc thì quay lại văn phòng. Có chuyện cần bàn.”

Chuyện công việc. Chỉ nghe đến hai chữ đó thôi, tim Lee Hyun cũng đập thình thịch trong lồng ngực. Khoảnh khắc ấy, cậu thật sự cảm nhận được buổi tiệc mà Seung Hyuk từng nhắc tới không còn xa nữa.

Lee Hyun gật đầu, và Seung Hyuk cũng chẳng do dự, lập tức đứng dậy, đi thẳng vào phòng mình.

Cài đặt

180%
14px
Chương 185: Ngoại Truyện 26 - H+++
Chương 184: Ngoại Truyện 25 - H++
Chương 183: Ngoại Truyện 24 - H+
Chương 182: Ngoại Truyện 23 - H+
Chương 181: Ngoại Truyện 22 - H+
Chương 180: Ngoại Truyện 21 - H++
Chương 179: Ngoại Truyện 20 - H+
Chương 178: Ngoại Truyện 19
Chương 177: Ngoại Truyện 18
Chương 176: Ngoại Truyện 17
Chương 175: Ngoại Truyện 16
Chương 174: Ngoại Truyện 15
Chương 173: Ngoại Truyện 14
Chương 172: Ngoại Truyện 13
Chương 171: Ngoại Truyện 12
Chương 170: Ngoại Truyện 11 - Mới
Chương 169: Ngoại Truyện 10
Chương 168: Ngoại Truyện 9 - H++
Chương 167: Ngoại Truyện 8 - H+
Chương 166: Ngoại Truyện 7
Chương 165: Ngoại Truyện 6
Chương 164: Ngoại Truyện 5
Chương 163: Ngoại Truyện 4 - H++
Chương 162: Ngoại Truyện 3
Chương 161: Ngoại Truyện 2
Chương 160: Ngoại Truyện 1
Chương 159
Chương 158
Chương 157
Chương 156
Chương 155: H++
Chương 154: H+
Chương 153
Chương 152
Chương 151
Chương 150
Chương 149
Chương 148
Chương 147: Đại Hàn, Khi Lạnh Giá Bao Trùm
Chương 146
Chương 145
Chương 144
Chương 143
Chương 142
Chương 141
Chương 140
Chương 139
Chương 138
Chương 137
Chương 136
Chương 135
Chương 134
Chương 133
Chương 132
Chương 131
Chương 130
Chương 129
Chương 128
Chương 127
Chương 126
Chương 125
Chương 124
Chương 123
Chương 122
Chương 121
Chương 120
Chương 119: Tiểu Hàn, Cái Lạnh Thoáng Qua
Chương 118
Chương 117
Chương 116
Chương 115
Chương 114
Chương 113
Chương 112
Chương 111
Chương 110
Chương 109
Chương 108
Chương 107
Chương 106
Chương 105
Chương 104
Chương 103
Chương 102
Chương 101
Chương 100
Chương 99
Chương 98
Chương 97
Chương 96
Chương 95
Chương 94
Chương 93
Chương 92
Chương 91
Chương 90
Chương 89
Chương 88
Chương 87
Chương 86
Chương 85
Chương 84
Chương 83
Chương 82
Chương 81: Đông Chí, Ngày Không Màu
Chương 80
Chương 79
Chương 78
Chương 77: H++
Chương 76
Chương 75
Chương 74: H+
Chương 73
Chương 72
Chương 71
Chương 70
Chương 69
Chương 68
Chương 67: H++
Chương 66: H+
Chương 65
Chương 64
Chương 63
Chương 62
Chương 61
Chương 60
Chương 59: H
Chương 58: H+
Chương 57
Chương 56
Chương 55
Chương 54
Chương 53: Đại Tuyết, Ngày Tuyết Phủ Trắng Trời
Chương 52: H++
Chương 51: H+
Chương 50
Chương 49: H
Chương 48
Chương 47
Chương 46
Chương 45
Chương 44
Chương 43
Chương 42
Chương 41
Chương 40
Chương 39
Chương 38
Chương 37
Chương 36
Chương 35
Chương 34
Chương 33
Chương 32
Chương 31
Chương 30
Chương 29
Chương 28
Chương 27
Chương 26
Chương 25
Chương 24: Tiểu Tuyết, Ngày Tuyết Đầu Tiên
Chương 23
Chương 22
Chương 21
Chương 20
Chương 19
Chương 18
Chương 17
Chương 16
Chương 15
Chương 14
Chương 13
Chương 12
Chương 11
Chương 10
Chương 9
Chương 8
Chương 7
Chương 6
Chương 5
Chương 4
Chương 3
Chương 2
Chương 1: Lập Đông, Khởi Đầu Mùa Đông

💬 Bình luận (1)

User Avatar
Bạn cần đăng nhập để bình luận.
User Avatar
2 tháng trước
hành trình tự vả bắt đầu từ đây à=))