Chương 3

Ngày 20 Chap. Follow Page của Team để cập nhật thông tin ra truyện nhé: Chord

Đây là bản dịch tiếng Việt không chính thức của Trà Xanh Ăn Cứt Tao, chỉ phục vụ mục đích đọc cá nhân. Mọi quyền tác giả thuộc về tác giả và đơn vị phát hành gốc. Vui lòng không reup hoặc sử dụng cho mục đích thương mại. Chỉ đăng tải tại Web Navyteamn.com.

Follow page để xem thêm về các bộ truyện khác nhé!

Nếu có lỗi hãy comt để mình sửa nhé <3 Cảm ơn bạn rất nhìu <3


Chương 3

Một ngôi làng nhỏ nằm cách tòa nhà kỵ sĩ đoàn không xa. Những mái nhà san sát nhau nối dài dọc theo sườn đồi.

Ronan cưỡi ngựa tiến thẳng lên vị trí cao nhất trên đỉnh đồi. Nơi đó ngự trị một ngôi nhà nhỏ xinh, lũ gà tung tăng mổ thóc trên khoảnh sân trước. Làn gió se lạnh mơn man thổi mang đến một khung cảnh yên bình lạ thường.

Kenaz thực sự ở chỗ này ư? Một nơi chốn ấm áp thế này chẳng hề phù hợp với danh xưng Kẻ diệt Ma Long chút nào. Anh dừng chân trước nhà, nhảy xuống ngựa rồi băng qua khu vườn đi thẳng đến trước cửa.

"Có ai ở nhà không? Tôi đến tìm Đoàn trưởng Kenaz Alpret."

Từ trong nhà vọng ra một sự im lặng tuyệt đối.

"Xin lỗi. Có ai ở nhà không vậy?"

Kêu thêm vài tiếng vẫn không thấy hồi âm, ngay lúc anh đang nghi ngờ mình bị lừa thì...

"Gì đấy?"

Một giọng nói ngái ngủ từ trên cao vọng xuống. Anh theo phản xạ ngẩng đầu lên, vừa vặn bắt gặp một cái đầu lấp ló trên mái nhà.

"A..."

Anh bất giác thốt lên một tiếng đầy cảm thán.

Đập vào mắt đầu tiên là mái tóc vàng bồng bềnh tung bay trong gió. Lọn tóc rực rỡ óng ả tựa như được kéo ra từ vàng ròng lấp lánh dưới ánh nắng, tạo nên ảo giác như có vầng hào quang chói lọi vây quanh.

Điểm thu hút tiếp theo chính là đôi mắt của hắn. Cặp đồng tử màu tím trong vắt chẳng khác nào đang nhìn vào viên đá thạch anh tím. Đôi mắt ấy mang một ma lực thu hút ánh nhìn đến kỳ lạ. Đắm chìm vào đôi mắt ấy, anh bất giác chú ý đến gương mặt hắn, tuy rõ ràng là đàn ông nhưng ngũ quan lại sắc sảo mặn mà, phảng phất vẻ đẹp mỹ miều khó tả. Đúng như lời đồn hắn lai máu ngoại quốc, làn da ngăm đen hơn người bình thường càng tô đậm thêm vẻ đẹp thần bí.

Gã đàn ông cúi xuống nhìn Ronan. Hàng mi rủ xuống cùng con ngươi chuyển động chậm chạp trông thật ma mị làm sao.

"Đoàn trưởng... Kenaz Alpret..."

Anh khó nhọc cất lời. Kenaz lia mắt nhìn gương mặt của anh, rướn nửa người ra ngoài để săm soi kỹ hơn. Khoảnh khắc ấy, đôi mắt tím của hắn sáng rực lên như những viên đá quý.

"Này, cậu kia!"

Gương mặt hắn ánh lên vẻ mừng rỡ, nở một nụ cười rạng rỡ. Nụ cười ấy bừng sáng đến mức khiến vạn vật xung quanh như được thắp sáng lây.

"Cậu tên là gì?"

"Ronan... Tôi là Ronan Wentworth."

Vừa xưng tên xong, anh mới choàng tỉnh khỏi cơn mơ màng. Chết tiệt, đây đâu phải lúc để mất hồn thế này! Anh vội vàng thẳng lưng ưỡn ngực. Bằng một tư thế chuẩn chỉnh, anh nghiêm trang giơ tay chào Kenaz.

"Kể từ hôm nay tôi được chỉ định làm Đội phó Đặc vụ Kỵ sĩ đoàn. Xin phép được báo cáo."

"Gì cơ?"

Giọng điệu của Kenaz bỗng lạnh tanh. Cứ như thể hắn biến thành một con người hoàn toàn khác.

"Đội phó á?"

"Vâng."

"Ngươi ư? Tại sao lại là ngươi?"

"Xin lỗi ngài. Tôi chưa hiểu ý ngài cho lắm."

"Chết tiệt."

Kenaz vuốt tóc, thở hắt ra một tiếng não nề. Có vẻ hắn đang suy tính chuyện gì đó nhưng Ronan hoàn toàn không theo kịp phản ứng của hắn. Anh đành ngậm tăm đứng đợi vì chẳng biết phải ứng phó ra sao, lúc này Kenaz mới tiếp tục lên tiếng.

"Ta đã nhắc đi nhắc lại rồi. Đội phó của chúng ta chỉ có một mình Karna thôi."

Anh nhớ ra cái tên Karna này chính là vị Đội phó Đặc vụ Kỵ sĩ đoàn đã hy sinh trong chiến tranh. Hình như người này tử trận ngay sau khi cuộc chiến kết thúc thì phải?

"Thế mà bọn chúng cứ ngoảnh mặt làm ngơ rồi cử người mới đến, thế nên năm ngoái ta đã ra tối hậu thư rồi. Dám lết xác đến đây lần nữa thì chính tay ta sẽ bóp chết. Mới yên bình được một năm nay thôi mà, sao lại là ngay lúc này chứ."

Giết á? Ngay khi anh còn đang tưởng mình nghe nhầm thì Kenaz đã phóng thẳng từ trên mái nhà xuống. Chuyển động cơ thể uyển chuyển, nhẹ bẫng tựa như một chiếc lông vũ đang lơ lửng. Điều đó trông cứ như thể hắn đã nằm ngoài mọi quy luật của vũ trụ.

Tuy nhiên, khi Kenaz đứng lù lù ngay trước mặt, anh chỉ biết nuốt khan căng thẳng. Cảm giác áp bức tỏa ra từ người Kenaz đáng sợ đến mức khiến người ta lãng quên luôn cả gương mặt kiều diễm ban nãy. Ronan vốn sở hữu chiều cao vượt trội nhưng hắn vẫn cao hơn anh hẳn một cái đầu, bờ vai cũng vạm vỡ hơn rất nhiều.

Đôi mắt từng được miêu tả là quyến rũ chết người kia giờ đây lại hằn lên tia hung tợn, khiến người ta chỉ nhìn thôi cũng đủ rùng mình sợ hãi. Bầu không khí thay đổi 180 độ chỉ trong chớp mắt.

'Không khéo mất mạng thật cũng nên.'

Anh vô thức lần tay xuống hông. Chết tiệt, kiếm đâu mất rồi. Lúc nãy nghe lời Sion nên tháo kiếm để lại kia mà. Sion lường trước chuyện này sẽ xảy ra nên mới xúi anh bỏ kiếm ở lại sao?

"Đừng lo. Ta sẽ chừa cho ngươi một con đường sống."

Kenaz tủm tỉm cười rồi đặt tay lên hai bên vai anh.

"Bên trong có mặc áo giáp hả?"

Bàn tay Kenaz trượt dần từ vai xuống lồng ngực anh. Sự căng thẳng tột độ khiến anh đơ cứng cả người. Chẳng biết là do mạng sống đang bị đe dọa, hay là vì bàn tay ve vuốt đầy ẩn ý của tên lưu manh trước mặt.

"Vậy thì yên tâm."

Giây phút đó, ngọn lửa hung bạo bùng lên rực rỡ.

"!?"

Ronan hoảng hốt trợn tròn mắt nhưng bờ vai đã bị Kenaz khóa chặt nên chẳng thể nhúc nhích dù chỉ là một milimet. Chỉ trong tích tắc, ngọn lửa đã lan ra thiêu rụi phần áo đồng phục của anh. Lớp áo khoác bốc cháy phừng phực, chỉ còn sót lại chiếc áo sơ mi mỏng tang.

Nóng quá, đau rát không chịu nổi.

"Khụ..."

Anh cắn chặt môi, cố gắng nuốt ngược tiếng la hét vào trong bụng. Đó là thói quen ăn sâu vào máu thịt sau ngần ấy năm bôn ba trên chiến trường. Giữa cơn hoảng loạn tột độ, anh lờ mờ cảm nhận được ánh mắt tọc mạch của Kenaz đang xăm soi gương mặt mình.

Chắc hắn ta không có ý định giết người diệt khẩu đâu, ngọn lửa chỉ liếm láp phần áo khoác rồi lụi tàn. Một cơn gió thoảng qua mang theo tro bụi cuốn bay lên không trung.

'Đây là... ma pháp sao?'

Đặc tính của lửa là thiêu rụi tất cả mọi thứ cản đường. Một ngọn lửa bùng lên mạnh mẽ nhưng lại tắt ngóm ngay lập tức, hoàn toàn đi ngược lại quy luật tự nhiên, đó chỉ có thể là ma pháp. Vẫn biết Kenaz là một chiến binh xuất chúng, đồng thời là một ma pháp sư lỗi lạc, nhưng tự mình trải nghiệm trực tiếp mới thấy kinh khủng cỡ nào.

"Ừm. Bộ dạng này trông thuận mắt hơn hẳn. Ba cái thể loại đồng phục này. Bề ngoài trông bảnh tỏn đấy nhưng tốt nhất là đừng có mặc."

Kenaz gật gù ra chiều ưng ý lắm.

"Hiểu chưa? Chức Đội phó không dễ ăn đâu. Bỏ đi."

Bàn tay hắn trượt từ vai lên đến tận gáy anh. Ngón tay cái thô ráp miết dọc theo yết hầu đầy ẩn ý. Trái ngược với vẻ bặm trợn, xúc cảm từ những ngón tay truyền đến lại mềm mại đến bất ngờ.

"Nào, chỉ cần gật đầu một cái thôi. Ngươi sẽ nghỉ việc đúng không?"

Kenaz buông lời dụ dỗ. Gật đầu một cái là thoát khỏi viễn cảnh hãi hùng này ngay. Chút nữa thì anh đã gật đầu cái rụp theo bản năng sinh tồn. Nhưng đúng lúc đó, một sự thật cực kỳ quan trọng lại xẹt qua tâm trí anh.

'À, mình làm gì có tiền.'

Nhớ lại con số hiển thị trong tài khoản ngân hàng lúc kiểm tra mấy ngày trước. Nhỏ bé và đáng yêu cực kỳ. Đáng yêu đến mức đủ sức khiến cả nhà chết đói nhăn răng.

Lúc này anh mới sực tỉnh. Ronan lạnh lùng hất văng tay Kenaz, kính cẩn cúi chào rồi ngẩng cao đầu.

"Thành thật xin lỗi ngài, chuyện này tôi không thể đồng ý được."

"Chắn chắn thế thì ngươi mất mạng đấy nhé?"

"Nếu tôi nằm lại ở đây thì chỉ có một mình tôi phải bỏ mạng, nhưng nếu bỏ việc thì đại gia đình của tôi sẽ kéo nhau xuống suối vàng hết."

Gương mặt Kenaz nhăn nhó, hoàn toàn mù tịt trước những lời nói của anh. Ngay lúc hắn định cạy miệng để chất vấn thêm.

Cúc cu cúc cu cúc cu!

Tiếng chim câu từ đâu cất lên, một bóng chim trắng muốt bất thình lình lao thẳng vào người Kenaz.

"Á á! Cái con quỷ này sao lại ở đây!"

Gù! Gù gù! Cúc cu!

Con chim bồ câu trắng hung hăng tấn công Kenaz tới tấp. Đôi cánh dang rộng, móng vuốt và chiếc mỏ nhọn hoắt điên cuồng lao vào cấu xé khiến người ta tự hỏi rốt cuộc thứ này có thực sự là chim bồ câu hay không.

Đáng ngạc nhiên hơn là Kenaz lại ngoan ngoãn cam chịu trận đòn nhừ tử mà chẳng mảy may phản kháng. Hắn chỉ biết vòng hai tay ôm đầu phòng thủ hoặc xua xua tay trong vô vọng.

"Á! Đau! Này! Dừng tay lại ngay! Mẹ kiếp! Tao mang mày đi quay giòn bây giờ!"

Gù gù! Cúc cu! Cúc cu!

Chim bồ câu thánh thót đáp lời như thể đang đáp trả lời dọa nạt của Kenaz. Hai cái đứa này không phải đang giao tiếp bằng ngôn ngữ loài chim đấy chứ? Anh đực mặt ra chứng kiến khung cảnh dở khóc dở cười.

"Mẹ kiếp!"

Kenaz hậm hực vung vẩy, loáng cái đã phóng tót lên mái nhà.

"Nhưng bồ câu có cánh mà ta..."

Đúng như dự đoán, con bồ câu trắng đuổi theo sát gót, điên cuồng trút đòn tấn công như muốn dạy cho hắn một bài học vì cái tội xấc láo.

"Đồ khốn nạn nhà mày! Sion! Mau dọn con điên này đi!"

"Lại đây nào, Jeanne."

Nghe thấy tiếng nói trầm ấm, anh quay lại thì phát hiện Sion đã leo lên ngọn đồi tự lúc nào. Vừa nghe gọi tên, con bồ câu trắng lập tức vỗ cánh ngoan ngoãn đậu lên cánh tay Sion. Nhìn gần mới thấy nó có bộ lông trắng muốt cùng thân hình nhỏ nhắn cực kỳ xinh xắn.

"Con bồ câu này là của ngài Sion sao?"

"Nó là Jeanne. Nữ hoàng của bầy chim đưa thư đấy."

Thấy Sion nghiêm túc quá đáng nên anh đành nương theo.

"Chào ngài Jeanne. Tôi là Ronan, Đội phó mới được bổ nhiệm. Rất mong được ngài giúp đỡ."

Gù.

Thế mà con chim bồ câu Jeanne kia lại nghiêng đầu đầy tao nhã đáp lại. Nghe hiểu tiếng người luôn kìa?

"Đoàn trưởng và Jeanne vốn không đội trời chung với nhau đâu. Hiện tại nó là sinh vật duy nhất có khả năng tóm cổ được Đoàn trưởng đấy. Nhân cơ hội này mau chuồn lẹ đi."

"À, vâng..."

"Đem vứt cái con ôn dịch ấy đi cho khuất mắt tao!"

Khi Kenaz gào lên, Jeanne lập tức dang rộng đôi cánh chực chờ lao đến. Thấy vậy, Kenaz hét lên một tiếng "Á!" kinh hãi rồi vội vàng lẩn mất tăm.

'Đây mà là người hùng ư...'

Bộ dạng lúc này của hắn ta phèn không chịu được. Từ quyến rũ chết người thành ác quỷ cuồng sát, rồi thoắt cái lại hóa hèn nhát tột độ. Chỉ trong một khoảng thời gian ngắn mà anh đã được chiêm ngưỡng quá nhiều khía cạnh của gã này khiến đầu óc như quay cuồng trong một mớ bòng bong.

Cài đặt

180%
14px
Chương 130
Chương 129
Chương 128
Chương 127
Chương 126
Chương 125
Chương 124
Chương 123
Chương 122
Chương 121
Chương 120
Chương 119
Chương 118
Chương 117
Chương 116
Chương 115
Chương 114
Chương 113
Chương 112
Chương 111
Chương 110
Chương 109
Chương 108
Chương 107
Chương 106
Chương 105
Chương 104
Chương 103
Chương 102
Chương 101
Chương 100
Chương 99
Chương 98
Chương 97
Chương 96
Chương 95
Chương 94
Chương 93
Chương 92
Chương 91
Chương 90
Chương 89
Chương 88
Chương 87
Chương 86
Chương 85
Chương 84
Chương 83
Chương 82
Chương 81
Chương 80
Chương 79
Chương 78
Chương 77
Chương 76
Chương 75
Chương 74
Chương 73
Chương 72
Chương 71
Chương 70
Chương 69
Chương 68
Chương 67
Chương 66
Chương 65
Chương 64
Chương 63
Chương 62
Chương 61
Chương 60
Chương 59
Chương 58
Chương 57
Chương 56
Chương 55
Chương 54
Chương 53
Chương 52
Chương 51
Chương 50
Chương 49
Chương 48
Chương 47
Chương 46
Chương 45
Chương 44
Chương 43
Chương 42
Chương 41
Chương 40
Chương 39
Chương 38
Chương 37
Chương 36
Chương 35
Chương 34
Chương 33
Chương 32
Chương 31
Chương 30
Chương 29
Chương 28
Chương 27
Chương 26
Chương 25
Chương 24
Chương 23
Chương 22
Chương 21
Chương 20
Chương 19
Chương 18
Chương 17
Chương 16
Chương 15
Chương 14
Chương 13
Chương 12
Chương 11
Chương 10
Chương 9
Chương 8
Chương 7
Chương 6
Chương 5
Chương 4
Chương 3
Chương 2
Chương 1

💬 Bình luận (2)

User Avatar
Bạn cần đăng nhập để bình luận.
User Avatar
14 giờ trước
sốp ơi bị lần ngoại truyện 1 rồi
User Avatar
1 ngày trước
Lẫn ngoại truyện dô rồi mom ơi