Ngày 20 Chap. Follow Page của Team để cập nhật thông tin ra truyện nhé: Chord
Đây là bản dịch tiếng Việt không chính thức của Trà Xanh Ăn Cứt Tao, chỉ phục vụ mục đích đọc cá nhân. Mọi quyền tác giả thuộc về tác giả và đơn vị phát hành gốc. Vui lòng không reup hoặc sử dụng cho mục đích thương mại. Chỉ đăng tải tại Web Navyteamn.com.
Follow page để xem thêm về các bộ truyện khác nhé!
Nếu có lỗi hãy comt để mình sửa nhé <3 Cảm ơn bạn rất nhìu <3
Chương 9
"Tôi là Ronan Wentworth."
Sau khi khai báo danh tính tại quầy lễ tân thêm một lần nữa, sự xuất hiện của anh lập tức thổi bùng lên một làn sóng xì xầm trong sảnh chờ vốn đang tấp nập giờ nghỉ trưa.
"Nghe bảo là Wentworth kìa. Cái ông Đội phó của Đặc vụ Kỵ sĩ đoàn ấy."
"Trời, chỗ dính lời nguyền đó á?"
Việc Đặc vụ Kỵ sĩ đoàn có tân Đội phó sau một năm ròng rã bỏ trống là đề tài nóng hổi của toàn quân. Thậm chí người ta còn mở sòng cá cược xem lần này tân binh trụ được bao lâu và sẽ dính phải lời nguyền rùng rợn nào. Trở thành tâm điểm chú ý của dư luận âu cũng là chuyện thường tình.
"Mắt thâm quầng thế kia kìa. Nhìn tàn tạ ghê."
"Bị hành dữ lắm đây mà. Thấy chưa, lời nguyền là có thật."
Mọi lời bàn tán đều chui tọt vào tai anh không sót chữ nào. Lời nguyền ư? Giờ nghe lại thấy nực cười vô cùng. Con người mới chính là thảm họa đáng sợ nhất. Nở nụ cười cay đắng, anh lầm lũi rảo bước lên khu vực văn phòng tầng hai.
Căn phòng làm việc cuối hành lang chật ních người. Anh đưa mắt rà soát từng bàn làm việc cho đến khi nhìn thấy tấm biển ghi tên "Jims". Nghe thiên hạ đồn đại gã này nghiện mấy phương pháp dưỡng sinh rởm đời nên lúc nào cũng nhịn ăn trưa. Quả nhiên, cả phòng đi ăn hết chỉ còn mỗi lão ta ngồi vắt chân đọc báo cá cược đua ngựa.
"Xin hỏi, ông có phải là Jims, người phụ trách Đặc vụ Kỵ sĩ đoàn không?"
Vừa nghe hỏi, gã Jims giật bắn mình, người cứng đờ. Đôi mắt ti hí lấm lét nhìn anh qua kẽ hở của tờ báo, đồng tử run bần bật.
"P-Phải... Ngài tìm tôi có việc gì..."
Jims cắm gằm mặt xuống bàn lúng búng đáp. Chỉ mới bắt chuyện thôi mà làm như gặp phải hung thần ác sát vậy.
'Danh tiếng của kỵ sĩ đoàn đúng là uy lực thật.'
Anh nuốt tiếng thở dài, trưng ra nụ cười hiền lành nhất có thể. Chiêu bài nụ cười thân thiện này luôn phát huy tác dụng trong việc lấy thiện cảm của người đối diện.
"Chào ông, tôi là Ronan Wentworth, tân Đội phó vừa nhậm chức tại Đặc vụ Kỵ sĩ đoàn."
Nghe vậy, Jims mới rụt rè ngẩng đầu lên. Nhìn thấy nụ cười vô hại của anh, đôi vai đang co rúm của lão ta từ từ giãn ra. Xem ra đã bớt căng thẳng phần nào.
"Ngài đến đây có việc gì ạ? Tôi không nghĩ Đội phó lại đích thân tìm đến tận đây."
Dù giọng điệu đã tự nhiên hơn nhưng đôi mắt ti hí vẫn liên tục lia qua lia lại săm soi gương mặt anh. Một ánh nhìn trắng trợn và soi mói, nhưng anh quyết định giả lơ. Dạo này hễ cứ xưng danh Đặc vụ Kỵ sĩ đoàn là y như rằng ai cũng nhìn anh bằng ánh mắt sinh vật lạ như thế.
"Vừa mới nhậm chức nên tôi qua đây chào hỏi một tiếng."
"Mấy vị tiền nhiệm toàn sai tôi chạy sang bên đó báo cáo..."
Jims chép miệng bỏ lửng câu nói. Hóa ra mấy vị Đội phó cũ việc thì lười làm, nhưng hễ đụng đến tiền nong thì lại tích cực sai vặt người khác.
"Tất nhiên là tôi đến đây còn có mục đích khác."
"Mục đích gì ạ..."
"Thú thực là tôi nhận lệnh thuyên chuyển quá gấp nên gần như mù tịt về công việc."
"Vâng."
"Gần đây tôi có nghe phong phanh chuyện các nhân viên làm thuê của kỵ sĩ đoàn không được nhận lương suốt một năm trời. Nghĩ rằng Jims đây là người phụ trách trực tiếp nên chắc chắn sẽ rõ ngọn ngành, vì vậy tôi mới lặn lội đến đây xin thỉnh giáo."
Anh khéo léo từ tốn trình bày vấn đề.
"À, à há. Chuyện đó ạ."
Jims bắt đầu thao thao bất tuyệt giải thích về quy trình cấp phát ngân sách.
Thông thường, quân đội sẽ duyệt dự toán và chuyển toàn bộ ngân sách một năm vào tài khoản ngân hàng của kỵ sĩ đoàn. Đặc vụ Kỵ sĩ đoàn sẽ tự do sử dụng số tiền đó tùy theo nhu cầu thực tế, sau đó phải lập bảng sao kê chi tiêu nộp lại cho người phụ trách ở Cơ quan Trung ương.
"Nói thật với ngài, suốt năm năm qua Đặc vụ Kỵ sĩ đoàn chưa từng nộp lên một bản sao kê tử tế nào. Lần nào tôi cũng phải bở hơi tai chạy đôn chạy đáo chắp vá số liệu, có những khoản chi khống rành rành ra đó mà tôi cũng phải... nhắm mắt làm ngơ cho qua chuyện."
"Thế cơ à..."
Dù bản thân hoàn toàn trong sạch nhưng chẳng hiểu sao anh vẫn thấy nhột, đành ngượng ngùng gật gù phụ họa. Chẳng cần dùng đầu ngón chân suy nghĩ cũng thừa biết tiền đã chảy vào túi ai.
"Và trong một năm trở lại đây thì..."
"Đã nảy sinh vấn đề sao?"
"Có lẽ ngài nên tự mình xem qua tài liệu thì hơn."
Jims kéo ngăn kéo dưới cùng, lôi ra một tập hồ sơ dày cộp.
"Đây là sao kê chi tiêu trong vòng một năm qua."
"Để tôi xem."
Anh đưa tay đón lấy tập hồ sơ.
"Ngài đọc mấy cái này thì có hiểu gì đâu..."
"Ồ, hồi trước tôi cũng có học lõm bõm chút ít nên chắc cũng nắm được cơ bản."
Giới kỵ sĩ đa phần chỉ quen múa kiếm, đụng đến giấy tờ chữ nghĩa là hoa mắt chóng mặt. Nhưng xuất thân là một sinh viên sư phạm dang dở, những con số và báo cáo này chẳng thể làm khó được anh.
"Ra là ngài biết chữ..."
Thấy ánh mắt anh lướt qua mặt giấy rất lưu loát và rành rọt, lão Jims buông một câu nhận xét khá kỳ quặc.
"Thời buổi nào rồi mà còn có người mù chữ chứ?"
Anh cười xòa đáp lại, dồn toàn bộ sự tập trung vào nội dung hồ sơ.
Anh cứ ngỡ kể từ ngày vị Đội phó cuối cùng bỏ trốn, mọi hoạt động của kỵ sĩ đoàn đã đóng băng hoàn toàn. Nhưng những gì ghi chép trên mặt giấy lại chứng minh điều ngược lại. Chi phí công tác, chi phí bảo dưỡng vũ khí, chi phí thay mới nội thất... Nhìn vào danh sách này, ai cũng lầm tưởng đây là một kỵ sĩ đoàn hoạt động năng nổ hết công suất. Đương nhiên, trong đó cũng ghi rõ khoản lương trả cho người làm thuê đã được thanh toán đầy đủ.
'Làm quái gì có chuyện đi công tác, vũ khí thì rỉ sét thành đống sắt vụn. Nội thất cũng toàn đồ cổ sứt mẻ.'
Lớp bụi phủ trên mặt bàn chí ít cũng phải dày năm năm tuổi, đào đâu ra đồ nội thất mới mua năm nay chứ. Mọi chứng cứ đều chĩa thẳng về một sự thật trần trụi.
'Rõ ràng là rút ruột ngân sách.'
Mang tiếng là kỵ sĩ đoàn nát bét nhưng ai mà ngờ mức độ thối nát lại đạt đến cảnh giới này. Dù đầu óc đang ong ong vì choáng váng, anh vẫn giữ vẻ mặt điềm nhiên lật tiếp từng trang giấy. Cuối mỗi bản báo cáo đều chễm chệ một cái tên quen thuộc.
"Sion Fro..."
"Ngài nhận ra chữ ký này à. Ngài ấy viết ngoáy như rồng bay phượng múa, lúc đầu tôi còn chả dịch nổi."
Jims nói không sai, nét chữ của Sion đúng là thảm họa. Trông giống bức tranh trừu tượng hơn là chữ viết. Tuy nét chữ rối rắm khó nhìn, nhưng nhờ những năm tháng mài giũa kỹ năng giải mã thư của đám em út ở nhà, anh dễ dàng nhận diện được cái tên đó. Bản báo cáo được soạn thảo theo một form chuẩn không cần chỉnh, câu từ mượt mà đến mức có thể đem ra làm văn mẫu. Và cái chữ ký "Sion Fro" lạc quẻ nằm chình ình ở dưới góc quả thực là một vết nhơ đập thẳng vào mắt.
"Bản báo cáo này do một tay ngài Sion tự làm ạ?"
"Cái đó thì tôi chịu. Nhưng chuyện của kỵ sĩ đoàn thì chắc cũng có ai đó đứng sau giúp đỡ chứ?"
"Ra là vậy."
Biết xử lý mớ bòng bong này sao đây. Nén lại sự hoang mang tột độ, anh suy tính nhanh một phương án đối phó tạm thời.
"...Vâng, tôi hiểu rồi."
"Thế còn chuyện nợ lương ngài vừa đề cập lúc nãy..."
"À, cái đó chắc không sao đâu. Do kỵ sĩ đoàn chúng tôi bận trăm công nghìn việc nên mới xảy ra chút sai sót trong khâu giao tiếp ấy mà."
Quyết định cuối cùng là giả ngơ lấp liếm cho qua chuyện. Đây là cách giải quyết an toàn nhất lúc này.
Thông thường, khi phát hiện dấu hiệu biển thủ, người ta sẽ bí mật báo cho cục thanh tra vào cuộc. Tuy nhiên, Sion mang trên mình vầng hào quang của anh hùng cứu thế, nên khả năng cao vụ việc sẽ bị ỉm đi hoặc xử lý giơ cao đánh khẽ. Nhưng hậu quả kéo theo sẽ là danh tiếng Đặc vụ Kỵ sĩ đoàn lại bị chà đạp thêm lần nữa.
Điều này hoàn toàn đi ngược lại với nguyện vọng phục hưng kỵ sĩ đoàn của giới thượng tầng, đặc biệt là ngài Bộ trưởng Bộ Quân sự.
'Trước mắt cứ nhận lỗi về mình để ém nhẹm chuyện này đi, rồi từ từ điều tra sau.'
Mọi chuyện chỉ mới nằm trên giấy tờ. Hành động bứt dây động rừng lúc này là vô cùng thiếu khôn ngoan. Vả lại... trong lòng anh vẫn còn một nỗi lấn cấn khó tả.
"Mới lần đầu ngồi vào ghế Đội phó nên tôi còn nhiều bỡ ngỡ, lại để xảy ra sơ suất ngớ ngẩn thế này. Ngượng quá, ông có thể giữ kín chuyện này giúp tôi được không?"
Anh cố tình diễn nét gãi đầu gãi tai xấu hổ.
"Chắc chắn rồi. Ai mà chẳng có lúc sai sót."
"Vậy thì tốt quá."
May mà Jims là một kẻ dễ đối phó.
"Từ giờ trở đi, mọi thủ tục liên quan đến kỵ sĩ đoàn phiền ông cứ liên hệ trực tiếp thông qua tôi."
"Vâng. Tôi nhớ rồi."
"À, đằng nào cũng trót mang tiếng kém cỏi rồi... Ông có thể bổ túc cho tôi đôi chút về quy trình vận hành của Đặc vụ Kỵ sĩ đoàn được không?"
Đường đường là Đội phó mà lại đi hỏi người ngoài về cơ quan của mình. Chẳng khác nào tự vạch áo cho người xem lưng, phơi bày sự mục nát của kỵ sĩ đoàn và sự vô năng của bản thân.
"Tôi vẫn chưa quen với hệ thống sổ sách bên này. Mong ông giúp cho."
Anh mặt dày dẹp bỏ liêm sỉ năn nỉ. Nếu không nắm được ngọn ngành thì lấy gì mà vực dậy kỵ sĩ đoàn. Để đạt được mục đích, anh sẵn sàng đóng vai một gã bù nhìn vô dụng. Với cái tốc độ hóng hớt của quân đội thì chắc chắn đến chiều nay, tin tức "Tân Đội phó Ronan Wentworth là một thằng ngu đần chẳng biết cái thá gì" sẽ lan truyền đi muôn nơi. Nhưng biết làm sao được. Đã đâm lao thì phải theo lao thôi.
***
Ronan ngồi nghe Jims giảng giải cho đến khi lão ta khô cổ họng mới xin phép ra về. Đổi lại chút thể diện, anh đã thu hoạch được vô khối thông tin vô giá. Vừa bước ra khỏi cổng Cơ quan Trung ương, cảnh tượng đập vào mắt khiến anh không khỏi ngạc nhiên. Gale đang nằm sõng soài trên bệ đá bồn hoa, còn Kenny thì nhảy tưng tưng bên cạnh.
"Gale, cậu không sao chứ?"
"À, dạ, em không sao, không sao cả. Anh lại ôm cái gì một đống thế kia?"
Gale chống tay lồm cồm bò dậy, chỉ vào túi bánh kẹo và kẹo mút lỉnh kỉnh trên tay anh.
"Mọi người đưa cho lúc tôi đang đi ra, bảo là ăn cho có sức."
"Toàn mấy chị gái cho đúng không?"
"Nam nữ có đủ cả. Chắc trông bộ dạng tôi thảm hại quá nên họ thương hại đấy. Nổi tiếng cũng có lợi phết."
Anh bật cười xòa, thản nhiên nhét đống bánh kẹo vào túi da trên yên ngựa.
"Mà nãy giờ hai chú cháu làm gì thế?"
"Thì đi dạo quanh đây thôi!"
Kenny nhoẻn miệng cười tươi rói, trông có vẻ cực kỳ đắc ý.
"Đi dạo cái nỗi gì!"
Bị chọc đúng chỗ ngứa, Gale lập tức gào lên phản bác. Theo lời kể lể đầy ai oán của cậu ta, Kenny đã mượn danh nghĩa "đi trinh sát" để trèo lên tận những nóc nhà cao chót vót, đu bám lủng lẳng trên thành cầu khiến cậu ta phải toát mồ hôi hột mới lôi cổ xuống được.
"Vất vả cho cậu quá. Bữa nào tôi đãi một chầu đàng hoàng bù đắp nhé."
"Vâng. Vì ngài Wentworth, em sẵn sàng làm mọi thứ... nhưng việc trông cái của nợ này thì chắc chắn phải đòi bồi thường thật nặng."
Gale mệt mỏi rã rời, cúi gập người chào rồi lê lết bước vào trong tòa nhà. Anh quay sang Kenny, hạ thấp trọng tâm quỳ một chân xuống để ngang tầm mắt với nhóc con.
"...Chú bảo chờ thì tôi chờ thôi."
Bị nhìn chằm chằm, Kenny chột dạ lảng tránh ánh mắt, đầu nghiêng sang một bên. Mỗi lần như thế, hai cái tai thỏ trên đỉnh đầu lại rung rinh trông đến là cưng. Anh phải cố gắng cắn răng nhịn cười để giữ nét mặt nghiêm nghị.
"Chú biết rồi, nhưng chơi trò nguy hiểm thế là không được."
"Có gì nguy hiểm đâu."
"Thế chân cẳng sao rồi?"
"...Hình như hơi nhói nhói thì phải?"
"Thấy chưa, có khi vết thương bị nứt ra rồi cũng nên. Nguy hiểm lắm biết không. Giờ phải về nhà thoa thuốc lại ngay."
"Vâng."
Anh nhấc bổng Kenny lên, đặt ngồi vững vàng trên yên ngựa rồi nhẹ nhàng nhảy lên sau lưng thằng bé. Cầm chắc dây cương, anh nhắm thẳng hướng Đặc vụ Kỵ sĩ đoàn mà phi nước kiệu. Có vẻ vẫn chưa quen với bộ đồ dị hợm này, Kenny cứ chúi mũi vào ngực anh giấu mặt.
Cái cục bông tròn ủm với hai cái tai thỏ phe phẩy phía trước đáng yêu đến mức khiến trái tim người ta tan chảy. Không kìm được, khóe môi anh lại tự động cong lên. Cảm giác bồn chồn nặng trĩu lúc rời khỏi Cơ quan Trung ương đã tan biến tự lúc nào. Chắc đây là lý do đám em út ở nhà dù đã lớn tồng ngồng vẫn thích ôm gấu bông đi ngủ.
💬 Bình luận (0)