Chương 151

[Anh đang ở đâu vậy ạ?]

“Anh sắp tới rồi.”

Chỉ cần nghe tiếng ồn ào vang lên phía sau giọng nói cũng đủ biết buổi nhậu đã đến lúc rôm rả nhất. Ở nhà một mình cũng chỉ khiến đầu óc thêm rối, nên khi mấy đứa đàn em cùng khoa rủ ra gần đó uống một ly, Yi Hyun đã gật đầu đồng ý ngay.

Đứng trước đèn giao thông đang bật đèn đỏ, Yi Hyun đổi điện thoại sang tay còn lại.

[Hôm trước anh không đến vì ốm, mọi người tiếc lắm đấy! Tụi em ai cũng có mặt, chỉ còn chờ anh thôi! Mau đến nha anh!]

Trong giọng nói có phần cao hơn bình thường vì men rượu, nghe rõ sự háo hức. Việc vẫn còn có những người chào đón mình như thế này, dù cậu đã sống cuộc sống sinh viên rời rạc, khiến Yi Hyun cảm thấy biết ơn.

“Ừ, anh biết rồi.”

Yi Hyun khẽ cười, đáp lại rồi ngẩng đầu lên. Đúng lúc đó, cậu nhìn thấy dáng lưng của một người mặc áo khoác đen ở bên kia đường và lập tức đứng khựng lại tại chỗ.

Một dáng người cao hơn người thường, vai rộng, mái tóc đen không chải gọn. Dù không nhìn rõ mặt, nhưng Yi Hyun chắc chắn đó là Gu Seung Hyuk.

[Bên này có nhiều món anh thích lắm…]

“Ơ, Sang Won à, đợi, đợi chút. Anh… để lát nữa anh gọi lại—”

Yi Hyun còn chưa kịp nói hết câu đã vội cúp máy, mắt dõi theo dáng lưng của người đàn ông kia không rời. Anh ta sải bước nhanh về phía trước, cứ như thể chỉ cần chớp mắt thôi là sẽ biến mất khỏi tầm mắt, khiến Yi Hyun càng thêm sốt ruột, vậy mà đèn tín hiệu ở vạch qua đường vẫn đỏ rực.

“Mau, mau lên…!”

Đứng yên tại chỗ, Yi Hyun chỉ biết dậm chân liên tục, và ngay khi đèn tín hiệu đổi màu, cậu lập tức lao nhanh về phía trước. Gió lạnh tạt qua, kéo giật vạt áo, quất thẳng vào mặt, nhưng cậu không có thời gian để dừng lại.

Sao lại có thể gặp được cậu ấy ngay lúc này nhỉ…

Đã một tháng tròn rồi. Kể từ ngày Gu Seung Hyuk biến mất không để lại bất kỳ dấu vết nào, Yi Hyun chẳng thể liên lạc, cũng không biết cậu ấy còn sống khỏe mạnh hay không. Chính vì vậy, giây phút này càng trở nên quan trọng hơn bao giờ hết. Vẫn còn những lời cậu chưa kịp nói với Seung Hyuk.

Luồng không khí lạnh buốt len qua mũi, rát đến tận cổ họng, đau nhức từng nhịp thở, nhưng Yi Hyun vẫn không dừng lại. Và khi khoảng cách giữa cậu và vạt áo khoác đen kia chỉ còn một tầm tay, cậu vội nắm lấy cổ tay người đàn ông, kéo giật lại.

“Hộc… hộc…”

“Cậu, cậu làm gì vậy?”

Trong lúc Yi Hyun cúi gập người, tay chống gối, thở gấp không ngừng, một giọng nói xa lạ vang lên từ trên cao, rơi xuống tai cậu. Nghe thấy giọng nói ấy, Yi Hyun tuyệt vọng nhắm chặt mắt lại, cúi đầu thấp hơn nữa.

Người đàn ông, bị cậu bất ngờ giữ lại, dường như cũng hoảng hốt trước cảnh Yi Hyun vừa xuất hiện vừa thở dốc, không nói được lời nào. Đến lúc ấy, Yi Hyun mới buông lỏng tay khỏi cổ tay anh ta, đưa hai tay lên che kín gương mặt mình.

“………Xin lỗi nhé. Tôi nhầm người.”

Người đàn ông gật đầu nhẹ một cách ngượng nghịu trước câu nói ấy, rồi quay lưng tiếp tục bước đi. Trên con đường, Yi Hyun đứng lại một mình, người qua lại chỉ liếc nhìn cậu một thoáng rồi bỏ đi.

Yi Hyun đưa tay đang che mặt vuốt mạnh qua gương mặt, từ từ đứng thẳng lưng dậy. Vì vừa hít một hơi gấp gáp trong cái lạnh, sống mũi cậu cay xè. Cảm giác như có thứ gì đó đang sôi lên trong lồng ngực, Yi Hyun cố gắng kìm nén lại, giả vờ như không có chuyện gì, rồi quay người đi.

Đã không ít lần, khi đi ngoài đường, cậu nhìn thấy những người đàn ông có vóc dáng giống Gu Seung Hyuk, tim lại giật thót một nhịp. Nhưng đây là lần đầu tiên cậu mất cả lý trí, chạy theo vô thức như vậy. Nhận ra điều đó chẳng khác nào thừa nhận bản thân đã bị dồn đến giới hạn, vị đắng lan đầy trong khoang miệng.

Dừng chân, Yi Hyun siết chặt bàn tay thành nắm đấm, thở ra một hơi dài, rồi bắt đầu quay lại con đường vừa chạy qua, từng bước chậm rãi. Quán rượu – nơi cậu hẹn với đám đàn em – nằm ở góc đối diện bên kia ngã tư, ngay trước vạch qua đường lúc nãy.

Bước chân đã mất hết sức lực, cậu lê từng bước đến gần quán rượu, mất hơn mười phút mới tới nơi. Vừa mở cửa bước vào, từ chiếc bàn trong góc, ai đó liền bật dậy, vẫy tay gọi lớn.

“Anh ơi! Bên này, bên này!”

Yi Hyun cố gắng xóa sạch những cảm xúc nặng nề còn vương trên khuôn mặt, gắng nặn ra một nụ cười, rồi bước về phía bàn.

“Ôi, anh Yi Hyun, lâu lắm rồi mới gặp anh đó nha!”

“Anh, đừng ngồi chỗ đó, qua đây ngồi nè, qua đây! Anh ăn tối chưa?”

Giữa những gương mặt đang nở nụ cười chào đón, Yi Hyun cũng gượng cười, đưa tay cầm lấy ly rượu.

Vì không từ chối ly nào mọi người rót, chỉ một lúc sau Yi Hyun đã bắt đầu chếnh choáng. Trong lúc cậu vắng mặt, mọi người kể đủ chuyện đã xảy ra ở trường, rồi chia sẻ cuộc sống hiện tại của từng người, rượu ngấm vào ai cũng khiến giọng nói dần to hơn. Chỉ riêng Yi Hyun, ngồi ở góc, không thể tập trung, thi thoảng lại thẫn thờ nhìn vào khoảng không.

Mỗi khi như vậy, trong đầu cậu lại hiện lên những ký ức đã có cùng Gu Seung Hyuk. Cậu ấy từng cúi xuống buộc dây giày cho cậu trong con hẻm nhỏ. Cả hai từng cùng nhau ăn tokbokki ở quán ven đường. Những ngày tuyết phủ dày ở nhà trọ Jeongseon, hay phong cảnh bãi biển nơi họ đã đến cách đây chín năm.

Nghĩ đến đó, tâm trạng Yi Hyun bỗng như rơi thẳng xuống đáy. Cậu bất chợt đứng bật dậy, rút gói thuốc ra giơ về phía một người đàn em đang nhìn mình với vẻ khó hiểu.

Rời khỏi đám bạn đang ngà ngà say trong quán, Yi Hyun bước ra ngoài, trời đã tối từ lúc nào. Cậu đi vào con hẻm cạnh tòa nhà, châm điếu thuốc rồi ngẩng đầu nhìn lên bầu trời. Khi làn khói tan đi, cậu thấy những ngôi sao lấp lánh trên nền trời đêm đen kịt. Trong lúc lặng lẽ ngước nhìn, cậu cảm giác có thứ gì đó lăn dài trên má.

“...Ơ.”

Là nước mắt. Thật ra, cơn khóc này đã bị cậu kìm nén từ lúc chạy theo người đàn ông nhầm tưởng là Seung Hyuk. Yi Hyun cắn chặt môi dưới, cố gắng kìm lại, nhưng cơ thể lại chẳng chịu nghe lời.

“Ha, sao mình lại thế này…”

Cậu vẫn chưa thể thích nghi với cảm giác mất mát, dù nghĩ rằng mình nên quen rồi. Chỉ mới bên nhau vài tháng ngắn ngủi, vậy mà sự vắng mặt của Seung Hyuk lại khiến cậu chao đảo đến mức này. Dù vậy, Yi Hyun vẫn cố gắng lau nhanh khóe mắt đang nóng lên bằng mu bàn tay, rồi lại vờ như không có gì, phả một làn khói thuốc vào màn đêm lạnh giá.

Hôm nay, để quên đi những cảm xúc cứ không ngừng dậy sóng, vừa ngồi xuống là Yi Hyun đã uống rượu liền mấy ly, nên chẳng mấy chốc, tầm nhìn của cậu bắt đầu chao đảo. Vốn dĩ trước đó cậu cũng đã uống kha khá, nên có lẽ chuyện này là điều hiển nhiên.

May mắn là buổi gặp mặt cũng dần đi đến hồi kết. Trong lúc không khí ngoài quán trở nên lộn xộn vì mọi người đang gọi nhau đi tăng hai, Yi Hyun lặng lẽ lùi lại vài bước. Cậu lấy lý do cơ thể không khỏe, cần về nhà nghỉ ngơi.

Mọi người nhớ lại cảnh Yi Hyun suốt buổi chỉ im lặng nên cũng không níu kéo, để cậu rời đi dễ dàng. Sau khi chào tạm biệt mọi người và quay lưng đi, đúng lúc đó, chuyến xe buýt đi về hướng nhà cậu vừa đến trạm. Yi Hyun cố gắng giữ thăng bằng cho bước chân đã bắt đầu loạng choạng, rồi bước lên xe buýt.

Có lẽ vì ngồi suốt rồi bất ngờ đứng dậy, men rượu vốn bị cậu lờ đi bấy lâu nay lập tức dâng lên mạnh mẽ. Cũng có thể là vì không khí ấm áp phủ đầy bên trong chiếc xe buýt kín bưng này.

Yi Hyun tựa trán vào ô cửa kính mờ hơi nước ở góc xe, lặng lẽ nhìn ra ngoài, rồi nhận ra xe sắp đến gần cửa hàng tiện lợi nơi cậu từng làm việc. Cậu ấn chuông xin xuống.

“Nếu đi bộ chậm rãi từ cửa hàng tiện lợi về nhà, chắc rượu cũng sẽ bớt đi.”

Khi cửa sau mở ra, Yi Hyun bước xuống xe, đứng lặng một lúc rồi quyết định đẩy cửa bước vào cửa hàng tiện lợi.

Ngay khi vừa bước vào, chai sữa đậu nành trong tủ giữ ấm đặt cạnh cửa lập tức lọt vào tầm mắt cậu. Vừa thấy nó, Yi Hyun liền nhớ đến hình ảnh Seung Hyuk đã từng chờ cậu trước cửa hàng với chai sữa đậu nành ấm áp này. Không chút do dự, cậu lấy ra đúng loại sữa mà Seung Hyuk từng đưa cho mình, rồi đặt lên quầy tính tiền. Chẳng mấy chốc, hơi ấm từ chai sữa đậu nành đã lan đầy trong lòng bàn tay cậu.

Khi cầm chai sữa đậu nành ấm nóng bước ra ngoài và ngồi xuống chiếc bàn bên ngoài cửa hàng tiện lợi, hơi lạnh lập tức len qua lớp quần, lan dần từ hông trở xuống. Yi Hyun siết chặt chai sữa trong tay, lặng lẽ nhìn vào khoảng không vô định. Thứ đang nắm trong tay thì ấm, nhưng mỗi lần gió thổi qua, cơ thể lại bất giác run lên. Chợt nghĩ đến Seung Hyuk cũng từng ngồi thế này, đã chờ đợi cậu suốt mấy chục phút trong giá lạnh, sống mũi Yi Hyun lại cay xè.

Cứ ngồi lặng lẽ đón gió lạnh như vậy, rượu chẳng những không tỉnh mà dường như còn ngấm sâu hơn. Mỗi khi cậu quay đầu, khung cảnh trước mắt đều chậm hơn một nhịp mới kịp hiện lên. Yi Hyun chỉ nhìn chằm chằm vào chai sữa đậu nành trong tay, rồi cúi đầu, tựa má xuống mặt bàn lạnh buốt.

“Chỉ một lát thôi. Chỉ một lát thôi.”

Nhưng khi mở mắt ra sau khoảnh khắc ấy, trước mắt cậu lại là một khung cảnh khác hẳn. Trong cơn mơ hồ, điều đầu tiên Yi Hyun nhận thức được là tầm nhìn cao, lắc lư nhẹ theo từng bước chân ai đó.

Cậu không phân biệt được đây là mơ hay thực, càng không rõ rốt cuộc mình đang trong tình huống gì, người đang cõng mình là ai. Chỉ biết rằng, mùi hương thoảng qua chóp mũi và tấm lưng rộng đang nâng đỡ cơ thể này lại quen thuộc đến lạ. Và thế là, như thể muốn được nũng nịu dù chỉ một lần, Yi Hyun vùi mặt vào vai người đang cõng mình.

“…Nhớ quá.”

“……”

“Nhớ quá, Gu Seung Hyuk.”

Khi thốt ra những lời đã xoáy mãi trong đầu suốt bấy lâu nay, Yi Hyun cảm thấy trong lòng mình có thứ gì đó nóng bỏng dâng trào. Thế nhưng cậu vẫn cố nén lại, mở miệng thêm một lần nữa.

“Điếu thuốc trước cửa chỗ tôi ở… là của cậu, đúng không?”

“……”

“…Đừng trốn nữa, ra đi.”

Yi Hyun không còn phân biệt nổi bản thân đang thực sự nói ra thành lời, hay chỉ đang thầm nghĩ trong đầu giữa cơn say mơ hồ. Thế nhưng, tấm lưng đang nhẹ nhàng giữ lấy cơ thể mềm nhũn của cậu ấy lại ấm áp và yên bình đến mức, Yi Hyun không muốn nghĩ thêm bất cứ điều gì nữa, chỉ muốn thả mình vào giấc ngủ sâu.

Cài đặt

180%
14px
Chương 185: Ngoại Truyện 26 - H+++
Chương 184: Ngoại Truyện 25 - H++
Chương 183: Ngoại Truyện 24 - H+
Chương 182: Ngoại Truyện 23 - H+
Chương 181: Ngoại Truyện 22 - H+
Chương 180: Ngoại Truyện 21 - H++
Chương 179: Ngoại Truyện 20 - H+
Chương 178: Ngoại Truyện 19
Chương 177: Ngoại Truyện 18
Chương 176: Ngoại Truyện 17
Chương 175: Ngoại Truyện 16
Chương 174: Ngoại Truyện 15
Chương 173: Ngoại Truyện 14
Chương 172: Ngoại Truyện 13
Chương 171: Ngoại Truyện 12
Chương 170: Ngoại Truyện 11 - Mới
Chương 169: Ngoại Truyện 10
Chương 168: Ngoại Truyện 9 - H++
Chương 167: Ngoại Truyện 8 - H+
Chương 166: Ngoại Truyện 7
Chương 165: Ngoại Truyện 6
Chương 164: Ngoại Truyện 5
Chương 163: Ngoại Truyện 4 - H++
Chương 162: Ngoại Truyện 3
Chương 161: Ngoại Truyện 2
Chương 160: Ngoại Truyện 1
Chương 159
Chương 158
Chương 157
Chương 156
Chương 155: H++
Chương 154: H+
Chương 153
Chương 152
Chương 151
Chương 150
Chương 149
Chương 148
Chương 147: Đại Hàn, Khi Lạnh Giá Bao Trùm
Chương 146
Chương 145
Chương 144
Chương 143
Chương 142
Chương 141
Chương 140
Chương 139
Chương 138
Chương 137
Chương 136
Chương 135
Chương 134
Chương 133
Chương 132
Chương 131
Chương 130
Chương 129
Chương 128
Chương 127
Chương 126
Chương 125
Chương 124
Chương 123
Chương 122
Chương 121
Chương 120
Chương 119: Tiểu Hàn, Cái Lạnh Thoáng Qua
Chương 118
Chương 117
Chương 116
Chương 115
Chương 114
Chương 113
Chương 112
Chương 111
Chương 110
Chương 109
Chương 108
Chương 107
Chương 106
Chương 105
Chương 104
Chương 103
Chương 102
Chương 101
Chương 100
Chương 99
Chương 98
Chương 97
Chương 96
Chương 95
Chương 94
Chương 93
Chương 92
Chương 91
Chương 90
Chương 89
Chương 88
Chương 87
Chương 86
Chương 85
Chương 84
Chương 83
Chương 82
Chương 81: Đông Chí, Ngày Không Màu
Chương 80
Chương 79
Chương 78
Chương 77: H++
Chương 76
Chương 75
Chương 74: H+
Chương 73
Chương 72
Chương 71
Chương 70
Chương 69
Chương 68
Chương 67: H++
Chương 66: H+
Chương 65
Chương 64
Chương 63
Chương 62
Chương 61
Chương 60
Chương 59: H
Chương 58: H+
Chương 57
Chương 56
Chương 55
Chương 54
Chương 53: Đại Tuyết, Ngày Tuyết Phủ Trắng Trời
Chương 52: H++
Chương 51: H+
Chương 50
Chương 49: H
Chương 48
Chương 47
Chương 46
Chương 45
Chương 44
Chương 43
Chương 42
Chương 41
Chương 40
Chương 39
Chương 38
Chương 37
Chương 36
Chương 35
Chương 34
Chương 33
Chương 32
Chương 31
Chương 30
Chương 29
Chương 28
Chương 27
Chương 26
Chương 25
Chương 24: Tiểu Tuyết, Ngày Tuyết Đầu Tiên
Chương 23
Chương 22
Chương 21
Chương 20
Chương 19
Chương 18
Chương 17
Chương 16
Chương 15
Chương 14
Chương 13
Chương 12
Chương 11
Chương 10
Chương 9
Chương 8
Chương 7
Chương 6
Chương 5
Chương 4
Chương 3
Chương 2
Chương 1: Lập Đông, Khởi Đầu Mùa Đông

💬 Bình luận (1)

User Avatar
Bạn cần đăng nhập để bình luận.
User Avatar
2 tháng trước
Má oi soft quá TvT