Chương 68

8. von der Begierde zur Anerkennung

( Từ khao khát đến được công nhận)

Với tư cách là một người từng trải qua việc bị bắt nạt, tôi có thể nói rằng, việc bắt nạt cũng cần những nỗ lực khá hệ thống. Như Socrates đã nói, để làm điều ác cũng cần có ít nhất một chút thiện. Ví dụ, sự kiên nhẫn để biết chờ đợi thời điểm thích hợp, sự can đảm để không ngần ngại làm tổn thương người khác, sự khôn ngoan để chọn lựa đối tượng thích hợp, tất cả đều là những điều kiện tiên quyết để thực hiện một hành động ác thành công.

Do đó, việc tìm kiếm đối tượng để bắt nạt là vô cùng quan trọng. Kẻ đứng ở dưới đáy của chuỗi thức ăn, đồng thời không có bối cảnh gì để làm lớn chuyện, chắc chắn là lựa chọn hàng đầu. Nếu kết hợp thêm cả một tiếng xấu khiến ai cũng ghét bỏ, thì quả là tuyệt vời. Vì như vậy sẽ có thể nhận được sự đồng thuận ngầm từ các thành viên trong trường.

Nếu đã tìm được đối tượng để bắt nạt, thì có thể tiến đến giai đoạn tiếp theo. Đó chính là tung tin đồn và cô lập bằng tin đồn. Dù là những lời đồn vô căn cứ cũng không sao. Vì cốt lõi của tin đồn không phải là sự thật, mà là tính hợp lý.

Vừa bước vào hành lang nơi có lớp học năm hai, tôi đã linh cảm thấy rằng mình đã bước vào giai đoạn thứ hai mà không hề hay biết. Những ánh mắt thường ngày thờ ơ lướt qua tôi, giờ đổ dồn vào khuôn mặt tôi. Tiếng xì xào bàn tán cũng vang lên. Nhưng tôi không hề bận tâm mà vẫn bước đi trên hành lang. Vẫn còn quá sớm để buồn bã ở giai đoạn thứ hai này. Giai đoạn tiếp theo, khi tôi trở thành bao cát của ai đó, vẫn đang chờ đợi. Đến lúc đó buồn bã cũng chưa muộn.

"Chào."

Vừa bước vào lớp, Park Sion đã chào đón tôi. Cậu ta ngồi trên bàn, một tay chống cằm, dáng vẻ nghiêng ngả. Cậu ta bắt chéo đôi chân dài đến nỗi chiếc ghế trông có vẻ nhỏ bé, và trông cậu ta vui vẻ hơn nhiều so với mong đợi của tôi khi chào hỏi tôi. Tôi phớt lờ lời chào và ngồi vào chỗ, khuôn mặt tươi cười của cậu ta di chuyển theo quỹ đạo hành động của tôi.

"Nghỉ lễ vui chứ?"

Tôi cảm thấy hàng chục ánh mắt đang đổ dồn vào mình. Tiếng ồn ào vang lên sau lưng tôi. Tôi không thích được chú ý lắm, nhưng sự quan tâm quá mức này khiến tôi không biết phải làm sao. Hơn nữa, tôi đã phải nằm liệt giường suốt kỳ nghỉ lễ, nên tình trạng sức khỏe không được tốt. Miệng tôi lở loét hết cả, mỗi khi nuốt nước bọt lại cảm thấy đau nhói.

"Vẻ mặt cậu không tốt lắm. Cậu ốm à?"

Park Sion vừa hỏi vừa cười tươi, nhưng tôi quay mặt đi, không muốn trả lời. Tôi không có sức để cãi nhau từ sáng sớm. Thấy tôi phớt lờ mình, Park Sion liền chạm tay vào cổ áo sơ mi của tôi. Những ngón tay lạnh lẽo lướt dọc theo xương quai xanh của tôi rồi chỉ vào một điểm.

"Seonwoo này, ở đây của cậu bị cắn một miếng kìa. Ai nhỉ... Kim Youngjin à?"

"…Cậu đang nói nhảm gì vậy."

Nơi Park Sion vừa chạm vào bỗng nóng bừng lên. Tên Kim Youngjin đột nhiên xuất hiện cùng với cảm giác khó chịu khiến tôi cau mày. Park Sion ngắm nghía khuôn mặt nhăn nhó của tôi rồi cười một cách tàn nhẫn. Giọng nói trầm nhưng rõ ràng vang vọng khắp lớp học.

"Oa... Youngjin tên khốn đó cắn mạnh thật đấy."

Tôi hất mạnh tay Park Sion ra. Park Sion ngoan ngoãn rút tay lại, nghiêng đầu và nhún vai. Tiếng ồn ào và những ánh mắt soi mói vây quanh tôi. Lác đác có tiếng gọi tên Kim Youngjin và tôi. Những từ ngữ thô tục không chút kiêng dè đâm thẳng vào tai tôi.

À, tôi đã hình dung ra kịch bản của Park Sion.

"Seonwoo à, học sinh mà lại để lại những dấu vết như vậy."

"Chẳng phải chính cậu làm sao?"

"Cậu đang nói gì vậy."

"Cậu không nhớ chuyện mấy hôm trước à? Chẳng phải cậu đã xông vào nhà tôi rồi cắn tôi sao? Đồ biến thái."

Tôi cố tình không điều chỉnh âm lượng giọng nói để những người khác có thể nghe thấy. Nhưng Park Sion chỉ cười khẩy và phớt lờ lời tôi nói. Cậu ta lục lọi trong túi rồi lấy ra một miếng băng cá nhân. Cậu ta cố tình cởi nút áo trên cùng, để lộ vết cắn rồi dán miếng băng cá nhân lên đó một cách qua loa. Ánh mắt của cả lớp đổ dồn vào cổ tôi.

"Tôi bị điên à? Sao tôi phải cắn cổ cậu."

"Chẳng phải cậu đã làm đủ trò để được tôi thích sao? Hay cậu quên rồi?"

"Seonwoo à, cậu phải nói cho đúng sự thật chứ. Còn bao nhiêu người đang nhìn kìa..."

Park Sion cười tươi rồi vuốt tóc. Đột nhiên, ánh mắt cậu ta trở nên sắc bén.

"Là Yoon Seonwoo thích tôi. Không phải tôi thích cậu."

Đôi chân dài của cậu ta đá vào chiếc ghế tôi đang ngồi. Chiếc ghế khẽ trượt ra phía sau kèm theo một tiếng động lớn. Park Sion vươn tay ôm lấy mặt tôi. Cậu ta dùng lòng bàn tay xoa mạnh má tôi.

"Chẳng phải cậu đã quỳ gối trước mặt tôi, van xin tôi ngủ với cậu một lần rồi bị tôi từ chối sao? Nhìn má cậu sưng lên thế này kìa, chẳng phải là do cậu bám lấy tôi nên bị tôi đánh sao? Sao cậu lại nói dối, đồ rẻ rách."

Giọng cậu ta khàn đi khi cố kìm nén cơn giận đang bốc lên. Park Sion đẩy nhẹ má tôi rồi buông tay ra. Cậu ta phủi tay như vừa chạm vào thứ gì đó bẩn thỉu rồi lấy vài tờ khăn ướt ra lau tay. Thật là...

"Sao cậu lại xóa khỏi trí nhớ việc đã bám lấy thằng rẻ rách này?"

Park Sion liếc nhìn tôi với khuôn mặt đỏ bừng rồi ngồi lên bàn. Cậu ta đảo mắt nhìn xung quanh lớp rồi lại nhìn tôi.

"Tôi thương hại thằng bị bắt nạt như cậu nên đã giúp đỡ, che chở, cuối cùng lại bị coi là công cụ tình dục. Thật kinh tởm."

"Đừng có nói dối nữa."

Park Sion lại dùng chân đá vào chân ghế tôi đang ngồi. Tiếng ma sát chói tai vang lên bên tai tôi. Park Sion mỉm cười rồi nắm lấy vai tôi bằng cả hai tay.

"Trả lời tôi cho thật lòng, Yoon Seonwoo. Cậu đã quỳ gối xin tôi mút cặc chưa. Cậu đã van xin tôi ngủ với cậu một lần thôi mà, đúng hay không?"

"Chẳng phải chính cậu đã bắt đầu trước sao? Cậu bảo tôi mút mà!"

"Oa, cậu bảo mút là cậu mút hết à?"

Park Sion ngây thơ mở to mắt. Những ánh mắt kinh ngạc đổ dồn về phía tôi. Chết tiệt, toi rồi.

"Chẳng phải cậu là đồ rẻ rách sao. Tin đồn cậu định cưỡng hiếp đàn ông nên bị đuổi học có vẻ là thật rồi."

"Cậu muốn chơi kiểu này à?"

"Ai mà dám ngồi cạnh cậu chứ."

"Haa."

Tôi cạn lời trước màn kịch lố bịch này. Thấy tôi run rẩy, Park Sion cười toe toét rồi đứng dậy. Cậu ta nhặt chiếc cặp của tôi trên bàn lên rồi ném thẳng vào mặt tôi. Chiếc cặp rơi xuống sàn sau khi đập vào đầu tôi. Park Sion dẫm chân lên chiếc cặp. Giọng nói lạnh lùng vang lên.

"Cút đi."

Nơi cậu ta chỉ tay là một chiếc bàn trống. Bên cạnh Shin Jaeyoung. Park Sion cúi xuống nhặt chiếc cặp tôi lên. Tiếng cười khinh bỉ của cậu ta văng vẳng bên tai tôi. Tôi cầm chiếc cặp lên và đeo lại lên vai.

Shin Jaeyoung đang ngồi cạnh chỗ Park Sion chỉ. Con ngươi của cậu ta rung lên bần bật. Như thể cậu ta đang hỏi chuyện gì đang xảy ra vậy. Nhưng Shin Jaeyoung cũng không dám bắt chuyện với tôi. Vừa lúc tôi ngồi xuống, một giọng nói lạnh lùng vang lên.

"Shin Jaeyoung. Cậu qua đây."

Park Sion vẫy tay gọi Shin Jaeyoung. Có vẻ như cậu ta chưa hiểu rõ tình hình, Shin Jaeyoung cau mày nhìn cậu ta.

"Park Sion. Cậu lại giở trò gì nữa đấy."

"Lỡ Yoon Seonwoo định mút cặc cậu thì sao."

"Tại sao cậu ta lại..."

"Mau qua đây."

Ánh mắt Park Sion trở nên lạnh lẽo. Shin Jaeyoung chửi thề vài tiếng rồi lẳng lặng thu dọn đồ đạc khi thấy Park Sion ngày càng tỏ vẻ hung dữ. Tôi cúi gằm mặt trong lúc Shin Jaeyoung đi đến chỗ khác. Không thể để bản thân gục ngã chỉ vì chuyện cỏn con này. Đây chỉ là khúc dạo đầu mà thôi.

Tôi mở cuốn sổ tay ra và cầm bút lên một cách khiêm tốn. Sau đó, tôi liệt kê những việc mình phải làm vào sổ tay.

Không nói chuyện với ai. Không nhìn vào mắt ai. Không để bản thân bị tổn thương bởi những lời nói hay ánh mắt của người khác. Chăm chỉ học hành. Ăn ngủ đầy đủ và không bị ốm. Mang theo thuốc mỡ hoặc miếng dán giảm đau đến trường. Nếu bị hành hung, phải thu thập bằng chứng.

Và điều quan trọng nhất. Tuyệt đối không làm hại Kim Youngjin.

Để làm được điều đó, phải dũng cảm trở nên cô độc.

Cho đến hết tiết ba, Park Sion không gây hại gì cho tôi. Đó là một điều may mắn, nhưng tình hình của tôi không mấy khả quan.

Khi trở nên cô độc, tôi mới nhận ra mình đã sống dưới cái bóng của Park Sion như thế nào. Từ trước đến nay, tôi luôn nghĩ rằng các bạn trong lớp không mấy quan tâm đến mình, nhưng tất cả chỉ là ảo tưởng của tôi. Chỉ cần có Park Sion bên cạnh, tôi đã luôn được tự do khỏi ánh mắt của mọi người. Ngay sau khi chính thức bị cậu ta bỏ rơi, tôi ngay lập tức trở thành trò cười cho mọi người. Những ánh mắt trần trụi và những lời nói tàn nhẫn không chút nể nang đổ ập xuống tôi.

Những kẻ tỏ ra khó chịu ra mặt khi chạm mặt tôi trong nhà vệ sinh. Những kẻ cố tình xô vai tôi. Thậm chí có cả những kẻ đánh vào đầu tôi rồi hỏi những câu hỏi vô nghĩa. Park Sion chỉ đứng ngoài quan sát tất cả. Cậu ta chỉ cung cấp một kịch bản cụ thể, chắp cánh cho những tin đồn về tôi. Cậu ta dễ dàng đẩy tôi vào bước đường cùng mà không cần tốn một giọt mồ hôi nào.

Nhưng may mắn thay, tôi đã quá quen thuộc với vị trí bên bờ vực thẳm này. Tôi vẫn chưa rơi xuống vực sâu, nên vẫn có thể chịu đựng được.

Tiết bốn là âm nhạc. Tôi lấy sách giáo khoa để đến phòng âm nhạc rồi ngồi xuống bàn. Tôi định đến phòng âm nhạc ngay trước khi bắt đầu tiết học. Shin Jaeyoung tiến đến chỗ tôi khi tôi đang chờ đợi lớp học vắng bớt người. Cậu ta liếc mắt nhìn Park Sion đang đi ra khỏi lớp rồi thì thầm với tôi.

"Chết tiệt, cậu đã làm gì vậy."

Tôi cũng không biết mình đã làm gì nữa. Tình hình cứ thế vượt khỏi tầm kiểm soát và diễn biến theo ý của nó. Chúng tôi đã chọn ra những lời lẽ gây tổn thương nhất để cào xé nhau, thay nhau tát vào má nhau rồi quay lưng lại với nhau. Vì vậy, những chuyện xảy ra sau này là phần trách nhiệm mà mỗi người phải tự gánh lấy. Một khi đã nói ra thì không thể rút lại, và những chuyện đã xảy ra thì không thể thay đổi.

Thấy tôi không nói gì, Shin Jaeyoung tặc lưỡi.

"Cậu đã giở trò gì mà Park Sion lại ra nông nỗi này. Tôi đã bảo cậu sống khép mình rồi cơ mà?"

"Tôi không biết."

"Cậu không biết thì ai biết. Tôi đã bảo cậu động não một chút, sao cậu lại dùng thân để giải quyết vậy? Cậu rảnh rỗi quá à? Cậu sắp phát điên rồi à? Tôi sẽ khiến cậu không rảnh rỗi đâu?"

Shin Jaeyoung chống hông và cau mày. Tiếng thở dài của tôi vang lên. Tôi dùng tay xoa mặt.

"Tôi đã nói hơi quá lời."

"Cậu chửi cả tổ tông nhà cậu ta à? Park Sion mà nghe ai chửi bố mẹ cậu ta thì cậu ta lại càng thích."

"…Hình như tôi đã chạm vào điểm yếu của cậu ta."

"Điểm yếu? Cậu ta mà cũng có điểm yếu à? Ồ, tôi tò mò đấy. Là gì vậy?"

Dù tôi có hận Park Sion đến mức muốn ăn tươi nuốt sống cậu ta, tôi cũng không thể kể hết những gì mình đã nói cho Shin Jaeyoung nghe, vì tôi không biết cậu ta đã biết đến đâu. Tôi im lặng. Shin Jaeyoung sốt ruột vuốt tóc. Cậu ta thở dài một hơi rồi hạ giọng nói.

"Này, giờ cậu đến xin lỗi cậu ta đi."

"Vô ích thôi. Bị lộ hết rồi."

"Gì?"

Mắt Shin Jaeyoung mở to rồi cau lại.

"Park Sion biết hết chuyệntooinghe lời cậu rồi đến làm lành với cậu ta rồi."

"…Sao cậu ta biết?"

"Tôi nói."

"Cậu bị điên à?"

"Cậu ta biết hết rồi nên mới hỏi."

"Chết tiệt…"

Cậu ta xoa gáy và rên rỉ. Tôi cũng thở dài theo cậu ta. Có vẻ như Shin Jaeyoung cũng gặp rắc rối. Đó là kết cục của một kẻ hèn nhát theo chủ nghĩa hòa bình, nhưng tôi không có tâm trạng để chế giễu cậu ta. Dù sao thì người gây chuyện vẫn là tôi.

"Yoon Seonwoo, đồ khốn kiếp, cậu không muốn chết một mình nên lôi cả tôi vào à? Tôi cạn lời thật đấy."

"Cút mẹ mày đi."

"Cậu không có nghĩa khí gì cả."

"Giữa cậu và tôi có nghĩa khí gì chứ."

"À, chết tiệt rồi. Cả hai chúng ta đều chết chắc."

"Này, Shin Jaeyoung."

Thấy tôi thờ ơ gọi tên cậu ta, Shin Jaeyoung cáu kỉnh vuốt tóc rồi nhìn tôi. Dù suy nghĩ thế nào đi nữa, người duy nhất tôi có thể nhờ vả chỉ có cậu ta thôi. Tôi khó khăn mở miệng.

"Chuyện của Park Sion cứ để tôi lo, cậu giúp tôi dẹp bớt tin đồn về Kim Youngjin và tôi đi."

"Tôi biết làm thế nào."

"Cậu tạo ra tin đồn khác để đánh lạc hướng dư luận, hoặc cậu nói với mọi người là không có chuyện gì giữa Kim Youngjin và tôi cả, làm gì cũng được. Dù sao thì tôi và cậu cũng đáng bị như vậy, nhưng không cần thiết phải lôi cả người vô tội vào."

"Giờ là lúc cậu lo cho Kim Youngjin à?"

"Cậu cứ làm theo lời tôi đi. Dù sao thì cậu cũng phải lo cho Kim Youngjin. Hiểu chưa?"

Mặt Shin Jaeyoung cau lại. Tôi mặc kệ cậu ta và lấy sách giáo khoa ra hành lang. Tôi nghe thấy tiếng bước chân của Shin Jaeyoung theo sau mình. Này, Yoon Seonwoo. Cùng với tiếng gọi tên tôi, Shin Jaeyoung đứng cạnh tôi.

"Cẩn thận đấy."

"…"

"Tôi sẽ giúp cậu, nếu có thằng nào đến gây sự thì gọi tôi ngay. Hiểu chưa?"

Tôi phớt lờ lời Shin Jaeyoung và bước vào phòng âm nhạc. Tôi không cần sự giúp đỡ của cậu ta. Hơn nữa, tôi nghi ngờ cậu ta có thể giúp được gì cho tôi. Hy vọng là cậu ta sẽ không bị Park Sion đánh cho một trận như lần trước. Tôi không muốn cảm thấy tội lỗi với Shin Jaeyoung thêm một lần nào nữa. Bây giờ, tôi chỉ đủ sức để kiểm soát cảm xúc của mình.

Tôi ngồi xuống hàng ghế đầu trống trải. Đó là vị trí gần giáo viên, nên luôn luôn trống. Park Sion ngồi chéo góc với tôi gọi Shin Jaeyoung, cậu ta vừa bước vào phòng âm nhạc, và nói gì đó.

Cài đặt

180%
14px
Chương 158: Hoàn
Chương 157
Chương 156: Chuyện Hậu Kỳ
Chương 155
Chương 154
Chương 153
Chương 152
Chương 151
Chương 150: Ngoại truyện AU7
Chương 149
Chương 148: H+++
Chương 147
Chương 146
Chương 145
Chương 144: Ngoại truyện AU6
Chương 143
Chương 142
Chương 141
Chương 140
Chương 139
Chương 138: Ngoại truyện AU5
Chương 137
Chương 136
Chương 135: Ngoại truyện AU4
Chương 134
Chương 133: H+++
Chương 132
Chương 131: Ngoại truyện AU3
Chương 130-H++
Chương 129
Chương 128
Chương 127
Chương 126
Chương 125
Chương 124: Ngoại truyện AU2
Chương 123
Chương 122
Chương 121 - Ngoại truyện AU1
Chương 120
Chương 119-H++
Chương 118-H+++
Chương 117-H++
Chương 116
Chương 115
Chương 114
Chương 113
Chương 112: Ngoại truyện 2
Chương 111-H+++
Chương 110-H++
Chương 109-H
Chương 108
Chương 107
Chương 106: Ngoại truyện 1
Chương 105: END
Chương 104
Chương 103
Chương 102
Chương 101
Chương 100
Chương 99
Chương 98
Chương 97
Chương 96
Chương 95
Chương 94
Chương 93
Chương 92
Chương 91
Chương 90
Chương 89
Chương 88
Chương 87
Chương 86
Chương 85
Chương 84
Chương 83
Chương 82
Chương 81
Chương 80
Chương 79
Chương 78
Chương 77
Chương 76
Chương 75
Chương 74
Chương 73
Chương 72
Chương 71
Chương 70
Chương 69
Chương 68
Chương 67
Chương 66
Chương 65
Chương 64
Chương 63
Chương 62
Chương 61
Chương 60
Chương 59
Chương 58
Chương 57
Chương 56
Chương 55
Chương 54
Chương 53
Chương 52
Chương 51
Chương 50
Chương 49
Chương 48
Chương 47
Chương 46
Chương 45
Chương 44
Chương 43
Chương 42
Chương 41
Chương 40
Chương 39
Chương 38
Chương 37
Chương 36
Chương 35
Chương 34
Chương 33
Chương 32- chap 18 manhwa
Chương 31
Chương 30
Chương 29
Chương 28
Chương 27
Chương 26
Chương 25
Chương 24
Chương 23
Chương 22
Chương 21
Chương 20
Chương 19
Chương 18
Chương 17
Chương 16
Chương 15
Chương 14
Chương 13
Chương 12
Chương 11
Chương 10
Chương 9
Chương 8
Chương 7
Chương 6
Chương 5
Chương 4
Chương 3
Chương 2
Chương 1
Chương 0 - Mở đầu

💬 Bình luận (0)

User Avatar
Bạn cần đăng nhập để bình luận.